Diệp Thần mở mắt ra giữa mùi máu tanh và tiếng cười khinh miệt vây quanh, và điều đầu tiên hắn nhận ra là thân thể này không phải của mình.
Da thịt lạnh ngắt, gầy gò như que củi. Một bên mặt đau rát vì vừa ăn tát. Trên vòm trời cao vút là hai vầng trăng — một trắng, một đỏ như huyết — treo lơ lửng giữa tầng mây tím than mà hắn chưa từng thấy trong đời. Đây không phải Trái Đất. Đây không phải phòng thí nghiệm nơi hắn ngã xuống trong biển lửa. Đây là một nơi hoàn toàn xa lạ.
“Phế vật cũng biết ngất à? Ta tưởng ngươi chết luôn cho gia tộc đỡ nhục.” Một giọng thiếu niên cất lên, kéo theo tràng cười của đám người vây quanh.
Diệp Thần chống tay xuống nền đá lạnh, cố ngồi dậy. Đầu hắn nhức buốt như bị búa bổ, và trong khoảnh khắc ấy, một dòng thác ký ức không thuộc về hắn ùa vào, cuồn cuộn, chèn ép lấy tâm trí.
Những mảnh ký ức chắp vá dần ghép lại thành một bức tranh. Thân thể này cũng tên Diệp Thần — một sự trùng hợp khiến sống lưng hắn lạnh toát. Là công tử thứ ba của Diệp gia, một trong ba gia tộc tu luyện đứng đầu thành Thanh Loan, nằm ở rìa đông Huyền Thương Đại Lục. Nhưng khác với những huynh đệ thiên phú dị bẩm, Diệp Thần này sinh ra đã không thể cảm ứng đấu khí, đan điền như một hồ nước chết, mười lăm năm qua chưa từng luyện thành dù chỉ một tia. Ở cái đại lục nơi thực lực định đoạt tất cả, một kẻ không thể tu luyện chẳng khác gì cỏ rác dưới chân người.
Phế vật. Hai chữ ấy đã dán lên trán thiếu niên này từ khi biết đi.
Diệp Thần — vị Diệp Thần đến từ một thế giới khác — nhắm mắt lại, ép cơn choáng váng lắng xuống. Hắn vốn là thiên tài trong lĩnh vực năng lượng học của thế giới cũ, hai mươi tám tuổi đã đứng đầu một dự án tối mật, nắm trong tay những phát kiến có thể thay đổi cả một nền văn minh. Rồi hắn bị hãm hại. Một kẻ hắn từng tin tưởng nhất, từng gọi là bằng hữu, đã cho nổ tung phòng thí nghiệm để đoạt lấy thành quả của hắn. Trong ánh lửa cuối cùng ấy, hắn chỉ kịp thấy một nụ cười quen thuộc — nụ cười của kẻ phản bội — trước khi tất cả chìm vào bóng tối vô tận.
Bây giờ hắn tỉnh lại, trong một thân thể khác, ở một thế giới khác. Hai kiếp người, hai cái tên trùng nhau, và cả hai đều bị người ta hại đến đường cùng. Nếu đây là một trò đùa của số phận, thì đó là một trò đùa cay đắng đến mức khiến hắn muốn bật cười.
“Ê, phế vật, ta đang nói chuyện với ngươi đấy!” Thiếu niên vừa lên tiếng ban nãy bước tới, dận một cước vào vai Diệp Thần khiến hắn ngã dúi xuống đất. Đó là Diệp Hạo, đường huynh của thân thể này, mười sáu tuổi đã tu thành Huyễn Sư tam trọng, được xưng là tiểu thiên tài của chi thứ. “Hôm nay vị hôn thê của ngươi tới rồi. Người ta Liễu gia danh môn, ai thèm gả cho một đống phế vật? Ngươi biết điều thì tự lết ra sau núi mà chết đi, đừng để cả Diệp gia mất mặt.”
Ký ức của thân thể cũ dâng lên, kèm theo cả nỗi tủi nhục tích tụ suốt mười lăm năm. Vị Diệp Thần trước đây đã quen cúi đầu, quen nuốt nhục, quen co ro chịu đòn mà không dám phản kháng. Từng ánh mắt khinh bỉ, từng lời sỉ nhục, từng trận đòn vô cớ — thiếu niên ấy đã hứng chịu tất cả trong câm lặng, như một cái bóng vật vờ nơi góc tối của gia tộc. Nhưng người đang ngồi trong thân xác này lúc này không còn là cậu thiếu niên nhu nhược ấy nữa.
Diệp Thần chậm rãi đứng dậy. Hắn phủi bụi trên vạt áo rách, ngẩng đầu, và lần đầu tiên trong đời thân thể này, đôi mắt vốn luôn cúi gằm ấy nhìn thẳng vào Diệp Hạo — bình tĩnh đến lạ lùng, sâu thẳm như giếng cổ, không còn một tia sợ hãi nào.
Diệp Hạo khựng lại. Trong một thoáng, gã có cảm giác kẻ trước mặt không phải đứa em họ hèn mọn ngày thường, mà là một con thú đang thu mình, lặng lẽ mài nanh. Cảm giác ấy khiến gáy gã ớn lạnh, dù gã không hiểu vì sao.
“Ngươi… nhìn cái gì?” Diệp Hạo quát, nhưng giọng đã bớt hung hăng.
“Nhìn một kẻ sẽ phải quỳ xuống trước mặt ta.” Diệp Thần đáp, giọng khàn khàn vì cổ họng còn xa lạ, nhưng từng chữ rõ ràng, lạnh lẽo.
Cả khoảng sân chợt lặng đi. Rồi đám thiếu niên phá lên cười, cười đến ôm bụng, chỉ trỏ vào hắn như nhìn một tên điên.
“Phế vật phát điên rồi!” “Nó bị đánh ngu à?” “Quỳ trước ngươi? Chắc đợi kiếp sau!”
Diệp Hạo cũng cười, nhưng trong ánh mắt gã lóe lên một tia ác độc. Gã vung tay, đấu khí xanh nhạt bao quanh nắm đấm — một chiêu Thanh Phong Quyền của Huyễn Sư, đủ sức đánh gãy xương một người thường. “Đã muốn chết, ta thành toàn cho ngươi.”
Nắm đấm mang theo tiếng gió rít lao thẳng vào ngực Diệp Thần.
Diệp Thần không kịp né hoàn toàn. Trong đầu hắn, một phần bản năng chiến đấu từ kiếp trước trỗi dậy — hắn từng học qua cận chiến, từng đối mặt sinh tử. Nhưng thân thể này quá yếu, quá chậm, phản xạ không theo kịp ý chí. Hắn chỉ kịp nghiêng người, và nắm đấm sượt qua vai, hất hắn văng vào bức tường đá phía sau.
Bịch. Máu ộc ra khỏi khóe miệng. Xương vai như vỡ vụn, cơn đau xé toạc từng thớ thịt.
“Ha ha, né được một chút cơ đấy!” Diệp Hạo tiến tới, chuẩn bị bồi thêm một cước. “Nhưng phế vật mãi mãi là phế vật.”
Chính lúc cơn đau xé toạc thân thể ấy, một điều kỳ lạ xảy ra. Sâu trong đan điền vốn như hồ nước chết của Diệp Thần, một điểm sáng mờ nhạt bỗng nhiên rung động. Chỉ một thoáng, nhỏ như hạt bụi, nhưng đủ khiến toàn thân hắn run lên. Một luồng nhiệt ấm áp lan tỏa từ nơi ấy, xoa dịu cơn đau, và trong khoảnh khắc mơ hồ, Diệp Thần “thấy” được nó — không phải bằng mắt, mà bằng một giác quan nào đó mới mẻ, như thể có một con mắt thứ ba vừa hé mở trong tâm khảm.
Trong đan điền hắn, giữa vùng tối tăm trống rỗng, có một ngọn tháp. Một ngọn tháp cổ kính màu đồng đen, chín tầng, đứng im lìm như đã ngủ vùi hàng vạn năm. Bề mặt nó khắc đầy những văn tự cổ xưa mà hắn không đọc được, nhưng chỉ nhìn thôi cũng thấy một cảm giác uy nghiêm, cổ xưa, tựa như nó đã tồn tại từ trước cả khi thế giới này thành hình. Từng đường nét trên thân tháp toát ra một khí tức trầm mặc, như chứa đựng cả một thời đại đã bị lãng quên.
Ngọn tháp khẽ rung một cái, rồi lại chìm vào im lặng. Nhưng luồng nhiệt nó tỏa ra đã đủ khiến vai Diệp Thần bớt đau, khiến đầu óc hắn tỉnh táo hẳn.
Đây là… cái gì? Diệp Thần chấn động. Trong ký ức của thân thể cũ hoàn toàn không có ngọn tháp này. Chẳng lẽ nó xuất hiện cùng lúc linh hồn hắn xuyên đến? Hay nó vốn đã ngủ sẵn trong thân xác này, chỉ chờ một khoảnh khắc để tỉnh? Vô số câu hỏi cuộn lên trong đầu hắn, nhưng chưa câu nào có lời đáp.
Điều duy nhất hắn chắc chắn, là ngọn tháp này không tầm thường. Một trực giác được tôi luyện qua bao năm nghiên cứu mách bảo hắn rằng: thứ vừa cứu hắn khỏi cơn đau, thứ đang ngủ vùi trong đan điền này, chính là chìa khóa cho tất cả — cho sự sống sót của hắn, cho con đường vươn lên, và có lẽ, cho cả câu trả lời về việc vì sao linh hồn hắn lại lưu lạc đến đây.
Hắn không có thời gian nghĩ tiếp. Cước của Diệp Hạo đã tới.
Lần này, không hiểu vì đâu, thân thể Diệp Thần nhanh hơn hẳn — như thể luồng nhiệt từ ngọn tháp vừa rồi đã tiếp thêm cho hắn một chút sinh lực. Hắn lăn người sang một bên, tránh được cú đá, rồi túm lấy một hòn đá dưới đất, dồn hết sức ném thẳng vào mặt Diệp Hạo.
“Á!” Diệp Hạo không ngờ một phế vật dám phản kháng, bị hòn đá đập trúng sống mũi, máu tứa ra. Gã lảo đảo lùi lại, che mặt, rồi gào lên trong cơn thịnh nộ: “Ngươi dám! Một phế vật dám đánh ta! Ta đánh chết ngươi!”
Đấu khí quanh người gã bùng lên dữ dội hơn. Đám thiếu niên xung quanh cũng thôi cười, ánh mắt trở nên tàn nhẫn. Diệp Thần biết, nếu để Diệp Hạo ra đòn thật, thân thể yếu ớt này khó lòng chịu nổi. Hắn liếc quanh, tìm đường lui, nhưng gã đã bị dồn vào chân tường. Không còn đường.
“Diệp Hạo, dừng tay!”
Một giọng nữ lạnh lùng vang lên từ cổng sân. Mọi người quay lại. Một thiếu nữ áo tím bước vào, dáng người cao gầy, gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh như băng. Đó là Diệp Vân Thường, đích nữ của chính chi Diệp gia, đường tỷ của cả Diệp Hạo lẫn thân thể này, một thiên tài đã đạt Huyễn Sư ngũ trọng ở tuổi mười bảy — được xem là hy vọng lớn nhất của thế hệ trẻ Diệp gia.
Diệp Hạo lập tức thu tay, cung kính: “Vân Thường tỷ.”
Diệp Vân Thường liếc qua Diệp Thần đang tựa vào tường, máu me đầy mình, ánh mắt nàng thoáng qua một tia gì đó khó hiểu — không hẳn khinh miệt, cũng chẳng phải thương hại, mà giống như đang nhìn một thứ đã bị gạch tên khỏi thế giới của nàng từ lâu. “Cha gọi cả nhà lên đại sảnh. Liễu gia tới rồi. Đưa nó theo.” Nàng hất cằm về phía Diệp Thần. “Dù sao thì hôm nay cũng là lúc cắt đứt hôn ước. Để nó nghe tận tai cũng tốt, đỡ mơ tưởng viển vông.”
Nói rồi nàng quay gót, không thèm nhìn Diệp Thần thêm một lần.
Diệp Hạo hừ lạnh, ghé sát tai Diệp Thần: “Nghe chưa? Đến vị hôn thê cũng tới tận cửa để hủy hôn. Ngươi nhục đến thế đấy, phế vật ạ. Đi thôi, để ta xem ngươi còn dám vênh mặt được bao lâu.”
Diệp Thần lau vệt máu bên khóe miệng, chậm rãi đứng thẳng. Cơn đau vẫn còn, nhưng trong lòng hắn không một chút nao núng. Ngược lại, một sự bình tĩnh lạ kỳ dâng lên — sự bình tĩnh của một người từng chết một lần, từng nhìn thấu bộ mặt phản trắc của kẻ hắn tin tưởng nhất. Hủy hôn ư? Sỉ nhục ư? Với hắn bây giờ, những thứ đó chẳng khác gì trò hề. Điều duy nhất hắn quan tâm, là ngọn tháp vừa thức giấc trong đan điền.
Trên đường đi tới đại sảnh, Diệp Thần lặng lẽ quan sát mọi thứ. Diệp gia là một gia tộc lớn — những dãy điện các trùng điệp, mái ngói cong vút chạm khắc hình linh thú, bậc thang đá trắng dài hun hút. Đó đây có các tu sĩ áo xanh đứng gác, đấu khí ẩn hiện quanh thân. Trên không, thi thoảng lại có người cưỡi một con chim lửa lướt ngang, để lại vệt sáng đỏ trên nền trời hai vầng trăng. Đây quả thực là một thế giới của kẻ mạnh, nơi sức mạnh siêu phàm là chuyện thường ngày, nơi một cái phất tay của cường giả có thể quyết định sinh tử của cả trăm người.
Và hắn — một phế vật không tấc sức — đang đứng ở đáy cùng của cái thế giới ấy.
Không sao. Diệp Thần khẽ nắm chặt tay. Kiếp trước ta từ tay trắng leo lên đỉnh cao. Kiếp này, ta sẽ làm lại một lần nữa. Chỉ là… lần này ta có một ngọn tháp.
Hắn thử vận hết tâm thần, chú ý vào đan điền, cố gọi ngọn tháp ấy tỉnh dậy một lần nữa. Nhưng nó vẫn im lìm, chỉ tỏa ra một luồng ấm áp mờ nhạt, như một lò lửa đang âm ỉ chờ mồi. Dường như để đánh thức nó hoàn toàn, hắn cần một thứ gì đó — một điều kiện mà hắn chưa hiểu.
Càng nghĩ, lòng hắn càng nóng như lửa đốt. Nhưng vẻ ngoài hắn vẫn lạnh tanh, bước chân vững vàng, khiến Diệp Hạo đi bên cạnh không khỏi liếc nhìn mấy lần, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an mơ hồ mà gã không sao lý giải nổi. Cái phế vật này… hôm nay khác quá.
Đại sảnh Diệp gia rộng lớn, cột đá chống trời, chính giữa treo một tấm biển sơn son thếp vàng đề bốn chữ “Diệp Thị Thiên Thu”. Trên ghế chủ tọa là một lão nhân râu tóc hoa râm, khí thế trầm ổn như núi — Diệp Khôn, gia chủ Diệp gia, một cường giả Huyễn Vương cảnh. Hai bên là các trưởng lão và tử đệ đích hệ, ai nấy y phục lộng lẫy, khí độ bất phàm.
Phía đối diện, một nhóm khách khứa áo xanh nước biển ngồi ung dung. Dẫn đầu là một trung niên nhân mặt lạnh, bên cạnh là một thiếu nữ áo lục xinh đẹp, mày liễu mắt phượng, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ chán ghét khi lướt qua đám người Diệp gia. Đó là người của Liễu gia, và thiếu nữ kia chính là Liễu Yên Chi — vị hôn thê trên danh nghĩa của thân thể này.
Khi Diệp Thần bị đẩy vào giữa sảnh, ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía hắn. Có khinh bỉ, có thương hại, có cả những nụ cười giễu cợt không giấu giếm.
Liễu Yên Chi nhìn hắn từ đầu đến chân, rồi khẽ nhíu mày, quay sang cha mình, giọng đầy vẻ ghê tởm: “Cha, đây chính là cái người mà năm xưa hai nhà định thân? Một phế vật rách rưới thế này? Con thà chết già còn hơn gả cho hắn.”
Trung niên nhân Liễu gia gật đầu, đứng dậy, ôm quyền hướng Diệp Khôn, giọng khách khí mà lạnh nhạt: “Diệp gia chủ, chuyện hôn ước năm xưa là do trưởng bối hai nhà định đoạt. Nhưng nay lệnh lang thân thể ra sao, cả thành Thanh Loan đều rõ. Liễu gia chúng tôi không dám để tiểu nữ lỡ dở cả đời. Hôn ước này… xin được chấm dứt tại đây. Đây là một chút bạc lễ, coi như Liễu gia có lỗi.”
Một tráp bạc được đặt xuống giữa sảnh, phát ra tiếng “keng” khô khốc — âm thanh của sự sỉ nhục trần trụi.
Diệp Khôn im lặng hồi lâu, rồi thở dài, khoát tay: “Liễu huynh nói phải. Là Diệp gia chúng tôi có lỗi trước. Hôn ước này… coi như hủy bỏ.”
Lời vừa dứt, cả sảnh xôn xao. Có tiếng cười rúc rích, có tiếng bàn tán. Diệp Hạo đứng bên cạnh cố nhịn cười, ghé tai Diệp Thần: “Nghe rõ chưa, phế vật? Ngay cả gia chủ cũng chẳng thèm bênh ngươi một câu. Ngươi trong mắt Diệp gia, còn không bằng tráp bạc kia đâu.”
Liễu Yên Chi bĩu môi, ánh mắt khinh miệt chiếu thẳng vào Diệp Thần, giọng cao vút cố tình cho cả sảnh nghe: “Diệp Thần, ta khuyên ngươi một câu. Phận phế vật thì nên biết thân biết phận, đừng có mơ tưởng cao sang. Kiếp này ngươi sẽ mãi mãi nằm dưới chân người khác thôi.”
Cả đại sảnh lại rộ lên tiếng cười.
Giữa muôn ngàn ánh mắt khinh miệt ấy, Diệp Thần đứng im. Hắn không nói gì. Hắn chỉ nhìn — nhìn từng gương mặt đang cười cợt, ghi khắc từng cái tên vào tận đáy lòng. Diệp Hạo. Liễu Yên Chi. Và cả những kẻ đang ngồi trên cao lặng lẽ gật gù. Trong đầu hắn, một danh sách vô hình đang được lập nên, và mỗi cái tên đều gắn với một món nợ sẽ phải đòi.
Rồi, ngay giữa tiếng cười ồn ào ấy, hắn bỗng khẽ nhếch môi. Một nụ cười lạnh lẽo, mơ hồ, khiến kẻ nào bắt gặp cũng thấy gai người.
“Hủy hôn.” Hắn cất giọng, không lớn, nhưng đủ để cả sảnh nghe rõ và bất giác im bặt. “Được. Ta đồng ý.”
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt quét một vòng, dừng lại trên gương mặt sững sờ của Liễu Yên Chi.
“Nhưng ta muốn nói trước một câu, để sau này khỏi hối hận.” Diệp Thần chậm rãi từng chữ, giọng bình thản mà mang theo một sức nặng khiến người ta rùng mình. “Ngày hôm nay, các người cười ta. Sẽ có một ngày, các người phải ngẩng đầu mới nhìn thấy nổi ta — và khi đó, quỳ xuống cũng đã muộn.”
Đại sảnh chết lặng. Rồi Diệp Hạo phá lên cười, chỉ vào hắn: “Phế vật này điên thật rồi! Nó dám—”
Nhưng Diệp Hạo không kịp nói hết câu. Bởi ngay khoảnh khắc ấy, sâu trong đan điền Diệp Thần, ngọn tháp đồng đen chín tầng bỗng chấn động dữ dội, tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa uy nghiêm đến mức cả thân thể hắn run bần bật — và một giọng nói vang vọng, trầm đục như tiếng chuông từ vạn năm trước, đột nhiên vang lên trong đầu hắn:
“Truyền nhân… cuối cùng cũng tìm được ngươi rồi.”