Tiếng hét của người mẹ ở phòng số bảy cứa vào tai Lâm Phong như một lưỡi dao.
Anh đã định lao ra. Nhưng bàn tay Diệp Thanh Lam bấu chặt vai anh, giữ anh lại, và cô ghé sát tai anh thì thầm, giọng lạnh như băng nhưng gấp gáp: “Đừng. Ngươi mà bước ra là chết, mà là chết vô ích. Ba tên Trúc Cơ, một tên hơn cả ta. Ngươi có tia chân nguyên vừa mới ém xuống — ra ngoài là tỏa sáng lại ngay, chúng khóa được ngươi tức khắc. Đứng yên.”
“Chúng đang giết người vô tội!” Lâm Phong nghiến răng, cả người run lên. “Vì tôi. Vì cái thứ trong người tôi.”
Anh áp lưng vào tường, tim đập thình thịch, và trong đầu là một cuộc giằng xé dữ dội. Lý trí bảo anh Diệp Thanh Lam nói đúng — lao ra là tự sát. Nhưng lương tâm anh không cho phép anh nghe lời lý trí. Từng tiếng động ngoài kia dội vào tai anh như những mũi kim: tiếng bàn ghế đổ, tiếng van xin, tiếng một sinh mệnh đang bị tước đoạt. Anh nghĩ, nếu đêm nay anh trốn trong căn phòng này để mặc người ta chết, thì cái tia chân nguyên trong người anh, cái truyền thừa mà lão nhân trao gửi, còn có ý nghĩa gì? Lão đã chọn anh vì lòng trắc ẩn. Nếu anh vứt bỏ nó ngay đêm đầu tiên, anh có còn xứng đáng với sự lựa chọn ấy không?
“Đúng vậy. Và nếu ngươi chết, sẽ có thêm cả trăm người vô tội chết trong những cuộc truy sát tiếp theo, vì bí tịch sẽ rơi vào tay chúng.” Đôi mắt Diệp Thanh Lam khóa chặt vào anh. “Ngươi muốn cứu người ư? Vậy thì sống sót trước đã. Kẻ chết không cứu được ai.”
Ngoài hành lang, có tiếng đàn ông quát tháo — người bố ở phòng số bảy đang cố chống cự để bảo vệ vợ con. Rồi một tiếng “bốp” khô khốc, một thân người đổ sầm, và tiếng đứa trẻ khóc thét lên trong hoảng loạn.
“Không có ai ở đây cả,” giọng tên khàn khàn vang lên, đầy chán ghét. “Toàn phàm nhân. Qua phòng khác.”
Bước chân tiến dần về phía phòng Lâm Phong. Phòng số chín. Chỉ còn cách một cánh cửa.
Trong khoảnh khắc ấy, một điều gì đó trong lòng Lâm Phong dịch chuyển. Anh nghĩ tới lão nhân trong đêm mưa, tới dòng chữ đỏ: Ta không cần một thiên tài. Ta cần một con người. Anh nghĩ tới người bố nằm liệt ở quê, tới em gái, tới chính bản thân mình — một kẻ suốt đời chỉ biết cúi đầu chạy đua với cái nghèo, chưa từng một lần dám đứng thẳng chống lại điều gì. Và anh nghĩ tới đứa trẻ đang khóc.
Nỗi sợ vẫn còn đó. Nhưng bên dưới nó, lần đầu tiên trong đời, một thứ khác đang trỗi dậy — một cơn giận lạnh, trong veo, kiên định.
Anh nghĩ tới những năm tháng cúi đầu. Cúi đầu trước quản lý khi bị trừ lương oan. Cúi đầu trước khách hàng mắng mỏ vô cớ. Cúi đầu trước cái nghèo, trước số phận, trước tất cả những gì đè lên vai anh. Anh đã quen với việc chịu đựng đến mức tưởng đó là bản chất của mình. Nhưng nghe tiếng đứa trẻ khóc thét sau cánh cửa, nghe những kẻ kia bàn nhau giết người vô tội một cách lạnh lùng như bàn chuyện ăn sáng, một thứ gì đó trong anh gãy vỡ — hay đúng hơn, một thứ gì đó anh chưa từng biết mình có, giờ mới thức dậy.
Anh không mạnh. Anh biết. Nhưng có những lúc, đứng yên còn đáng sợ hơn cả cái chết.
“Diệp Thanh Lam,” anh thì thầm, mắt vẫn nhắm, ý niệm đã chìm sâu vào đan điền. “Nếu tôi có thể khiến chúng tưởng dấu chân nguyên ở một nơi khác, cô có thể hạ được chúng không?”
Cô khựng lại. “Ngươi nói gì?”
“Tàng Chân Quyết không chỉ giấu chân nguyên.” Trong tâm trí Lâm Phong, giọng nói của quyển sách đang tuôn ra, nhanh và rõ, như một dòng suối đổ vào lúc cần nhất. “Nó có thể… phóng chân nguyên ra một điểm khác. Tạo một cái bóng. Một mồi nhử. Sách vừa dạy tôi.”
Diệp Thanh Lam nhìn anh, và trong một tích tắc, sự hoài nghi trong mắt cô nhường chỗ cho một tính toán sắc bén của kẻ chiến binh. “Nếu ngươi phóng dấu chân nguyên xuống cầu thang, chúng sẽ dồn về đó. Không gian hẹp. Ta ra tay trước, đánh úp tên yếu nhất, rồi…” Cô không nói hết, nhưng ánh mắt cô đã sáng lên. “Ngươi làm được không? Sai một nhịp là cả hai chúng ta chết.”
“Tôi không biết,” Lâm Phong nói thật. “Nhưng tôi không thể đứng đây nghe chúng giết người.”
Cửa phòng số tám bị đạp tung. Chỉ còn phòng của họ.
Diệp Thanh Lam hít một hơi sâu, và trong khoảnh khắc quyết định, cô gật đầu. “Được. Đợi tín hiệu của ta. Khi ta mở cửa lao ra, ngươi phóng dấu chân nguyên xuống cầu thang. Ngay lập tức. Không được chậm.” Cô lùi về sát cửa, mười ngón tay đã phủ một lớp sương băng lấp lánh, khí lạnh tỏa ra khiến hơi nước trong phòng kết thành những bông tuyết li ti. “Ba năm rồi ta chờ ngày báo thù Huyền Minh Hội. Không ngờ trận đầu tiên lại là vì một shipper và một đứa trẻ khóc nhè.”
Có tiếng bước chân dừng ngay ngoài cửa phòng chín. Một giọng lạnh lùng cất lên, ngay sát: “Phòng cuối. Nếu không có gì, ta sẽ lột da cả cái tầng này ra để tìm.”
Cánh cửa bắt đầu rung lên dưới một cú đạp.
“Bây giờ!” Diệp Thanh Lam gầm lên, giật tung cửa và lao ra như một mũi tên băng.
Cùng lúc, Lâm Phong dồn toàn bộ ý niệm, kéo bật lớp tro phủ trên đan điền, đẩy một luồng chân nguyên vọt ra khỏi cơ thể — không hướng vào bản thân, mà phóng nó băng qua tường, qua hành lang, ném xuống chiếu nghỉ cầu thang cách đó hơn mười mét. Anh không biết mình làm điều đó bằng cách nào; anh chỉ tin vào giọng nói trong đầu, tin vào quyển sách, và buông tay. Một quầng sáng chân nguyên vàng nhạt bùng lên ở đầu cầu thang, rực rỡ như một ngọn đèn hiệu — dấu vết của kẻ mang truyền thừa lão nhân, phơi bày lồ lộ.
Hiệu quả tức thì.
“Ở đó!” Tên tu sĩ đứng gần cửa phòng chín quay phắt về phía cầu thang, bị đánh lừa hoàn toàn. Hắn — cùng tên thứ hai — lao vọt về hướng quầng sáng, bỏ lại cánh cửa vừa định đạp.
Và ngay khoảnh khắc hắn quay lưng, Diệp Thanh Lam đã ở sau lưng hắn.
Cô không hô hào, không phô trương. Chỉ một nhát tay. Mười ngón tay phủ băng của cô đâm xuyên qua sau gáy tên tu sĩ, và một dòng băng khí tràn vào kinh mạch hắn, đóng băng từ trong ra ngoài. Tên tu sĩ chỉ kịp phát ra một tiếng nấc nghẹn, cả người cứng đờ, làn da chuyển sang màu xám xanh, rồi đổ sập xuống như một pho tượng băng. Nhanh. Gọn. Lạnh lùng. Đây là đòn đánh của kẻ đã ẩn nhẫn ba năm, dồn nén tất cả căm hận vào một khoảnh khắc bùng nổ.
“Một tên.” Diệp Thanh Lam rút tay ra, băng khí tan thành sương. “Còn hai.”
Nhưng hai tên còn lại đã kịp phản ứng. Tên khàn khàn — kẻ mạnh nhất trong ba — dừng phắt lại giữa hành lang, quay ngoắt về phía cô, và trong lòng bàn tay hắn, một quả cầu lửa đen kịt bùng lên, tỏa ra thứ nhiệt lượng tà dị khiến sơn tường quanh đó cháy xém. “Diệp gia! Ngươi là con nhãi sống sót của Diệp gia! Hay lắm, Hội chủ đang treo thưởng cái đầu ngươi đấy!” Hắn ném quả cầu lửa đen thẳng về phía cô, tốc độ nhanh đến mức không khí rít lên.
Diệp Thanh Lam dựng một bức tường băng chắn trước mặt. Quả cầu lửa đen đập vào, băng bốc hơi ào ạt, hơi nước và khói mù mịt cả hành lang. Cô bị lực xung kích đẩy lùi mấy bước, khóe miệng rỉ máu — tên khàn khàn quả thực mạnh hơn cô một bậc, và trong một trận đấu tay đôi kéo dài, cô sẽ thua.
Trong phòng, Lâm Phong nhìn qua khe cửa, tim thắt lại. Cô đang gặp nguy vì anh. Vì kế hoạch của anh. Anh phải làm gì đó.
Nhưng anh có thể làm gì? Anh chỉ vừa học được cách giấu và phóng chân nguyên. Anh không biết đánh nhau. Anh không có pháp bảo, không có công pháp chiến đấu. Anh chỉ là một shipper.
Không. Giọng nói trong đầu anh vang lên, bình thản mà kiên định. Con là một shipper hiểu rõ mọi con hẻm, mọi ngóc ngách của thành phố này hơn bất kỳ tu sĩ nào. Con là kẻ mà cả đời đã luyện được một thứ mà chúng không có: tốc độ. Bây giờ, để ta cho con mượn nó.
Một luồng nhiệt bùng lên trong đan điền Lâm Phong, và giọng nói tiếp tục, dồn dập: Tàng Chân Quyết có một thức nhập môn. Không phải để đánh — mà để di chuyển. Dẫn chân nguyên xuống hai chân. Bùng nổ. Một bước, con có thể vượt năm mét trong chớp mắt, không một tiếng động. Kẻ địch sẽ không thấy con tới. Đó là khinh công. Đó là món quà đầu tiên ta cho con.
Lâm Phong không do dự. Ngoài kia, tên khàn khàn đang ngưng tụ quả cầu lửa đen thứ hai, nhắm thẳng vào Diệp Thanh Lam đang loạng choạng. Không còn thời gian để sợ, để nghi ngờ, để tính toán.
Anh nhặt con dao rọc giấy — vũ khí duy nhất anh có — dẫn chân nguyên xuống hai chân, và lao ra khỏi phòng.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi lao ra, một suy nghĩ lóe lên trong đầu anh, sắc và rõ như ánh chớp: anh không thể thắng bằng sức mạnh, vì anh không có. Nhưng anh có thể thắng bằng thứ mà cả đời làm shipper đã dạy anh — sự bất ngờ, tốc độ, và việc chọn đúng khoảnh khắc. Một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ mạnh gấp trăm lần anh; nhưng nếu hắn không hề biết anh tới, nếu đòn đánh giáng xuống đúng vào tử huyệt trong tích tắc hắn sơ hở, thì khoảng cách trăm lần ấy có thể bị xóa nhòa chỉ trong một hơi thở. Đây chính là tinh túy của Tàng Chân Quyết: kẻ yếu không đối đầu trực diện với kẻ mạnh — kẻ yếu khiến kẻ mạnh không bao giờ thấy đòn đến.
Cả thế giới như chậm lại. Anh cảm thấy hai chân mình nhẹ bẫng, rồi bùng lên một lực đẩy khủng khiếp. Trong một cái chớp mắt, anh đã băng qua cả hành lang, xuất hiện ngay sau lưng tên khàn khàn — kẻ hoàn toàn không ngờ một phàm nhân lại có thể di chuyển nhanh đến vậy, không một tiếng động, không một dấu vết chân nguyên báo trước vì Lâm Phong đã bản năng thu liễm khí tức ngay cả khi lao đi.
Tên tu sĩ chỉ kịp cảm thấy một luồng gió sau gáy. Hắn quay lại — quá muộn.
Lâm Phong đâm con dao rọc giấy vào cổ hắn.
Lưỡi dao rọc giấy vốn không thể xuyên qua da một tu sĩ Trúc Cơ. Nhưng ngay khoảnh khắc mũi dao chạm da, Lâm Phong dồn toàn bộ tia chân nguyên còn lại vào đầu ngón tay, truyền qua lưỡi thép — và lưỡi dao mỏng manh bỗng được bọc trong một lớp chân nguyên sắc lẻm, xuyên phập vào cổ tên tu sĩ như xuyên qua đậu phụ.
Máu phun ra. Nóng, tanh, đỏ sẫm, bắn lên mặt Lâm Phong.
Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại. Lâm Phong nhìn thẳng vào mắt kẻ vừa bị anh đâm, và anh thấy trong đó không phải một con quái vật, mà một con người — một kẻ cũng biết sợ chết, cũng có nỗi kinh hoàng hiện lên trong ánh mắt khi cái chết ập đến. Dù hắn tàn ác, dù hắn vừa định giết cả một gia đình, thì việc kết liễu một sinh mệnh bằng chính bàn tay mình vẫn là điều Lâm Phong chưa bao giờ tưởng tượng nổi. Bàn tay cầm dao của anh run lên bần bật.
Tên khàn khàn trợn mắt, tay ôm cổ, quả cầu lửa đen trong tay tan biến. Hắn nhìn Lâm Phong — nhìn khuôn mặt kinh hoàng của một chàng trai vừa lần đầu tiên trong đời giết người — với ánh mắt đầy hoài nghi và phẫn nộ, như không tin nổi mình lại chết dưới tay một kẻ tầm thường đến thế. Rồi ánh sáng trong mắt hắn tắt dần, và hắn đổ xuống, thân thể to lớn đập xuống sàn hành lang, bất động.
Im lặng. Chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt từ bức tường băng đang tan, và tiếng thở hổn hển của Lâm Phong.
Cả người anh run bần bật, không chỉ vì kinh hoàng mà vì kiệt sức. Cú khinh công vừa rồi, cùng với việc dồn toàn bộ chân nguyên vào một đòn, đã vắt cạn tia chân nguyên mảnh manh trong đan điền anh. Chân anh mềm nhũn, và anh phải chống tay vào tường mới đứng vững. Trước mắt anh nhòe đi, những đốm sáng nhấp nháy. Nếu lúc này có thêm một kẻ địch nữa, anh sẽ không còn sức để nhấc nổi con dao.
Đây cũng là một bài học tàn nhẫn mà anh vừa học được bằng chính máu thịt mình: sức mạnh vay mượn từ một tia chân nguyên là hữu hạn. Anh đã đặt cược tất cả vào một đòn duy nhất, và nếu đòn ấy trượt, anh đã chết. Không có phép màu nào cho kẻ liều lĩnh mãi mãi. Muốn sống sót lâu dài, anh phải mạnh lên — thật sự mạnh, chứ không phải chỉ dựa vào yếu tố bất ngờ và may mắn.
Anh nhìn con dao đẫm máu trong tay run rẩy. Anh vừa giết một người. Không — một sinh mệnh. Bụng anh quặn lên, và anh phải cắn răng để không nôn ọe. Đây không phải phim ảnh. Đây là máu thật, cái chết thật, và trọng lượng của nó đè xuống ngực anh nặng đến mức khó thở.
“Cẩn thận!” Diệp Thanh Lam hét lên.
Lâm Phong quay phắt lại. Tên tu sĩ thứ ba — kẻ anh phóng dấu chân nguyên đánh lừa xuống cầu thang — đã quay trở lại, và trong tay hắn là một lá bùa vàng đang cháy rực. Hắn không lao vào tấn công. Hắn đang lùi lại, khuôn mặt méo mó vì kinh hãi khi thấy hai đồng bọn ngã xuống trong chớp mắt.
“Ngươi… các ngươi…” Hắn lắp bắp, mắt dán vào Lâm Phong. “Một phàm nhân giết được Ngô đại nhân? Không thể nào! Hội chủ phải biết chuyện này!” Hắn giơ cao lá bùa cháy rực. “Truyền thừa của lão Chân Ẩn nằm trên người ngươi! Ta đã thấy! Ngươi trốn đâu cho thoát!”
Diệp Thanh Lam lao tới định ngăn, nhưng đã muộn. Lá bùa vàng trong tay tên tu sĩ nổ tung thành một luồng sáng chói lóa, và khi ánh sáng tan đi, hắn đã biến mất khỏi hành lang — một loại phù lục truyền tin hoặc độn thoát, để lại một mùi khét lẹt và một sự thật lạnh người.
Lâm Phong lảo đảo lao theo mấy bước rồi khựng lại — anh không còn chút chân nguyên nào để đuổi, mà dù có, anh cũng chẳng biết đuổi đi đâu. Quầng sáng nơi tên tu sĩ vừa biến mất tan dần, để lại một khoảng không trống rỗng và một dư vị bất an nặng nề.
“Hắn chạy thoát.” Diệp Thanh Lam nắm chặt tay, mặt tái đi. “Và hắn đã nhìn thấy mặt ngươi. Nghe được ngươi giết Ngô Trọng — một Trúc Cơ hậu kỳ của Huyền Minh Hội. Tin này sẽ về tới Hội chủ trong đêm nay.”
Cô quay sang nhìn Lâm Phong, kẻ vẫn đang đứng chết lặng giữa hành lang đầy máu, con dao rọc giấy nhỏ máu trong tay, khuôn mặt trắng bệch. Và trong ánh mắt cô, lần đầu tiên, có một thứ gì đó vượt qua cả sự cảnh giác — một sự pha trộn giữa kinh ngạc, dè chừng, và một tia cảm phục miễn cưỡng.
“Ngươi vừa làm một chuyện điên rồ, Lâm Phong,” cô nói khẽ. “Một phàm nhân, tu vi chưa tới một ngày, lại dám lao ra giết một Trúc Cơ hậu kỳ để cứu ta. Ngươi hoặc là kẻ ngu ngốc nhất ta từng gặp…” Cô ngừng lại, nhìn về phía phòng số bảy, nơi tiếng đứa trẻ khóc đã lặng dần, thay bằng tiếng người mẹ dỗ dành run rẩy — họ còn sống. “…hoặc là kẻ mà lão Chân Ẩn đã đúng khi chọn.”
Nhưng Lâm Phong không nghe thấy lời cô. Anh đang nhìn xuống bàn tay đẫm máu của mình, và trong đầu anh chỉ vang lên một câu hỏi lạnh buốt: nếu chỉ một tia chân nguyên và một con dao rọc giấy đã có thể lấy đi một mạng người dễ dàng đến thế, thì thứ sức mạnh anh vừa bước chân vào sẽ biến anh thành con người như thế nào?
Và ở một nơi nào đó trong thành phố, dưới ánh đèn neon lạnh lẽo, một tên tu sĩ vừa độn thoát đang quỳ rạp trước một bóng người ngồi khuất trong bóng tối, run rẩy bẩm báo về một shipper đã giết người của Huyền Minh Hội — trong khi bàn tay của bóng người ấy, đeo một chiếc nhẫn ngọc đen, gõ nhẹ lên thành ghế, từng nhịp một, chậm rãi và đầy chết chóc.