Sống Việt Nam

Chương 24: Luyện Hư chi cảnh

Trong bí cảnh long mạch sâu thẳm của Vân Lữ các, nơi linh khí cổ xưa cuồn cuộn như sông, Lâm Thanh bắt đầu dốc toàn bộ sức lực để xung kích cảnh giới Luyện Hư. Đây chính là cảnh giới quan trọng, là bước đệm để một tu sĩ có thể thực sự đứng vững và có tiếng nói giữa thế giới đầy rẫy cường giả như Thượng giới.

Luyện Hư là cảnh giới mà tu sĩ tôi luyện nguyên thần của mình cho đến khi có thể hòa cùng hư không, từ đó lĩnh ngộ và nắm giữ được một tia pháp tắc của thiên địa. Đây là một sự khác biệt về chất so với cảnh giới Hóa Thần. Nếu Hóa Thần chỉ là mượn và điều động linh khí, thì Luyện Hư đòi hỏi sự thấu hiểu sâu sắc đến tận cùng về các quy luật vận hành của vạn vật trong vũ trụ.

May mắn thay, Lâm Thanh sở hữu một lợi thế mà gần như không một tu sĩ nào khác có được: nền tảng Thiên Đạo Quyết và đặc biệt là tâm cảnh Thiên Đạo Vô Cực mà cậu từng lĩnh ngộ. Cậu vốn đã từng một lần chạm tới được bản chất dung hòa và cân bằng của trời đất ngay từ khi còn ở hạ giới. Vì thế, khi nhập định để lĩnh ngộ pháp tắc, cậu không hề cố gắng nắm bắt hay cưỡng cầu, mà chỉ tĩnh tâm để cho pháp tắc tự nhiên hiển lộ trong tâm thức của mình.

Một tháng trôi qua, rồi hai tháng. Lâm Thanh chìm sâu trong trạng thái thiền định, cảm nhận từng nhịp đập của long mạch, từng dòng chảy của linh khí. Cậu quan sát sự luân chuyển của ngày và đêm, sự sinh trưởng và tàn lụi của vạn vật trong bí cảnh, dần dần thấu hiểu một quy luật cốt lõi.

Đến một đêm, khi vầng trăng của Thượng giới tròn vành vạnh và sáng vằng vặc treo trên đỉnh đầu, một tia pháp tắc về sự cân bằng bỗng nhiên bừng sáng rực rỡ trong nguyên thần của Lâm Thanh. Đó chính xác là cốt lõi sâu xa nhất của Thiên Đạo Vô Cực mà cậu hằng lĩnh ngộ: vạn vật trong vũ trụ đều tương sinh tương khắc, không có gì là thái quá, cũng không có gì là bất cập, tất cả đều hướng tới một sự cân bằng hoàn hảo.

Khoảnh khắc tia pháp tắc ấy thành hình, linh khí trong toàn bộ bí cảnh đột nhiên cuồn cuộn dậy sóng, long mạch cổ xưa cũng rung động mạnh mẽ như đang hưởng ứng và chúc mừng. Lâm Thanh đột phá thành công, chính thức bước vào cảnh giới Luyện Hư sơ kỳ. Khí tức của cậu giờ đây trở nên trầm ổn mà thâm sâu, tựa như một vực thẳm không thể dò được đáy.

Từ giờ phút này, Lâm Thanh đã có đủ tư cách và thực lực để đường hoàng đứng giữa các tu sĩ của Thượng giới, không còn phải nem nép cúi đầu chịu cảnh khinh rẻ như một thăng tiên khách thấp kém nữa. Khi cậu bước ra khỏi bí cảnh, Lý Vân đã chờ sẵn bên ngoài, chạy ùa đến, niềm vui mừng hiện rõ trên khuôn mặt. Bản thân nàng, nhờ vào sự tinh thuần của Cửu Âm thánh thể trong môi trường linh khí dồi dào và sự chỉ điểm tận tình của Mặc Vân, tu vi cũng đã tăng tiến vượt bậc. Hai người nhìn nhau, trong ánh mắt cùng ánh lên một quyết tâm: đã đến lúc đối mặt với những tàn dư của Thiên Cơ các.