Sống Việt Nam

Chương 37: Tế Thiên cổ trận

Sau khi Lâm Thanh phi thăng thành chân tiên, liên minh ba cõi quyết định dồn toàn lực cho kế hoạch cuối cùng: tái phong ấn Hủy Diệt cổ thần bằng Tế Thiên cổ trận, một đại trận pháp thượng cổ từng được tổ tiên các cõi dùng để niêm phong cổ tộc hàng vạn năm trước. Nhưng để khởi động được cổ trận, cần một lượng linh khí và sức mạnh khổng lồ từ vô số cường giả, cùng một người làm trận nhãn nắm giữ lực lượng dung hòa để điều khiển toàn trận.

Người duy nhất có thể làm trận nhãn ấy, không ai khác chính là Lâm Thanh, người sở hữu Đạo Dung Hòa độc nhất vô nhị. Tô Tiểu Điệp cùng các luyện đan sư ngày đêm luyện chế đan dược tiếp sức cho toàn quân. Hàn Tiêu cùng các kiếm tu lập thành những đội cảm tử, sẵn sàng cản đường cổ thần để bảo vệ trận pháp. Các chủ Mặc Vân điều phối hậu cần, kết nối các thế lực. Lý Vân, với Cửu Âm thánh thể, sẽ là người cộng hưởng cùng Lâm Thanh nơi trận nhãn.

Khi mọi thứ đã sẵn sàng, liên minh ba cõi tiến quân đến vùng trung tâm hắc khí, nơi Hủy Diệt cổ thần đang ngự trị. Cổ thần khổng lồ vươn mình, mỗi cử động đều khiến không gian sụp đổ, linh khí cả vùng bị nuốt chửng. Hàng vạn cường giả của ba cõi dàn trận, cùng nhau khởi động Tế Thiên cổ trận. Vô số trận kỳ cắm xuống, linh quang trùng điệp đan thành một tấm lưới trời khổng lồ bao trùm cổ thần.

Lâm Thanh ngồi vào vị trí trận nhãn, vận Đạo Dung Hòa điều khiển toàn bộ linh khí của ba cõi đổ về cổ trận. Lý Vân ngồi bên cạnh, Cửu Âm thánh thể cộng hưởng, giúp cậu cân bằng nguồn sức mạnh khổng lồ và hỗn loạn ấy. Cả hai như hai cực âm dương của một thái cực, điều hòa toàn trận.

Hủy Diệt cổ thần gầm lên giận dữ, vung những cú đánh hủy thiên diệt địa nhằm phá vỡ cổ trận. Các đội cảm tử do Hàn Tiêu dẫn đầu liều mình cản phá, không ít người ngã xuống. Trận pháp nhiều lần rung lắc chực vỡ, nhưng mỗi lần như vậy, Lâm Thanh lại dùng Đạo Dung Hòa hàn gắn, giữ cho cổ trận vận hành.

Nhưng cổ thần quá mạnh. Sức mạnh hủy diệt thuần túy của nó dường như vô tận, càng bị trấn áp lại càng điên cuồng. Lâm Thanh nhận ra rằng chỉ tái phong ấn thôi là chưa đủ, bởi phong ấn rồi sớm muộn cũng sẽ lại vỡ, tai họa sẽ lặp lại. Cậu cần một giải pháp triệt để hơn: không phải tiêu diệt hay giam cầm, mà là dung hòa cổ thần trở về với trạng thái cân bằng nguyên thủy của hỗn mang.

Đây là một quyết định mạo hiểm chưa từng có. Để làm được, cậu sẽ phải đưa toàn bộ tâm cảnh Thiên Đạo Vô Cực và đạo thân chân tiên của mình hòa vào trong cổ thần, một việc có thể khiến chính cậu bị nuốt chửng và tan biến cùng nó. Lâm Thanh nhìn Lý Vân, trong ánh mắt là cả một lời từ biệt thầm lặng và một quyết tâm sắt đá.

Lý Vân hiểu ý cậu. Nàng không hề ngăn cản, chỉ siết chặt tay cậu hơn, ánh mắt nói rằng dù cậu đi đến đâu, nàng cũng sẽ cùng đi. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, hai trái tim như hòa làm một. Lâm Thanh hít một hơi thật sâu, chuẩn bị thực hiện điều mà chưa một ai trong lịch sử ba cõi từng dám làm.