Sống Việt Nam

Chương 40: Đạo quy nhất thể

Sau khi Thủ Hộ Giả bị đánh bại và trật tự chia rẽ cũ kỹ bị phá bỏ, đã đến lúc Lâm Thanh thực hiện việc cuối cùng và quan trọng nhất: hàn gắn vết rạn nguyên thủy của thiên địa, đưa ba cõi Cửu Thiên, Thượng giới và hạ giới trở về với cái lẽ dung hòa của đại đạo, như thế giới hoàn chỉnh thuở hồng hoang.

Đây là một công trình kinh thiên động địa mà chưa một ai dám mơ tới. Lâm Thanh đứng giữa trung tâm của ba cõi, vận Đạo Dung Hòa đã đạt đến mức viên mãn tuyệt đối. Lý Vân sát cánh bên cậu, Cửu Âm thánh thể cộng hưởng. Và một lần nữa, vạn giới đồng tâm, vô số sinh linh của ba cõi cùng truyền đạo niệm và hy vọng về phía hai người.

Cậu không cưỡng ép hợp nhất các cõi như Thiên Cơ các từng âm mưu, bởi cậu hiểu rằng cưỡng ép chỉ dẫn đến sụp đổ. Thay vào đó, cậu nhẹ nhàng khơi thông những dòng linh khí giữa các cõi, gỡ bỏ những rào cản và thành kiến vô hình, để ba cõi tự nhiên giao hòa, tương thông mà vẫn giữ được bản sắc riêng. Giống như ba dòng sông cùng đổ về một biển lớn, hòa vào nhau mà không mất đi chính mình.

Vết rạn nguyên thủy của thiên địa, vết thương đã tồn tại suốt hàng vạn năm, từ từ được hàn gắn dưới ánh sáng dung hòa của Thiên Đạo Vô Cực. Linh khí giữa ba cõi bắt đầu lưu thông tự do, những con đường giao lưu được mở rộng, các cõi từ nay có thể qua lại, học hỏi và nâng đỡ lẫn nhau trong hòa bình và bình đẳng.

Khi công trình hoàn thành, cả thiên địa rung động trong một sự hài hòa kỳ diệu. Tiên hoa nở rộ khắp ba cõi, linh khí tràn đầy, vạn vật sinh sôi. Tên tuổi của Lâm Thanh và Lý Vân được khắc ghi vào lịch sử như những người đã chấm dứt vạn năm chia rẽ, mở ra một kỷ nguyên dung hòa cho muôn loài. Nhưng hai người chưa bao giờ coi mình là bậc cứu thế hay chúa tể.

Cổ Lăng Thiên, vị sư phụ già nơi hạ giới, nay nhờ các cõi tương thông mà cuối cùng cũng được đoàn tụ với người đồ đệ. Nhìn thấy thành tựu của Lâm Thanh, ông mãn nguyện mỉm cười, biết rằng cái đạo mà ông gửi gắm năm xưa đã được truyền thừa và phát dương đến mức viên mãn nhất.

Hành trình của Lâm Thanh, từ một thiếu niên mồ côi thức tỉnh linh căn nơi Thanh Khê thôn nhỏ bé, đến một vị chân tiên hàn gắn cả thiên địa, cuối cùng cũng đến hồi viên mãn. Nhưng với cậu, đạt tới đỉnh cao của tu đạo không phải là điểm kết thúc, mà là sự thấu hiểu trọn vẹn về một chân lý giản dị: đạo của trời đất, dù chia làm muôn vàn, cuối cùng vẫn quy về một thể dung hòa.

Trên một ngọn núi bay yên bình, nơi linh khí của cả ba cõi giao hòa, Lâm Thanh nắm tay Lý Vân, cùng nàng ngắm nhìn ánh bình minh đầu tiên của một kỷ nguyên mới rọi sáng khắp vạn giới. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương tiên hoa và tiếng cười của muôn loài. Đạo quy nhất thể, vạn vật dung hòa. Đó chính là Thiên Đạo vô cực, và cũng là chốn bình yên mà cả đời cậu hằng tìm kiếm.