Luồng khí tức cổ xưa từ trong đại điện đổ nát cuộn ra, và Diệp Huyền lập tức kéo Liên Nhi ra sau lưng, tay nắm chặt Tổ Sư Lệnh. Nhưng tàn hồn trong đầu hắn thì không hề sợ hãi — trái lại, nó đang run lên vì một thứ cảm xúc mà suốt vạn năm nó tưởng đã chôn vùi: hy vọng.
“Khoan! Đừng động thủ!” Tàn hồn gấp gáp ngăn hắn. “Khí tức này ta biết. Nó không phải kẻ địch. Đi vào trong. Đi vào đại điện, mau!”
Diệp Huyền dẫn Liên Nhi men theo bậc thang nứt nẻ, bước qua ngưỡng cửa đại điện đã sập một nửa. Bên trong tối om, mạng nhện giăng kín, bụi phủ dày tới mức mỗi bước chân đều bốc lên một đám mù xám. Ở chính giữa gian điện, dưới một pho tượng đá khổng lồ đã vỡ mất phần đầu, có một chiếc bồ đoàn cỏ khô mục. Và trên chiếc bồ đoàn ấy, một bóng người đang ngồi xếp bằng, bất động.
Đó là một lão nhân — hay đúng hơn, thứ từng là một lão nhân. Thân thể ông ta khô quắt như một khúc gỗ hóa thạch, da bọc lấy xương, râu tóc dài trắng phủ kín cả người, hòa vào lớp bụi tới mức thoạt nhìn tưởng là một pho tượng. Nhưng lồng ngực ông ta vẫn còn phập phồng — cực chậm, mỗi hơi thở cách nhau đằng đẵng, như thể ông đã điều tức ở nhịp độ này suốt hàng vạn năm.
“Thủ Tàng…” Tàn hồn thốt lên cái tên ấy, nghẹn ngào. “Là ngươi. Thật sự là ngươi. Ngươi vẫn còn sống…”
Lồng ngực lão nhân khẽ động. Đôi mắt nhắm nghiền suốt vạn năm từ từ hé mở, để lộ hai con ngươi đục mờ nhưng vẫn còn le lói một tia thần quang. Ánh mắt ấy chậm rãi quét qua Diệp Huyền, dừng lại nơi tấm lệnh bài đen tuyền trong tay hắn — và toàn thân khô quắt ấy bỗng run bần bật, một giọt nước mắt khô khốc ứa ra nơi khóe mắt, lăn qua làn da nhăn nheo phủ bụi.
“Tổ… Sư… Lệnh.” Giọng lão nhân khàn đặc, vỡ vụn, như tiếng hai phiến đá cọ vào nhau sau vạn năm im lặng. “Tổ Sư Lệnh… đã về… Chủ nhân… người… đã trở về rồi sao?”
Diệp Huyền lúng túng, không biết đáp thế nào. Nhưng tàn hồn trong đầu hắn đã lên tiếng, và lần này, nó mượn miệng hắn để nói — giọng Diệp Huyền vang lên nhưng mang theo âm điệu cổ xưa của Tổ Sư: “Thủ Tàng. Ta không trở về. Ta đã chết vạn năm trước, dưới tay đám nghịch đồ. Đây chỉ là một tia tàn hồn của ta, may mắn được người trẻ tuổi này cứu vớt.”
Lão nhân — Thủ Tàng — nghe vậy thì cả người chấn động. Ông cố gượng dậy, nhưng thân thể đã kiệt quệ tới cực hạn, chỉ khẽ nghiêng người rồi lại phải dựa vào pho tượng. “Chủ nhân… quả nhiên… quả nhiên người đã…” Giọng ông nghẹn lại, hai hàng nước mắt khô cứ thế trào ra. “Vạn năm… nô bộc đã chờ vạn năm… Ngày đó chủ nhân sai nô bộc trấn giữ Tàng Kinh Các, dặn dù có chuyện gì cũng phải bảo vệ đạo thống tới cùng… Nô bộc trốn trong địa cung, thoát khỏi trận thiêu… rồi tự phong bế tu vi, dùng bí thuật kéo dài tàn mệnh, chờ ngày có người mang Tổ Sư Lệnh trở về…”
Diệp Huyền lặng người. Một người đã chờ đợi vạn năm, tự đày đọa mình trong hình hài chỉ còn da bọc xương, chỉ để giữ trọn một lời dặn của chủ nhân đã khuất. Lòng trung thành ấy khiến hắn vừa cảm động vừa xót xa.
“Thủ Tàng là Tàng Kinh trưởng lão của Tổ Sư Môn năm xưa.” Tàn hồn giải thích riêng cho Diệp Huyền, giọng đầy bi thương. “Không phải đệ tử chân truyền mạnh nhất, nhưng là kẻ trung thành nhất. Ông ấy giữ Tàng Kinh Các — nơi cất giữ toàn bộ công pháp, điển tịch, bí lục của Tổ Sư Môn. Nếu ông ấy còn sống, thì có nghĩa là…”
“Tàng Kinh Các.” Diệp Huyền buột miệng. “Trưởng lão, Tàng Kinh Các còn không?”
Đôi mắt đục mờ của Thủ Tàng lóe lên một tia sáng. “Còn. Nô bộc đã dùng cả sinh mệnh để phong ấn nó dưới địa cung. Đám nghịch đồ thiêu được sơn môn trên mặt đất, nhưng chúng không tìm ra được Tàng Kinh Các thật… cái chúng cướp đi và chia nhau, chỉ là những bản sao tầng ngoài, những mảnh vụn của đạo thống. Còn tinh túy chân chính của Tổ Sư Môn — công pháp trấn phái, đạo thống toàn bộ, những bí mật mà chủ nhân để lại — vẫn còn nguyên vẹn dưới lòng đất này.” Ông ngừng lại, thở dốc. “Nô bộc giữ được. Nô bộc giữ được rồi, chủ nhân…”
Diệp Huyền nghe mà tim đập rộn. Cả một kho tàng đạo thống chân chính của tông môn khai thiên lập đạo, thứ mà Tam Đại Thánh Địa chỉ có được những mảnh vụn — vẫn còn nguyên vẹn, ngay dưới chân hắn. Nếu có được nó, con đường phục hưng Tổ Sư Môn sẽ không còn là giấc mơ viển vông nữa.
Nhưng Thủ Tàng bỗng ho dữ dội, thân thể khô quắt run lên như sắp tan thành bụi. Diệp Huyền vội đỡ lấy ông. Tàn hồn trong đầu hắn thở dài não nề: “Ông ấy sắp đi rồi. Vạn năm cưỡng ép kéo dài tàn mệnh, thân thể đã tới giới hạn cuối cùng. Việc gặp được Tổ Sư Lệnh trở về… vừa là điều ông ấy chờ đợi, cũng vừa là dấu chấm hết. Ý niệm chấp giữ tan đi, sinh mệnh cũng theo đó mà cạn.”
“Trưởng lão!” Diệp Huyền gọi. “Ngài đừng gắng sức. Để con — để ta tìm cách cứu ngài.”
Thủ Tàng lắc đầu, môi nở một nụ cười thanh thản. “Không cứu được đâu, tiểu hữu. Ta đã sống quá lâu rồi, lâu hơn cả những gì một sinh mệnh nên chịu đựng. Ta chỉ chờ ngày hôm nay thôi.” Ánh mắt ông chuyển sang Diệp Huyền, chăm chú, dò xét, rồi dừng lại nơi ngón tay phải hắn — nơi Điểm Hóa Chỉ đang ẩn hiện một tầng sáng vàng kim. Đôi mắt đục mờ ấy bỗng mở lớn. “Điểm… Hóa Chỉ. Ngươi… ngươi có Điểm Hóa Chỉ. Ngươi là… người kế thừa mà chủ nhân đã chọn.”
Ông cố nắm lấy tay Diệp Huyền, bàn tay khô như cành củi nhưng siết chặt bất ngờ. “Tiểu hữu… không, tân chủ nhân. Ta xin ngươi một việc.” Giọng ông khẩn thiết. “Tổ Sư Môn… đừng để nó chết lần thứ hai. Chủ nhân năm xưa dựng nên nơi này không phải để xưng bá, mà để cho những kẻ bị trời đất bỏ rơi — những phế vật, những kẻ vô linh căn, những đứa trẻ bị vứt bên đường — có một con đường, có một mái nhà. Đó mới là đạo thống thật sự của Tổ Sư Môn. Không phải công pháp. Không phải sức mạnh. Mà là… cho kẻ khốn cùng một cơ hội.”
Diệp Huyền nhìn sang Liên Nhi đang đứng bên cạnh — đứa trẻ bị vứt bên đường với tấm bảng “đồ bỏ đi”, giờ đang là đệ tử đầu tiên của hắn. Rồi hắn nghĩ tới chính mình, kẻ bị gọi là phế vật cả đời. Lời của Thủ Tàng như gõ thẳng vào tim hắn, làm sáng tỏ một điều mà bấy lâu hắn mơ hồ cảm nhận nhưng chưa gọi được thành tên.
“Ta hứa.” Diệp Huyền quỳ một gối xuống trước lão nhân, giọng chắc nịch. “Ta thề trên Tổ Sư Lệnh. Ta sẽ dựng lại Tổ Sư Môn. Và ta sẽ dựng nó đúng như những gì tổ sư từng dựng — làm mái nhà cho những kẻ bị cả thiên hạ bỏ rơi.”
Nghe lời thề ấy, Thủ Tàng nở nụ cười mãn nguyện nhất. Ông chậm rãi buông tay Diệp Huyền, rồi vận nốt chút chân nguyên cuối cùng, ấn một dấu tay lên nền đá dưới bồ đoàn. Một trận pháp cổ xưa sáng lên, và ở góc đại điện, nền đất tách ra, để lộ một lối đi sâu hun hút dẫn xuống lòng núi — địa cung Tàng Kinh Các.
“Toàn bộ đạo thống Tổ Sư Môn… nằm dưới đó.” Giọng Thủ Tàng đã yếu tới mức gần như không nghe rõ. “Giờ nó là của ngươi… tân chủ nhân. Còn ta… rốt cuộc cũng có thể… đi gặp các đồng môn đã khuất… nói với họ rằng… Tổ Sư Môn… chưa chết…”
Thân thể khô quắt của lão nhân chậm rãi hóa thành từng đốm sáng bạc li ti, tan vào không trung, nhẹ nhàng như trút xuống gánh nặng vạn năm. Trước khi tan hẳn, ánh mắt ông nhìn về phía tàn hồn ẩn trong Diệp Huyền, khẽ cúi đầu — cái cúi đầu cuối cùng của một kẻ bề tôi trung thành với chủ nhân, sau vạn năm chờ đợi. Rồi ông biến mất hoàn toàn, để lại chiếc bồ đoàn trống không và một gian điện lặng như tờ.
Diệp Huyền quỳ lặng hồi lâu. Liên Nhi rưng rưng nắm tay hắn. Trong đầu hắn, tàn hồn của vị tổ sư vạn năm khẽ nói, giọng đã bình tĩnh trở lại nhưng ẩn chứa một nỗi bi tráng sâu thẳm: “Thủ Tàng… ngươi đi thanh thản. Phần còn lại, để tân chủ nhân và ta lo liệu.” Rồi giọng nói ấy chuyển sang Diệp Huyền. “Tiểu tử. Ngươi vừa nhận một lời thề nặng ngàn cân. Ngươi có biết mình vừa hứa điều gì không?”
“Con biết.” Diệp Huyền đứng dậy, lau đi giọt nước mắt trên gò má, ánh mắt kiên định chưa từng thấy. “Con vừa hứa sẽ dựng lại một mái nhà. Không phải cho con. Cho tất cả những kẻ giống con, giống Liên Nhi.” Hắn quay sang nhìn lối đi dẫn xuống địa cung Tàng Kinh Các, nơi cả một kho tàng đạo thống đang chờ. “Bắt đầu từ hôm nay.”
Trước khi bước xuống, Diệp Huyền dừng lại giữa gian đại điện, đưa mắt nhìn khắp một lượt. Những xà gỗ cháy đen, những pho tượng vỡ, lớp bụi vạn năm — tất cả bỗng như sống dậy trong tâm trí hắn qua ký ức mà tàn hồn hé lộ. Hắn “thấy” nơi này khi còn nguyên vẹn: đại điện sáng rực đèn lưu ly, hàng nghìn đệ tử áo trắng quỳ nghe tổ sư giảng đạo, tiếng chuông đồng ngân nga vọng khắp chín tầng mây. Rồi hình ảnh ấy tan đi, để lại phế tích câm lặng trước mắt.
“Tiền bối,” hắn hỏi khẽ, “nơi này từng huy hoàng tới vậy. Ngài có… đau lòng khi thấy nó thế này không?”
Tàn hồn im lặng hồi lâu. Rồi giọng nói ấy vang lên, không còn vẻ chua cay quen thuộc, chỉ còn lại một sự trầm tĩnh đã đi qua tận cùng bi thương. “Vạn năm trước, khi ngọn lửa bùng lên, ta đứng giữa đại điện này và nghĩ rằng tất cả đã kết thúc. Ta nhìn đệ tử của mình ngã xuống, nhìn những kẻ ta từng thương yêu trở giáo, nhìn cả một đời tâm huyết hóa thành tro. Ta tưởng nỗi đau đó sẽ nhấn chìm ta mãi mãi.” Giọng nói ngừng lại. “Nhưng bây giờ, đứng ở đây một lần nữa, sau vạn năm… ta lại thấy một thứ khác. Ta thấy ngươi. Một kẻ vô danh, tay không tấc sắt, nhưng dám nói câu ‘bắt đầu từ đây’. Tiểu tử, đống tro tàn này không làm ta đau lòng nữa. Bởi tro tàn cũng là nơi mầm mới nảy lên.”
Diệp Huyền lặng đi. Hắn cúi xuống, nhặt một nắm đất phủ bụi từ nền đại điện, để nó chảy qua kẽ tay. Bụi của vạn năm, bụi của một giấc mơ đã tắt và một giấc mơ sắp bắt đầu. Bên cạnh, Liên Nhi cũng bắt chước hắn, đưa bàn tay nhỏ hứng lấy chút bụi rơi, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ thành kính mà một đứa trẻ bảy tuổi không nên có — như thể Liên Tâm Thể trong nó cũng cảm nhận được sức nặng của nơi này.
“Đại ca,” con bé khẽ hỏi, “chúng ta sẽ làm cho nơi này đẹp lại như xưa chứ?”
Diệp Huyền xoa đầu nó, mỉm cười — nụ cười đầu tiên thật sự nhẹ nhõm kể từ ngày rơi xuống Khe Đoạn Hồn. “Đẹp hơn xưa.” Hắn nói. “Và lần này, sẽ không ai đốt được nó nữa.”
Hắn dắt tay Liên Nhi, chậm rãi bước xuống bậc thang tối om dẫn vào lòng núi. Càng xuống sâu, không khí càng lạnh, và một tầng linh quang mờ ảo bắt đầu hiện ra phía trước — ánh sáng phản chiếu từ vô số ngọc giản, điển tịch, pháp bảo xếp kín một gian địa cung mênh mông không thấy điểm cuối. Đó là tinh túy của tông môn khai thiên lập đạo, thứ mà cả Tam Đại Thánh Địa cộng lại cũng chỉ có được những mảnh vụn.
Địa cung rộng lớn không thấy điểm cuối, các giá đá xếp thành hàng hàng lớp lớp, trên đó là vô số ngọc giản phát ra thứ ánh sáng dịu nhạt. Diệp Huyền cầm lấy một ngọc giản gần nhất, thử dẫn thần thức vào theo cách tàn hồn chỉ dẫn. Lập tức, một dòng thông tin đồ sộ tràn vào tâm trí hắn — đó là một bộ công pháp trúc cơ hoàn chỉnh, tinh vi và uyên áo hơn bất cứ thứ gì hắn từng nghe nói tới.
“Đây mới chỉ là tầng ngoài cùng của Tàng Kinh Các.” Tàn hồn nói, giọng đầy tự hào lẫn ngậm ngùi. “Những công pháp mà Tam Đại Thánh Địa coi là bí truyền trấn phái, ở đây chỉ là thứ để đệ tử nhập môn tùy ý lựa chọn. Càng vào sâu, càng có những thứ kinh thiên động địa hơn. Nhưng tiểu tử, đừng vội. Sức ngươi có hạn, tham nhiều nuốt không trôi. Trước mắt, ngươi chỉ cần chọn một bộ công pháp hợp với mình, tu luyện cho vững, rồi từ từ mà tiến.”
Diệp Huyền gật đầu, đặt ngọc giản xuống. Hắn hiểu, kho báu dù lớn tới đâu cũng chỉ là công cụ; điều quan trọng là người dùng nó. Hắn đưa mắt nhìn Liên Nhi đang tròn xoe mắt ngắm nhìn địa cung kỳ vĩ, rồi nhìn lại tấm Tổ Sư Lệnh trong tay. Trong lòng hắn, một kế hoạch mơ hồ bắt đầu thành hình — hắn cần đệ tử, cần người, cần biến tòa phế tích trên đầu thành một sơn môn thật sự. Và với Điểm Hóa Chỉ trong tay, hắn biết mình sẽ tìm người ở đâu: ở chính những kẻ bị cả thiên hạ vứt bỏ, như Liên Nhi, như chính hắn.
Diệp Huyền đứng giữa kho tàng đạo thống ấy, ngực dâng lên một cảm giác choáng ngợp. Nhưng hắn chưa kịp thở phào, thì trên đỉnh Vân Đoan, cách đó rất xa, một chuyện khác đang xảy ra — thứ mà cả hắn lẫn tàn hồn đều chưa hay biết.
Tại một tòa cung điện nguy nga treo lơ lửng giữa mây ở tận phương bắc, trong một đại điện lát toàn kiếm khí, một lão giả mặc kiếm bào đang nhắm mắt tọa quan bỗng mở mắt. Trước mặt ông, trên một chiếc bàn ngọc, có một mảnh lệnh bài cổ đã nứt — một mảnh vụn được truyền lại từ vạn năm trước — vừa phát ra một tiếng ngân khe khẽ, và trên bề mặt nó, một tia sáng xám bạc lóe lên rồi tắt.
Lão giả đứng phắt dậy, sắc mặt biến đổi kịch liệt. Ông cầm mảnh lệnh bài lên, tay run run, ánh mắt lộ ra vẻ kinh hoàng chưa từng có trên khuôn mặt một cường giả đã sống mấy nghìn năm.
“Không thể nào…” ông lẩm bẩm, giọng khàn đặc. “Cảm ứng này… Nửa tháng trước một lần, và bây giờ lại một lần nữa, mạnh hơn… Tổ Sư Lệnh. Tổ Sư Lệnh thật sự đã tái xuất…” Ông ngẩng phắt đầu, quát lớn về phía ngoài đại điện, giọng vang như sấm chấn động cả tòa cung điện trên mây: “Truyền lệnh xuống! Triệu tập trưởng lão hội! Lập tức phái người điều tra — kẻ nào đang cầm Tổ Sư Lệnh, và nó đang ở đâu!”
Cánh cửa đại điện bật mở, một đệ tử áo trắng vội quỳ xuống. “Tông chủ! Vừa có tin từ Thanh Lạc Sơn Mạch — một đám tán tu chạy về kể rằng chúng gặp một thiếu niên mang theo uy áp cổ xưa, tự xưng… tự xưng là người của Tổ Sư Môn!”
Mảnh lệnh bài trong tay lão giả — Tông chủ Thiên Kiếm Tông — vỡ tan thành từng mảnh vụn, rơi lả tả xuống nền ngọc. Ba chữ “Tổ Sư Môn” mà vạn năm qua cả tu tiên giới đã cố công xóa bỏ, giờ đây lại vang lên ngay giữa đại điện tôn nghiêm nhất của một trong Tam Đại Thánh Địa — như một hồi chuông báo tử vọng về từ quá khứ.
Và ở đỉnh Vân Đoan xa xôi, đứng giữa kho tàng đạo thống vừa tìm lại, Diệp Huyền hoàn toàn không biết rằng — cơn bão thật sự, cơn bão mang tên Tam Đại Thánh Địa, vừa mới bắt đầu chuyển mình.