Sống Việt Nam

Chương 38: Vạn giới đồng tâm

Đúng vào lúc Lâm Thanh chuẩn bị đưa đạo thân hòa vào Hủy Diệt cổ thần, một biến cố cảm động đã xảy ra. Cảm nhận được quyết tâm hy sinh của cậu, các cường giả của cả ba cõi, từ những tiên nhân kiêu ngạo của Cửu Thiên, các thế lực Thượng giới, cho đến những thăng tiên khách hạ giới hèn mọn, tất cả đều đồng loạt truyền linh lực và đạo niệm của mình về phía cậu.

Đó là một cảnh tượng chưa từng có trong suốt vạn năm chia rẽ. Vô số luồng linh quang đủ mọi màu sắc từ khắp các cõi đổ về, hòa vào nguồn sức mạnh nơi trận nhãn. Không còn phân biệt cao thấp sang hèn, không còn thành kiến giữa các cõi, tất cả cùng một lòng tin tưởng và gửi gắm hy vọng vào con người đã từng cứu rỗi họ. Vạn giới đồng tâm, đó chính là sức mạnh lớn nhất mà Lâm Thanh có được.

Lý Vân cộng hưởng Cửu Âm thánh thể đến cực hạn, hòa vào cùng cậu. Lâm Thanh cảm nhận được không chỉ sức mạnh, mà cả niềm tin, tình yêu và hy vọng của vô số sinh linh đang chảy trong mình. Cậu không còn đơn độc đối mặt với cổ thần. Cậu là hiện thân cho ý chí dung hòa của cả ba cõi.

Với sức mạnh ấy, Lâm Thanh không cần phải hy sinh tan biến nữa. Cậu vận Đạo Dung Hòa được khuếch đại bởi vạn giới đồng tâm, tạo thành một vầng linh quang ôn hòa khổng lồ chưa từng thấy, từ từ bao trùm lấy Hủy Diệt cổ thần. Vầng sáng ấy không tấn công, không hủy diệt, mà chỉ nhẹ nhàng thẩm thấu, điều hòa nguồn sức mạnh hỗn mang điên cuồng trong cơ thể cổ thần.

Hủy Diệt cổ thần gầm thét, vùng vẫy chống cự, nhưng sức mạnh hủy diệt của nó dần dần được trung hòa, cân bằng. Cơn cuồng nộ trong đôi mắt đỏ rực của nó từ từ dịu lại. Hóa ra, Hủy Diệt cổ tộc sinh ra từ hỗn mang, bản chất không phải là ác, mà chỉ là một nửa mất cân bằng của thiên địa, một nguồn sức mạnh hủy diệt thiếu đi sự dung hòa để cân bằng.

Khi được Đạo Dung Hòa điều hòa, nguồn sức mạnh hủy diệt thuần túy ấy dần dần hòa quyện với sức sống của vạn giới, trở về với trạng thái cân bằng nguyên thủy của thuở hồng hoang. Cổ thần khổng lồ từ từ thu nhỏ lại, hắc khí tan biến, cuối cùng hóa thành một quầng sáng ôn hòa, tan vào thiên địa, trở thành một phần linh khí nuôi dưỡng các cõi.

Hiểm họa diệt vong cuối cùng đã được hóa giải, không phải bằng sự hủy diệt hay giam cầm, mà bằng sự dung hòa và bao dung. Cả ba cõi vỡ òa trong niềm vui và sự kính phục. Lâm Thanh, người thăng tiên khách hạ giới, đã làm được điều mà cả các tiên nhân thượng cổ cũng không làm nổi: không phải đánh bại kẻ thù, mà là hóa giải tận gốc mối họa.

Nhưng cậu hiểu rằng, để các cõi thực sự không còn lặp lại bi kịch chia rẽ và hủy diệt, vẫn còn một việc cuối cùng cần phải làm. Đó là hàn gắn vết rạn nguyên thủy của thiên địa, đưa các cõi trở về với cái lẽ dung hòa của đại đạo.