Lễ hội - Văn hóa

Ngày 2/9 có ý nghĩa gì?

Sống trẻ

Đại học

Sống Việt Nam

Chương 5: Linh Khí Không Có Ở Thành Phố

Sáu giờ sáng, thành phố thức dậy như chưa từng có gì xảy ra. Nhưng trên người Lâm Phong, mùi máu vẫn còn đó, và trong lòng anh, một câu hỏi cứ gào lên không dứt: tại sao anh, một shipper có thể chạy nhanh hơn một viên đạn, lại vẫn cảm thấy đói cồn cào đến run tay?

Anh ngồi bệt xuống nền phòng, lưng dựa tường, cả người rã rời như vừa chạy hai trăm cây số. Hai xác tu sĩ Huyền Minh Hội đã được Diệp Thanh Lam xử lý — cô dùng một loại phù lục màu xám hóa chúng thành tro bụi trong chớp mắt, xóa sạch dấu vết, “để phàm nhân không phát hiện, và để cảnh sát không dính vào chuyện của giới tu chân”. Người dân trong khu trọ được cô thi triển một thủ pháp gọi là “mê tâm thuật” khiến họ tin rằng đêm qua chỉ là một vụ trộm hụt. Gia đình ở phòng số bảy — người bố bị đánh ngất giờ đã tỉnh, ôm con thất thần — cũng bị đưa vào giấc ngủ và ký ức bị chỉnh sửa.

“Đây là cách thế giới của chúng ta vận hành,” Diệp Thanh Lam nói, khi cô bước vào phòng anh sau khi thu dọn xong. Cô đặt xuống bàn một gói giấy — bên trong là mấy chiếc bánh mì còn ấm mua vội dưới đường. “Ăn đi. Ngươi vừa vắt kiệt chân nguyên và thể lực. Cơ thể phàm nhân của ngươi chưa được chân nguyên tôi luyện, nên tiêu hao lớn thế này sẽ khiến ngươi gục. Ăn, rồi ngủ. Chuyện còn lại tính sau.”

Lâm Phong nhìn gói bánh mì, rồi nhìn cô. “Cô cứu cả những người trong khu này. Xóa ký ức của họ để họ không sợ hãi. Cô… không hẳn là kẻ xấu như cô muốn tỏ ra.”

Diệp Thanh Lam khựng lại một thoáng, rồi quay mặt đi. “Đừng vội kết luận về ta. Ta làm vậy vì rắc rối phàm nhân sẽ kéo theo Ẩn Thế Công Hội, mà Công Hội thì đã bị Huyền Minh Hội thao túng. Chỉ là tính toán, không phải lòng tốt.” Nhưng giọng cô thiếu đi sự dứt khoát thường ngày, và Lâm Phong biết cô đang tự dối mình.

“Mê tâm thuật,” Lâm Phong lặp lại, nhìn cô xóa đi ký ức kinh hoàng của gia đình phòng số bảy. Một sự bất an mơ hồ dâng lên. “Cô có thể chỉnh sửa ký ức của người ta. Vậy làm sao tôi biết những gì cô nói với tôi là thật? Làm sao tôi biết ký ức của chính tôi chưa bị ai động vào?”

Diệp Thanh Lam dừng tay, quay lại nhìn anh với một ánh mắt khó đọc. “Câu hỏi hay. Và đó chính xác là loại câu hỏi ngươi phải luôn tự hỏi trong thế giới này, nếu muốn sống.” Cô đứng thẳng dậy. “Mê tâm thuật chỉ hiệu quả với phàm nhân, hoặc với tu sĩ yếu hơn nhiều. Với ngươi — kẻ mang chân nguyên thuần khiết và một bí tịch có linh trí bảo hộ thần hồn — ta không làm được, kể cả nếu ta muốn. Đó là lý do ta không thể đơn giản xóa ký ức ngươi để cướp bí tịch. Ngươi an toàn khỏi ta, ít nhất ở phương diện đó. Còn tin ta hay không, là chuyện của ngươi.”

Anh cắn một miếng bánh mì. Vị mặn của patê, cái ấm của ổ bánh, cảm giác đời thường ấy bỗng khiến sống mũi anh cay xè. Chưa đầy một ngày trước, anh còn là một shipper lo lắng về bốn triệu học phí của em gái. Giờ đây, anh đã giết người, đã thấy phép thuật đốt xác thành tro, đã bị cả một tổ chức ngầm truy sát. Ranh giới giữa hai thế giới mỏng manh đến mức chỉ một đêm mưa đã đủ để anh rơi từ bên này sang bên kia.

“Diệp Thanh Lam,” anh hỏi, “giờ tôi phải làm gì? Tên tu sĩ chạy thoát đã thấy mặt tôi. Huyền Minh Hội sẽ không buông tha. Tôi không thể cứ trốn mãi.”

Cô ngồi xuống chiếc ghế nhựa đối diện, khoanh tay, và lần đầu tiên nhìn anh với ánh mắt của một người ngang hàng thay vì một mục tiêu. “Ngươi nói đúng. Trốn không phải là giải pháp. Nhưng ngươi cũng chưa đủ mạnh để đối đầu.” Cô ngừng lại, cân nhắc. “Có một điều ta phải thừa nhận. Tối qua, ngươi khiến ta kinh ngạc. Không phải vì ngươi mạnh — ngươi vẫn yếu nhách. Mà vì bí tịch của ngươi. Tàng Chân Quyết. Ta chưa từng nghe tới nó, nhưng nó là một công pháp thượng cổ đúng nghĩa. Trong một đêm, nó dạy ngươi ngưng tụ chân nguyên, ẩn giấu khí tức, phóng mồi nhử, và cả khinh công nhập môn. Một tông môn tu chân bình thường phải mất ba tháng mới dạy được đệ tử những thứ ấy.”

“Vậy nghĩa là…?”

“Nghĩa là ngươi có một cơ duyên mà cả giới tu chân này thèm khát.” Cô nhìn thẳng vào mắt anh. “Và cũng là lý do ngươi sẽ bị săn đuổi đến chết. Có bí tịch mà không có sức mạnh để bảo vệ nó, ngươi chỉ là một đứa trẻ ôm vàng đi giữa chợ đông. Ngươi cần mạnh lên. Nhanh. Nhưng có một vấn đề mà ngay cả bí tịch thần kỳ của ngươi cũng không giải quyết được.”

Cô đứng dậy, bước tới cửa sổ, nhìn ra thành phố đang lên đèn ban ngày, những tòa cao ốc kính phản chiếu ánh mặt trời chói chang.

“Ngươi vừa giết một Trúc Cơ hậu kỳ bằng một tia chân nguyên và một con dao rọc giấy,” cô nói tiếp, không quay lại. “Ngươi có biết vì sao ngươi làm được không? Không phải vì ngươi mạnh. Mà vì Ngô Trọng không hề coi ngươi ra gì. Trong mắt hắn, ngươi là một con kiến. Hắn chết vì sự khinh thường của chính mình, và vì cái bất ngờ mà bí tịch cho ngươi. Nhưng cái bất ngờ ấy chỉ dùng được một lần với mỗi kẻ địch. Lần sau, chúng sẽ đề phòng. Lần sau, ngươi sẽ phải dựa vào thực lực thật. Và thực lực thật thì không đến từ may mắn — nó đến từ tu luyện.” Cô quay lại, ánh mắt nghiêm nghị. “Nên bây giờ, ta sẽ nói cho ngươi biết vấn đề lớn nhất của ngươi. Lớn hơn cả Huyền Minh Hội.”

“Linh khí,” cô nói. “Thứ nhiên liệu của mọi cuộc tu luyện. Ở những vùng núi non linh mạch dồi dào, tu sĩ hít thở là hấp thu được linh khí, tu luyện nhanh như thuyền xuôi gió. Nhưng đây là thành phố. Bê tông, thép, khói xe, hàng triệu phàm nhân. Linh khí ở đây loãng đến mức gần như không tồn tại — như một sa mạc đối với kẻ tu hành. Đó là lý do tu sĩ trong đô thị này đều phải dựa vào linh thạch, vào trận pháp tích khí, hoặc…” cô ngừng lại, “…vào những cách tà đạo, như hút sinh khí của phàm nhân, thứ mà Huyền Minh Hội vẫn làm.”

Cô đưa tay chỉ ra ngoài cửa sổ, về phía rừng cao ốc chọc trời. “Ngươi thấy tòa nhà kính kia không? Bên trong nó có ít nhất ba tu sĩ đang tu luyện, và họ phải đốt linh thạch mỗi ngày chỉ để duy trì. Một viên linh thạch hạ phẩm đủ tu một tuần có giá bằng cả năm lương shipper của ngươi. Linh thạch trung phẩm thì đắt gấp trăm lần. Đó là lý do vì sao tu chân trong đô thị này thực chất là cuộc chơi của kẻ giàu, của các gia tộc, của những tổ chức như Huyền Minh Hội — kẻ nắm nguồn linh thạch và linh mạch thì nắm luôn quyền lực. Một kẻ tay trắng như ngươi, không tông môn, không tài nguyên, bình thường sẽ mãi mãi giậm chân ở Luyện Khí cho tới già rồi chết. Bí tịch thần kỳ của ngươi có dạy ngươi cả trăm loại thần thông đi nữa, cũng vô dụng nếu ngươi không có linh khí để tu luyện.”

Lâm Phong nhớ lại. Trong quyển sách, giọng nói của lão nhân từng nhắc tới điều này. Tu luyện giữa đô thị khô cằn linh khí là một nghịch cảnh. Anh đã không hiểu nó nghĩa là gì, cho tới bây giờ.

“Vậy tôi tu luyện thế nào?” anh hỏi. “Tôi không có linh thạch, không có trận pháp, không có tiền để mua chúng. Và tôi tuyệt đối không hút sinh khí của ai cả.”

Diệp Thanh Lam quay lại nhìn anh, và trên môi cô nở một nụ cười kỳ lạ — nửa như thách thức, nửa như tò mò. “Đó chính là điều thú vị, Lâm Phong. Bởi vì bí tịch của ngươi tên là Tàng Chân Quyết. Ẩn giấu chân thật. Ta nghĩ — chỉ là nghĩ thôi — rằng một công pháp thượng cổ tạo ra để tu luyện giữa chốn ẩn mình, giữa phàm trần, có lẽ đã tính đến chuyện linh khí khan hiếm ngay từ đầu. Có lẽ nó có một cách hấp thu linh khí mà các công pháp khác không có. Ngươi thử hỏi nó xem.”

Lâm Phong lấy quyển sách ra. Anh khía một vết máu nhỏ trên ngón tay — giờ đã quen với cái đau ấy — và nhỏ xuống trang giấy. Những dòng chữ đỏ hiện lên, và trong đầu anh, giọng nói trầm ấm của lão nhân vang lên, như thể đã chờ đợi câu hỏi này từ lâu:

“Con đã bắt đầu hiểu rồi. Đúng vậy — Tàng Chân Quyết sinh ra cho những kẻ tu hành phải ẩn mình giữa phàm trần, nơi linh khí cạn kiệt. Các công pháp khác hút linh khí của trời đất. Nhưng nơi con đứng không có linh khí của trời đất. Vậy nên Tàng Chân Quyết dạy con một con đường khác: hấp thu linh khí tản mát trong chính hơi thở, cảm xúc, và sinh khí của muôn vàn phàm nhân quanh con — không phải bằng cách cướp đoạt như tà đạo, mà bằng cách hòa vào dòng chảy của họ, chắt lọc từng giọt linh khí li ti mà mỗi sinh mệnh vô tình tỏa ra. Một thành phố ba triệu người, với con, không phải sa mạc. Nó là biển cả.”

Lâm Phong ngẩng phắt lên, mắt mở to. “Nó nói… thành phố không phải sa mạc. Là biển cả. Tôi có thể hấp thu linh khí từ chính đám đông. Từ hàng triệu người. Mà không hại đến ai.”

Diệp Thanh Lam đứng chết lặng. Trên khuôn mặt cô, sự kinh ngạc lần này không giấu nổi. “Không thể nào,” cô thì thầm. “Một công pháp có thể chắt lọc linh khí từ sinh khí phàm nhân mà không tổn hại họ… điều đó nghĩa là ngươi càng ở giữa đám đông, càng ở giữa lòng thành phố, ngươi tu luyện càng nhanh. Trong khi mọi tu sĩ khác phải trốn vào núi sâu hoặc phòng kín để tránh phàm nhân, thì ngươi…” Cô nhìn anh, và lần này ánh mắt cô mang một sự chấn động thực sự. “Ngươi làm điều ngược lại. Ngươi càng hòa vào phố thị, càng mạnh. Lâm Phong, ngươi có biết điều này nghĩa là gì không? Cái nghề shipper của ngươi — cái nghề đưa ngươi len lỏi qua mọi con phố, mọi đám đông, mười bốn tiếng mỗi ngày — nó chính là môi trường tu luyện hoàn hảo nhất mà một kẻ tu Tàng Chân Quyết có thể mơ tới.”

Anh nhỏ thêm một giọt máu, và giọng nói của lão nhân giảng giải tiếp, chậm rãi như dẫn dắt một đứa trẻ chập chững: “Phàm nhân sống, yêu, giận, hy vọng, mưu sinh — mỗi cảm xúc, mỗi hơi thở của họ đều tỏa ra một chút sinh khí mang theo linh khí li ti. Bình thường nó tan vào hư không, không ai thu được. Nhưng Tàng Chân Quyết dạy con hòa thần thức mình vào biển người ấy, không phô trương, không cướp đoạt, chỉ lặng lẽ chắt lọc như rễ cây hút nước từ đất. Càng đông người, càng nhiều sự sống, con thu được càng nhiều. Chợ đông, ga tàu, quảng trường, những con phố giờ tan tầm — với kẻ khác là chốn ồn ào cần tránh, với con là ruộng linh khí phì nhiêu nhất. Đây là bí mật mà công pháp này giấu kín: kẻ tu Tàng Chân không lên núi, mà xuống phố.”

Lâm Phong ngồi lặng, để từng chữ thấm vào lòng. Anh nghĩ tới bảy năm chạy xe, len lỏi qua từng con hẻm, từng khu chợ, từng dòng người tan tầm nghẹt thở mà anh vẫn ngày ngày nguyền rủa. Hóa ra cái thế giới tầm thường mà anh tưởng đã trói buộc đời mình, lại chính là mảnh đất màu mỡ nhất để anh vươn lên. Một cảm giác kỳ lạ dâng lên — như thể cả cuộc đời khốn khó của anh, không một khoảnh khắc nào là vô nghĩa, tất cả đều đang dẫn tới giây phút này.

Lâm Phong nhìn xuống quyển sách trong tay, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi dòng người và xe cộ đang cuộn chảy dưới ánh nắng ban mai. Lần đầu tiên kể từ đêm mưa định mệnh, một cảm giác khác trỗi dậy trong lòng anh — không phải sợ hãi, không phải hoang mang, mà là một tia hy vọng lấp lánh. Anh không cần trốn khỏi thế giới của mình để tu luyện. Anh có thể lớn mạnh ngay giữa nó, ngay trong cuộc sống thường ngày, ngay trên những con đường anh đã chạy suốt bảy năm qua.

“Vậy thì tôi biết mình phải làm gì rồi,” anh nói, đứng dậy, cảm giác mệt mỏi dường như tan biến. “Tôi sẽ tiếp tục làm shipper. Nhưng lần này, mỗi cuốc xe, mỗi con phố, sẽ là một buổi tu luyện.”

Diệp Thanh Lam nhìn anh, rồi bất ngờ chìa tay ra. “Ta đề nghị một thỏa thuận. Ngươi có bí tịch nhưng thiếu kiến thức về giới tu chân — ngươi thậm chí còn không biết cách nhận diện một tu sĩ trên phố, không biết Ẩn Thế Công Hội là gì, không biết đâu là cạm bẫy. Ta có ba năm kinh nghiệm sinh tồn và một mối thù chung với Huyền Minh Hội. Chúng ta hợp tác. Ta dạy ngươi luật lệ của thế giới ngầm; ngươi… hãy để ta tìm hiểu bí tịch của ngươi. Và cùng nhau, chúng ta sống sót. Sao?”

Lâm Phong nhìn bàn tay cô, rồi nhìn vào đôi mắt vẫn còn đầy cảnh giác nhưng đã bớt đi sự lạnh lẽo. Anh biết cô chưa hoàn toàn tin anh, và anh cũng chưa hoàn toàn tin cô. Nhưng trong một thế giới nơi ai cũng muốn lấy mạng anh, một bàn tay chìa ra là điều hiếm hoi.

Anh do dự đúng một nhịp. Anh biết mình đang bắt tay với một ẩn số — một người vừa dọa giết anh mấy tiếng trước, một người mang trong lòng cả một biển thù hận có thể nuốt chửng mọi thứ, kể cả anh. Nhưng anh cũng biết, trong cái thế giới vừa mở ra dưới chân mình, đơn độc đồng nghĩa với cái chết. Và có một điều anh tin: một người đã khóc cho gia đình đã mất, đã ra tay cứu một đứa trẻ xa lạ dù miệng luôn nói mình chỉ tính toán lợi hại — người ấy, dù nguy hiểm, vẫn còn giữ một thứ mà anh có thể đặt cược.

Anh nắm lấy nó. “Được. Hợp tác.”

Đúng khoảnh khắc bàn tay hai người chạm nhau, quyển sách trên bàn bỗng rung lên, và một dòng chữ đỏ mới hiện ra trên trang giấy — dòng chữ mà không cần máu cũng tự sáng lên, khiến cả Lâm Phong lẫn Diệp Thanh Lam cùng cúi xuống nhìn, và cùng chết lặng:

“Cẩn thận kẻ nắm tay con hôm nay. Diệp gia không bị Huyền Minh Hội tận diệt. Diệp gia bị phản bội từ bên trong. Và kẻ sống sót duy nhất… chưa chắc đã là nạn nhân.”

Lâm Phong cảm thấy bàn tay Diệp Thanh Lam trong tay mình cứng đờ lại. Anh ngẩng lên, và thấy khuôn mặt cô đã trắng bệch, đôi mắt mở to nhìn dòng chữ, môi mấp máy không thành tiếng. Trong một tích tắc, anh không biết đó là vẻ mặt của kẻ bị vạch trần, hay của kẻ vừa nghe một lời vu khống tàn nhẫn về gia tộc đã chết của mình.

Rồi bàn tay cô rút ra khỏi tay anh, chậm rãi, và khi cô ngước lên nhìn Lâm Phong, trong đôi mắt ấy có một thứ mà anh chưa từng thấy — không phải sát khí, không phải cảnh giác, mà là nỗi đau của một vết thương vừa bị ai đó xát muối, trộn lẫn với một tia nghi ngờ lạnh giá đang bắt đầu nhen nhóm.

“Bí tịch của ngươi,” cô nói, giọng khàn đi, “vừa nói dối. Hoặc nó biết một điều mà ngay cả ta cũng không biết. Và ta không chắc điều nào đáng sợ hơn.”

Ngoài cửa sổ, một đám mây trôi qua che khuất mặt trời, và trong khoảnh khắc căn phòng chìm vào bóng tối, Lâm Phong nhận ra rằng liên minh vừa mới thành hình đã có một vết nứt — và anh còn chưa kịp hỏi quyển sách rằng, nếu Diệp gia bị phản bội từ bên trong, thì kẻ phản bội ấy, lúc này, đang đứng cách anh đúng một sải tay.