Sống trẻ

Đại học

Xu hướng kiến trúc nội thất

Xu hướng nội thất thông minh lên ngôi 2023

Sống Việt Nam

Chương 2: Ký Ức Của Hai Cuộc Đời

Giọng nói cổ xưa vang lên trong đầu chỉ kéo dài một khoảnh khắc, rồi tắt lịm, để lại Diệp Thần đứng chôn chân giữa đại sảnh, tim đập dồn như trống trận.

“Truyền nhân”? Ngọn tháp vừa gọi hắn là truyền nhân? Nhưng chưa kịp để hắn níu lấy tiếng nói ấy, luồng khí tức uy nghiêm đã rút đi sạch sẽ, ngọn tháp trong đan điền lại chìm vào giấc ngủ, im lìm như thể vừa rồi chỉ là ảo giác. Diệp Thần cố gắng gọi lại, dồn hết tâm thần vào đan điền, nhưng đáp lại hắn chỉ là sự trống rỗng lạnh lẽo. Dù vậy, ba chữ “truyền nhân” ấy đã như một hạt lửa gieo vào lòng hắn, âm ỉ cháy, khiến hắn không tài nào bình tâm.

“Cái tên phế vật này đứng đờ ra đấy làm gì? Bị dọa đến mất hồn rồi à?” Liễu Yên Chi bật cười khanh khách, cho rằng vẻ ngây dại của hắn là do quá nhục nhã mà á khẩu. “Cha, chuyện đã xong, chúng ta về thôi. Ở đây thêm một khắc con cũng thấy bẩn mắt.”

Liễu gia chủ đứng dậy, chắp tay chào Diệp Khôn qua loa, rồi dẫn người rời đi. Tráp bạc vẫn nằm chỏng chơ giữa sảnh — một vết nhơ mà Diệp gia phải nuốt xuống trong im lặng.

Diệp Khôn nhìn theo bóng khách khuất sau cửa, sắc mặt âm trầm. Lão đưa mắt sang Diệp Thần, ánh nhìn phức tạp khó dò, cuối cùng chỉ khoát tay mệt mỏi: “Lui hết đi. Diệp Thần, con… về viện của mình, đừng ra ngoài gây thêm chuyện nữa.”

Không một lời trách mắng, cũng chẳng một câu an ủi. Với vị gia chủ này, đứa cháu phế vật ấy chỉ là một gánh nặng mà lão đã quen làm ngơ. Diệp Thần cúi đầu, vâng dạ một tiếng, rồi lặng lẽ lui ra. Nhưng trong lòng hắn, ngọn lửa đã bùng cháy — không phải vì tủi nhục, mà vì một câu hỏi đang thiêu đốt: Ngọn tháp kia rốt cuộc là gì?

Viện của Diệp Thần nằm ở góc xa nhất của gia tộc, sát chân núi sau, cỏ dại mọc um tùm, ngói vỡ mấy chỗ chưa ai buồn sửa. Đó là nơi người ta quẳng một phế vật cho khuất mắt. Chỉ có một lão bộc già tên Diệp Phúc, chân đi khập khiễng, là còn ở lại hầu hạ hắn — không phải vì lệnh trên, mà vì lão từng bế hắn thuở lọt lòng, từng thay người mẹ đã khuất của hắn ru hắn ngủ những đêm dài.

“Thiếu gia, người… có sao không?” Diệp Phúc thấy hắn trở về đầy thương tích thì hốt hoảng, vội đỡ hắn vào phòng, lấy khăn lau máu. “Lại là Hạo thiếu gia phải không? Cái đám ác nghiệt ấy… Thiếu gia, người nhịn một chút, đừng chọc vào chúng…”

Diệp Thần nhìn gương mặt nhăn nheo đầy lo lắng của lão bộc, lòng khẽ động. Trong ký ức thân thể cũ, người này là hơi ấm hiếm hoi duy nhất — người duy nhất chưa từng gọi hắn là phế vật. “Phúc bá, con không sao.” Hắn khẽ nói. “Bá đi nghỉ đi, để con một mình.”

Đợi lão bộc khập khiễng lui ra, Diệp Thần mới đóng cửa phòng, ngồi xếp bằng trên giường gỗ, nhắm mắt, dồn toàn bộ tâm trí xuống đan điền.

Hắn cần hiểu rõ hai chuyện. Thứ nhất: thế giới này vận hành ra sao. Thứ hai: ngọn tháp kia là gì, và làm cách nào đánh thức nó. Với một người từng đứng đầu cả một lĩnh vực khoa học, thói quen đầu tiên khi rơi vào tình huống lạ là thu thập thông tin và phân tích — và Diệp Thần bắt tay vào việc ấy với sự bình tĩnh của một nhà nghiên cứu.

Trước hết, hắn lục lại toàn bộ ký ức của thân thể cũ. Đây là điều một người bình thường khó làm được, nhưng Diệp Thần kiếp trước vốn là bậc thầy về ghi nhớ và phân tích. Hắn từng huấn luyện trí não mình như một cỗ máy, có thể sắp xếp hàng vạn dữ liệu trong đầu mà không rối. Giờ đây, hắn lặng lẽ sắp xếp lại từng mảnh ký ức lộn xộn của thiếu niên phế vật, như ghép một bức tranh khảm vỡ vụn.

Dòng ký ức tuôn chảy. Huyền Thương Đại Lục — một lục địa rộng lớn vô biên, nơi hai con đường sức mạnh song hành: đấu khí và ma pháp. Đấu khí sư tôi luyện thân thể và khí huyết, dùng đấu khí cương mãnh để chiến đấu cận thân; ma pháp sư cảm ứng nguyên tố thiên địa — hỏa, thủy, phong, thổ, lôi — điều khiển chúng thi triển thần thông. Người tu luyện, dù đi con đường nào, đều được gọi chung là Huyễn Sư, và cảnh giới phân thành các bậc rõ ràng.

Diệp Thần lặng lẽ nhẩm lại thứ tự trong đầu: Huyễn Sư, rồi Huyễn Sư Đại Thành, tiếp đến Huyễn Vương, Huyễn Hoàng, Huyễn Tông, Huyễn Tôn, Huyễn Đế — và tương truyền trên tất cả, là Đế Tôn, bậc chí tôn của vạn giới mà cả ngàn năm chưa chắc xuất hiện một người. Mỗi bậc lại chia làm sơ, trung, hậu, đỉnh phong bốn tầng.

Một Huyễn Sư đã có thể vận đấu khí đánh vỡ đá tảng. Một Huyễn Vương có thể ngự khí bay lượn, một chưởng san bằng cả tòa nhà. Còn Huyễn Đế — theo lời đồn — một cái nhíu mày cũng đủ khiến trời long đất lở, sống lâu ngàn năm, đứng trên vô số sinh linh như thần như thánh. Cha hắn, gia chủ Diệp Khôn, cũng chỉ mới là Huyễn Vương sơ cảnh. Chừng ấy đã đủ để Diệp gia làm bá chủ một phương ở thành Thanh Loan — một tòa thành nhỏ bé nằm nơi rìa đông đại lục, một hạt cát trong biển cả mênh mông.

Vậy ra, cái thế giới này còn rộng lớn và tàn khốc hơn ta tưởng. Diệp Thần trầm ngâm. Ở kiếp trước, sức mạnh của con người bị giới hạn bởi thể xác phàm tục, dù thông minh đến đâu cũng không thể một tay dời non lấp bể. Còn ở đây, con người có thể tu luyện đến mức siêu phàm thoát tục. Một thế giới như thế, với hắn — kẻ luôn khao khát vượt qua giới hạn của bản thân — vừa là địa ngục, vừa là thiên đường.

Nhưng để chạm tới sức mạnh ấy, hắn phải bắt đầu từ con số không. Không, còn tệ hơn con số không — vì thân thể này có một đan điền chết, một khiếm khuyết bẩm sinh khiến nó mười lăm năm không thể cảm ứng dù một tia đấu khí hay nguyên tố.

Diệp Thần mở mắt, khẽ thở dài. Rồi hắn lại nhắm mắt, lần này không nhớ về quá khứ, mà dồn ý niệm khám phá chính đan điền của mình.

Đan điền của người thường, theo ký ức, là một khoảng “khí hải” ấm áp, nơi đấu khí tụ lại và luân chuyển như một mặt hồ sinh động. Còn đan điền của Diệp Thần này lại lạnh lẽo, tối tăm, trống rỗng như một hang động chết. Chẳng trách người ta gọi hắn là phế vật. Với một đan điền thế này, cảm ứng thiên địa nguyên khí là chuyện không tưởng.

Nhưng — giữa vùng tối tăm ấy, ngọn tháp đồng đen chín tầng vẫn đứng đó, sừng sững, cổ xưa. Nó không thuộc về thân thể này. Nó xuất hiện cùng lúc linh hồn hắn xuyên đến. Hay nói đúng hơn, Diệp Thần lờ mờ cảm nhận được: chính vì có ngọn tháp này, linh hồn hắn mới có thể đến được đây, mới có thể chiếm lấy thân xác trùng tên này. Ngọn tháp như một sợi dây, một cây cầu, nối liền hai thế giới, hai kiếp người.

Hắn thử tiến lại gần ngọn tháp trong ý niệm. Càng đến gần, hắn càng cảm nhận rõ sự cổ xưa và uy nghiêm tỏa ra từ nó. Bề mặt tháp khắc chằng chịt văn tự cổ và những hình vẽ mờ ảo — hắn thấy trong đó có núi non sụp đổ, có tinh tú xoay chuyển, có những bóng người khổng lồ vươn tay chọc thủng bầu trời. Những hình ảnh ấy khiến tâm hồn hắn rung động, như thể chúng đang kể lại câu chuyện về một thời đại đã mất, một thời đại của những kẻ mạnh đến mức có thể sánh ngang trời đất.

Khi ý niệm của hắn chạm vào tầng thứ nhất của tháp, một dòng thông tin mờ nhạt chợt lóe lên trong tâm trí, như một tiếng thì thầm từ xa xăm:

“Tàng Đế Tháp. Cửu tầng trấn vạn vật, nhất niệm hóa càn khôn. Tầng một: Thôn Phệ.”

Tàng Đế Tháp. Cái tên ấy vừa vang lên, trái tim Diệp Thần đập mạnh một nhịp. “Tàng Đế” — cất giấu bậc Đế. Chẳng lẽ ngọn tháp này liên quan đến những vị Đế Tôn trong truyền thuyết? Còn “Thôn Phệ” — nuốt chửng — là năng lực của tầng thứ nhất?

Hắn còn muốn dò xét thêm, nhưng ngọn tháp lại tắt lịm, ý niệm của hắn bị đẩy bật ra ngoài, đầu óc đau nhói như bị kim châm. Rõ ràng, với thực lực hiện tại — một phế vật chưa cả nhập môn — hắn không đủ sức đánh thức hoàn toàn ngọn tháp. Nó chỉ hé mở cho hắn một khe cửa nhỏ, rồi lại khép lại, như một người khổng lồ đang ngủ chỉ khẽ hé mắt nhìn kẻ tới gần.

Thực lực. Ta cần thực lực. Diệp Thần siết chặt nắm tay. Muốn dùng ngọn tháp, trước hết ta phải tu luyện. Nhưng với cái đan điền chết này, ta luyện bằng cách nào?

Đây là nghịch lý chí mạng. Muốn đánh thức tháp thì cần thực lực; muốn có thực lực thì phải tu luyện; muốn tu luyện thì cần một đan điền lành lặn — thứ mà thân thể này không có. Như con rắn tự cắn đuôi mình, không tìm ra đầu mối.

Diệp Thần không hoảng loạn. Kiếp trước, hắn đã đối mặt với vô số bài toán tưởng chừng không lời giải, và hắn luôn tìm ra một con đường. Hắn tin, lần này cũng vậy. Nguyên tắc của hắn rất đơn giản: mọi hệ thống, dù phức tạp đến đâu, đều có một điểm mấu chốt. Chỉ cần tìm ra điểm ấy, cả cục diện sẽ chuyển.

Hắn bắt đầu suy nghĩ một cách lạnh lùng, có hệ thống. Đan điền chết — nghĩa là gì? Theo ký ức, các đại phu của Diệp gia từng chẩn đoán rằng kinh mạch dẫn tới đan điền của hắn bị tắc nghẽn bẩm sinh, khiến thiên địa nguyên khí không thể đi vào. Nhưng… nếu chỉ là tắc nghẽn, thì về lý thuyết, chỉ cần khai thông là được. Vấn đề là chưa ai làm được, vì đấu khí bên ngoài không thể cưỡng ép xuyên qua chỗ tắc — đẩy mạnh quá thì kinh mạch sẽ vỡ, người sẽ chết.

Nhưng nếu — Diệp Thần chợt nảy ra một ý — nếu sức mạnh đến từ bên trong thì sao? Nếu chính ngọn tháp Tàng Đế trong đan điền có thể trở thành nguồn lực khai thông kinh mạch từ trong ra ngoài, thì sẽ không còn nguy cơ làm vỡ mạch?

Ý nghĩ ấy khiến hắn phấn chấn. Hắn lập tức thử nghiệm. Hắn dẫn ý niệm bao bọc lấy ngọn tháp, cố gắng “yêu cầu” nó tỏa ra chút năng lượng như lúc ở đại sảnh. Ngọn tháp im lìm, nhưng dưới sự kiên trì của hắn, cuối cùng nó khẽ rung, tỏa ra một luồng nhiệt ấm áp mờ nhạt — cùng loại luồng nhiệt từng xoa dịu cơn đau vai hắn ban sáng.

Diệp Thần mừng rỡ. Luồng nhiệt này chính là năng lượng của tháp. Tuy yếu ớt, nhưng nó có thật. Hắn cẩn thận dẫn luồng nhiệt ấy lan tỏa khắp đan điền, thử tìm những chỗ kinh mạch bị tắc.

Quả nhiên, ở lối vào đan điền, hắn cảm nhận được một khối “nút thắt” — như một cục băng cứng ngắc, chặn đứng con đường dẫn nguyên khí. Đây chính là nguyên nhân khiến thân thể này thành phế vật, thứ mà bao đại phu bó tay.

Hắn tập trung luồng nhiệt của tháp vào khối nút thắt ấy, chầm chậm hun đốt. Chỉ được một lúc, ngọn tháp đã cạn năng lượng, luồng nhiệt tắt ngấm, khiến hắn không thể tiếp tục. Nhưng khối băng nút thắt kia — dù chỉ tan đi một chút xíu, gần như không đáng kể — vẫn khiến tim Diệp Thần nảy lên vì kích động.

Có tác dụng! Hắn mở bừng mắt, gương mặt lần đầu tiên lộ ra vẻ hưng phấn thật sự kể từ khi tỉnh dậy ở thế giới này. Ngọn tháp có thể khai thông kinh mạch cho ta! Chỉ là năng lượng của nó quá yếu, mỗi lần chỉ tan được một chút. Nhưng cứ kiên trì, ngày này qua ngày khác, sẽ có lúc khối băng ấy tan hoàn toàn. Khi đó, đan điền chết sẽ sống lại, và ta — sẽ không còn là phế vật nữa.

Nhưng ngay khoảnh khắc niềm vui dâng lên, một câu hỏi lạnh lẽo khác lại chen vào: Vì sao năng lượng của tháp lại yếu đến thế? Và làm sao để nó mạnh lên?

Hắn nhớ lại dòng chữ đã hiện ra: “Tầng một: Thôn Phệ” — Nuốt chửng. Nuốt chửng cái gì? Chẳng lẽ, muốn ngọn tháp mạnh lên, hắn phải cho nó “ăn” một thứ gì đó?

Ý nghĩ vừa lóe lên, Diệp Thần liền thử nghiệm. Trên bàn cạnh giường có một viên đá nhỏ mà lão bộc dùng chặn giấy — một viên đá tầm thường, nhặt ngoài sân. Hắn cầm lấy nó, dồn ý niệm, thử “đưa” nó vào ngọn tháp trong đan điền.

Kỳ lạ thay, khi ý niệm của hắn kết nối viên đá với ngọn tháp, viên đá trong lòng bàn tay hắn bỗng khẽ rung. Rồi trước ánh mắt kinh ngạc của Diệp Thần, một lớp bụi vàng cực mảnh bắt đầu bong ra khỏi bề mặt viên đá, tan thành những hạt sáng li ti, bị hút vào lòng bàn tay hắn, chảy ngược theo kinh mạch, đổ về ngọn tháp trong đan điền.

Tuy chỉ là một lượng năng lượng nhỏ đến mức gần như không cảm nhận được, nhưng ngọn tháp — sau khi “nuốt” lớp bụi ấy — quả thực sáng lên một chút, luồng nhiệt nó tỏa ra cũng nhỉnh hơn một phần.

Diệp Thần nín thở nhìn viên đá trong tay. Nó vẫn còn đó, chỉ hơi xỉn màu hơn trước — như thể vừa bị rút đi một chút “tinh hoa” ẩn giấu. Ngay cả một viên đá tầm thường cũng chứa năng lượng, và Tàng Đế Tháp có thể “nuốt” thứ năng lượng ấy, biến nó thành sức mạnh của chính hắn.

Trong đầu Diệp Thần, cả một chân trời mới đột nhiên mở ra. Nếu ngọn tháp có thể nuốt cả một viên đá tầm thường… thì một viên linh thạch chứa đầy nguyên khí, một món pháp bảo, hay thậm chí sức mạnh của một cường giả thì sao? Nếu tháp nuốt được tất cả những thứ ấy, biến chúng thành tài nguyên tu luyện cho hắn…

“Nuốt vạn vật hóa tài nguyên.” Diệp Thần khẽ thốt lên, ánh mắt bừng sáng như sao. Đây chính là nghịch thiên chi vật. Với ngọn tháp này, cả thế giới đều có thể trở thành lương thực cho hắn.

Nhưng hắn nhanh chóng ghìm cơn phấn khích lại. Hắn hiểu, sức mạnh càng lớn thì cám dỗ và nguy hiểm càng nhiều. Một phế vật sở hữu chí bảo — nếu để lộ ra, chỉ có con đường chết. Kẻ mạnh sẽ tranh nhau xé xác hắn để đoạt tháp. Ngay cả trong Diệp gia này, biết bao ánh mắt đang chực chờ hắn gục ngã. Bí mật này, tuyệt đối không được để ai biết. Ít nhất là cho tới khi hắn đủ mạnh để bảo vệ nó.

Diệp Thần đứng dậy, bước tới bên cửa sổ. Bên ngoài, hai vầng trăng — một trắng một đỏ — đã lên cao, rải ánh sáng lành lạnh xuống khu viện hoang tàn. Xa xa, ánh đèn của các điện các đích hệ Diệp gia sáng rực, tiếng đàn ca vọng lại. Ở đó là vinh hoa, là quyền thế, là những kẻ vừa cười nhạo hắn hôm nay.

Hắn nhìn về phía ánh đèn ấy, khóe môi từ từ nhếch lên một nụ cười lạnh.

“Diệp Hạo, Liễu Yên Chi… và tất cả các người.” Hắn khẽ nói với chính mình, giọng bình thản mà sắc như dao. “Hãy tận hưởng những ngày cuối cùng được cười nhạo ta đi. Bởi từ đêm nay, mọi thứ sẽ khác.”

Hắn quay lại giường, ngồi xếp bằng, cầm viên đá trong tay, một lần nữa dẫn động ngọn tháp. Đêm đầu tiên ở thế giới mới, trong khi cả gia tộc chìm trong yến tiệc và những lời khinh miệt, thì tại khu viện hoang vắng nhất, một phế vật đang lặng lẽ bắt đầu con đường nghịch thiên của mình.

Hắn tu luyện suốt đêm, hun đốt khối băng nút thắt trong đan điền bằng năng lượng ít ỏi của tháp, rồi lại cho tháp “nuốt” những viên đá, mảnh gỗ, bất cứ thứ gì trong phòng. Từng chút, từng chút một, khối băng tan dần, ngọn tháp sáng dần. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng ánh mắt hắn ngày càng sáng, tinh thần ngày càng phấn chấn.

Cho tới khi vầng trăng đỏ sắp lặn, chân trời phía đông hé lên ánh bình minh đầu tiên, Diệp Thần bỗng cảm thấy khối băng nút thắt trong đan điền rung lên dữ dội — rồi, với một tiếng “rắc” khẽ khàng vang lên trong nội thể, nó nứt ra một đường.

Và ngay khoảnh khắc ấy, lần đầu tiên trong mười lăm năm, một tia thiên địa nguyên khí mỏng manh từ bên ngoài đã lách qua khe nứt, chảy vào đan điền vốn chết lặng của hắn. Cảm giác ấy tê rần, ấm áp, khiến hắn suýt bật khóc vì xúc động — không phải cho mình, mà cho cả cậu thiếu niên phế vật đã ôm giấc mộng tu luyện mà chết đi trong tuyệt vọng.

Diệp Thần mở bừng mắt, toàn thân run lên vì luồng khí lạ lùng ấy — và cùng lúc, ngoài cửa phòng, tiếng bước chân vội vã dồn dập vang lên, rồi giọng lão bộc Diệp Phúc hốt hoảng thất thanh:

“Thiếu gia! Nguy rồi! Trưởng lão đường… họ nói người xúc phạm Liễu gia, làm nhục gia tộc, sáng nay sẽ đưa người ra pháp đường chịu phạt — đánh gãy một chân, đuổi khỏi Diệp gia!”