Xu hướng kiến trúc nội thất

Xu hướng nội thất thông minh lên ngôi 2023

Sống Việt Nam

Chương 3: Ngọn Tháp Trong Đan Điền

Tia nguyên khí đầu tiên vừa chảy vào đan điền còn chưa kịp sưởi ấm, thì tin dữ đã đập thẳng vào mặt Diệp Thần: pháp đường Diệp gia sắp đánh gãy chân hắn và đuổi hắn ra khỏi cửa.

Diệp Thần đứng bật dậy, mở cửa. Lão bộc Diệp Phúc mặt cắt không còn giọt máu, hai tay run rẩy níu lấy hắn: “Thiếu gia, chạy đi! Người mau trốn đi! Đợi cơn giận qua rồi… con sẽ tìm cách xin cho người…”

“Ai ra lệnh?” Diệp Thần bình tĩnh hỏi, không hề nao núng như lão bộc tưởng.

“Là… là Nhị trưởng lão Diệp Cương.” Diệp Phúc nghẹn ngào. “Ông ta vốn ghét người từ lâu, nay vin cớ người làm nhục gia tộc trước mặt Liễu gia, đòi trừng phạt để răn đe. Diệp Hạo thiếu gia còn đứng ra làm chứng, nói người cố ý gây sự… Gia chủ thì im lặng, coi như mặc nhiên đồng ý rồi…”

Diệp Thần trầm mặc. Trong ký ức, Nhị trưởng lão Diệp Cương là em ruột của gia chủ, một Huyễn Vương sơ cảnh, người nắm giữ pháp đường và quyền thưởng phạt trong tộc. Lão vốn có tư thù với chi của Diệp Thần — năm xưa từng tranh vị trí gia chủ với cha hắn mà thất bại, nên bao năm qua luôn tìm cách chèn ép chi này. Còn Diệp Hạo chính là cháu ruột của lão. Cả hai chú cháu bấy lâu vẫn coi Diệp Thần như cái gai trong mắt.

Việc “làm nhục gia tộc” chẳng qua chỉ là cái cớ. Điều họ thật sự muốn, là nhân cơ hội này trừ khử hắn cho khuất mắt, đồng thời dằn mặt cả chi của cha hắn.

“Phúc bá.” Diệp Thần đặt tay lên vai lão bộc, giọng trầm ổn đến lạ. “Bá đừng lo. Con sẽ không chạy, cũng sẽ không bị đánh gãy chân.”

“Thiếu gia! Người… người đừng chống lại họ! Diệp Cương là Huyễn Vương, một ngón tay cũng bóp chết người! Người nghe lời con, trốn đi—”

“Nếu hôm nay con trốn,” Diệp Thần ngắt lời, ánh mắt sâu thẳm, “thì cả đời này con sẽ phải trốn. Hôm nay trốn được pháp đường, ngày mai họ lại tìm cớ khác. Kẻ yếu chạy trốn cả đời, kẻ mạnh mới có quyền đứng thẳng. Con không trốn nữa, Phúc bá.”

Nói rồi, hắn khép cửa lại, ngồi xuống, tiếp tục tu luyện. Trước khi ra pháp đường, hắn phải tận dụng từng khoảnh khắc để đánh thức thân thể này thêm chút nữa. Đêm qua khối băng nút thắt đã nứt một đường, một tia nguyên khí đã lọt vào — nghĩa là con đường đã thông một khe hở. Giờ đây, nếu hắn có thể dẫn dắt tia nguyên khí ấy vận hành đúng cách, biết đâu…

Hắn nhắm mắt, dồn tâm thần xuống đan điền. Ngọn tháp Tàng Đế vẫn đứng đó, sáng hơn đêm qua một chút sau khi nuốt bao nhiêu đồ vật. Còn ở lối vào đan điền, khối băng nút thắt đã có một khe nứt, qua đó tia nguyên khí mảnh như sợi tơ đang rỉ vào.

Diệp Thần cẩn thận dẫn tia nguyên khí ấy, không vội vàng, không tham lam. Kiếp trước hắn là bậc thầy về kiểm soát năng lượng ở cấp độ vi mô, từng điều khiển những dòng năng lượng đủ sức san phẳng một tòa nhà chỉ bằng vài thao tác tinh vi. Giờ hắn vận dụng đúng thứ trực giác ấy. Hắn dẫn tia nguyên khí men theo kinh mạch, nhẹ nhàng chảy về ngọn tháp.

Điều kỳ diệu xảy ra. Khi tia nguyên khí thiên địa chạm vào ngọn tháp, tháp lập tức phản ứng — nó “nuốt” tia nguyên khí ấy một cách tham lam, rồi tỏa ngược ra một luồng năng lượng tinh khiết hơn, thuần khiết hơn, đổ trở lại đan điền. Loại năng lượng này khác hẳn nguyên khí thô ráp bên ngoài; nó ôn hòa, mạnh mẽ, và — quan trọng nhất — nó bắt đầu chủ động hun đốt khối băng nút thắt từ bên trong, nhanh gấp bội so với đêm qua.

Diệp Thần chấn động. Hóa ra đây mới là cách dùng đúng của ngọn tháp! Tàng Đế Tháp không chỉ nuốt vật chết, mà còn có thể tinh luyện thiên địa nguyên khí, biến nguyên khí thô thành năng lượng thuần khiết gấp bội. Với ngọn tháp làm “lò luyện”, tốc độ tu luyện của hắn sẽ nhanh hơn người thường không biết bao nhiêu lần. Người ta tu luyện phải tự mình hấp thụ, tinh luyện nguyên khí một cách chậm chạp và hao tổn; còn hắn có sẵn một cỗ máy tinh luyện hoàn hảo trong thân.

Vấn đề chỉ là: hiện giờ khe nứt trong đan điền còn quá nhỏ, nguyên khí lọt vào quá ít. Nhưng ngay cả với lượng ít ỏi ấy, dưới sự tinh luyện của tháp, khối băng nút thắt cũng đang tan nhanh hơn hẳn.

Diệp Thần chìm sâu vào trạng thái tu luyện, quên cả thời gian. Trong nội thể hắn, một vòng tuần hoàn kỳ diệu đang hình thành: nguyên khí bên ngoài lọt vào qua khe nứt, được ngọn tháp tinh luyện, năng lượng thuần khiết quay lại hun đốt khối băng, khe nứt càng lúc càng rộng, nguyên khí lọt vào càng nhiều. Như một quả cầu tuyết lăn xuống dốc, càng lăn càng lớn, càng lớn lăn càng nhanh.

Trong trạng thái nhập định, Diệp Thần như quên đi cả thân thể, chỉ còn lại tâm thần dõi theo dòng nguyên khí luân chuyển. Hắn kinh ngạc phát hiện, ngọn tháp Tàng Đế không chỉ tinh luyện nguyên khí, mà còn tự động dẫn dắt nó vận hành theo một lộ trình huyền diệu trong kinh mạch — một lộ trình mà hắn chưa từng học, nhưng lại cảm thấy vô cùng tự nhiên, như thể nó đã khắc sẵn trong huyết mạch. Mỗi vòng nguyên khí đi qua, kinh mạch hắn lại được tôi luyện thêm một phần, trở nên bền chắc và rộng mở hơn. Đây rõ ràng là một loại công pháp thượng thừa, được ngọn tháp âm thầm truyền thụ. Ngọn tháp này… càng lúc càng khiến ta kinh ngạc. Nó không chỉ là một pháp bảo nuốt vật, mà còn là cả một kho tàng truyền thừa.

Không biết bao lâu trôi qua, khối băng nút thắt vốn cứng ngắc bỗng phát ra một tiếng “rắc” giòn tan — rồi vỡ vụn, tan chảy hoàn toàn. Con đường dẫn nguyên khí vào đan điền, sau mười lăm năm bị bịt kín, cuối cùng đã thông suốt.

Ào —

Thiên địa nguyên khí như dòng thác vỡ đê, ồ ạt tràn vào đan điền vốn chết lặng của Diệp Thần. Đan điền hắn — vùng hang động tối tăm ngày nào — giờ đây bừng sáng, nguyên khí cuồn cuộn tụ lại, dần hình thành một “khí hải” mờ nhạt nhưng có thật. Ngọn tháp Tàng Đế đứng giữa khí hải ấy, tinh luyện dòng nguyên khí không ngừng, khiến nó tinh khiết và mạnh mẽ hơn bất kỳ đấu khí nào của người thường.

Diệp Thần mở bừng mắt. Đôi mắt hắn lúc này sáng rực, sâu thẳm, tràn đầy sinh khí. Hắn cảm nhận được sức mạnh — lần đầu tiên trong thân thể này — dòng đấu khí ấm áp luân chuyển khắp tứ chi bách hài, mang đến một cảm giác đầy đặn, mạnh mẽ, tựa như cả thế giới đang nằm trong tầm tay.

Hắn thử vươn tay, khẽ nắm lại. Chỉ một cái nắm tay đơn giản, mà không khí xung quanh khẽ rít lên, một luồng đấu khí xanh nhạt lượn quanh nắm đấm hắn. Cảm giác sức mạnh chảy tràn trong huyết quản khiến hắn nhớ lại kiếp trước — cái ngày đầu tiên hắn tự tay khởi động cỗ máy do chính mình thiết kế, chứng kiến năng lượng bùng lên theo ý mình. Nhưng lần này, “cỗ máy” ấy chính là thân thể hắn, và nguồn năng lượng ấy đến từ cả trời đất. Một cảm giác vừa quen thuộc vừa mới lạ, vừa phấn khích vừa tỉnh táo.

Hắn thử vận đấu khí đi một vòng chu thiên nhỏ theo lộ trình mà ngọn tháp dẫn dắt. Đấu khí ngoan ngoãn tuân theo, chảy qua kinh mạch mượt mà, không một chút tắc nghẽn. So với ký ức mơ hồ về cách tu luyện của người thường mà thân thể cũ từng lén học trộm, lộ trình này tinh diệu hơn nhiều, hiệu quả hơn nhiều. Diệp Thần càng thêm chắc chắn: Tàng Đế Tháp không phải một cơ duyên tầm thường, mà là di sản của một tồn tại đứng trên tất cả — một vị “Đế” như cái tên của nó gợi ra. Và hắn, một cách vô tình hay hữu ý, đã trở thành người thừa kế di sản ấy.

Huyễn Sư… nhất trọng. Diệp Thần cảm nhận rõ cảnh giới của mình. Chỉ trong một đêm, từ một phế vật không tấc sức, hắn đã bước vào cửa tu luyện, đạt tới Huyễn Sư nhất trọng. Với người thường, đây là bước ngoặt cả đời, có kẻ khổ luyện mấy năm mới chạm tới; với hắn, chỉ là bước đầu tiên trên một con đường dài vô tận.

Nhưng hắn không hề đắc ý. Hắn biết, Huyễn Sư nhất trọng vẫn còn quá yếu. Diệp Hạo là Huyễn Sư tam trọng, Diệp Vân Thường là ngũ trọng, còn Nhị trưởng lão Diệp Cương là cả một Huyễn Vương — cách hắn một trời một vực. Nếu ra pháp đường lúc này, hắn vẫn chưa đủ sức chống lại. Một quyền của Diệp Cương cũng đủ khiến hắn tan xương nát thịt.

Không sao. Ta không cần đánh bại họ. Ta chỉ cần… khiến họ không dám xuống tay. Trong đầu Diệp Thần, một kế hoạch dần thành hình. Vũ khí mạnh nhất của kẻ yếu trước kẻ mạnh không phải là sức mạnh, mà là khiến kẻ mạnh phải kiêng dè — bằng sự bất ngờ, bằng những quân bài mà đối phương không lường trước.

Hắn nhẩm lại trong đầu toàn bộ cục diện. Diệp Cương muốn trừng phạt hắn để răn đe cả chi của cha hắn, đó là chuyện riêng tư đội lốt gia pháp. Nhưng gia pháp cũng là con dao hai lưỡi: một khi đã viện đến gia pháp, thì Diệp Cương cũng phải chịu sự ràng buộc của chính nó, không thể muốn làm gì thì làm trước mặt toàn tộc. Nếu hắn có thể chứng minh mình không còn là phế vật, thì cái cớ “phế vật làm nhục gia tộc” sẽ tan thành mây khói, và Diệp Cương sẽ mất đi lý do trừng phạt. Mấu chốt nằm ở chỗ ấy — không phải ở nắm đấm, mà ở đạo lý và ánh mắt của cả gia tộc. Hắn phải biến buổi hành hình thành sân khấu chứng minh của chính mình.

Nghĩ tới đây, ánh mắt Diệp Thần dần trở nên kiên định. Hắn đứng dậy, phủi áo, hít một hơi thật sâu. Kiếp trước, trong những cuộc họp sinh tử nơi một câu nói sai có thể chôn vùi cả sự nghiệp, hắn đã học được cách giữ cho đầu óc lạnh như băng giữa muôn trùng áp lực. Bây giờ cũng vậy. Một pháp đường đầy kẻ thù, với hắn, chẳng qua chỉ là một hội trường khác.

Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng quát nạt hống hách. Cửa phòng bị đá tung. Mấy gã hộ vệ áo xanh của pháp đường xông vào, dẫn đầu là Diệp Hạo, gương mặt còn vết bầm từ hòn đá hôm qua, đầy vẻ đắc thắng hằn học.

“Phế vật, ngươi tưởng trốn trong xó này là thoát được à?” Diệp Hạo cười gằn. “Nhị trưởng lão đang đợi ngươi ở pháp đường. Hôm nay ta phải xem người ta đánh gãy chân ngươi, đuổi ngươi ra khỏi Diệp gia. Đám hộ vệ, lôi nó đi!”

Hai gã hộ vệ tiến tới định túm Diệp Thần. Nhưng hắn khẽ nhích người, tránh khỏi tay chúng, rồi tự mình bước ra, giọng bình thản: “Không cần lôi. Ta tự đi.”

Diệp Hạo hơi khựng lại. Cái phế vật này… sao lại bình tĩnh đến vậy? Đáng lẽ nó phải quỳ lạy van xin, khóc lóc chạy trốn mới phải. Nhưng gã nhanh chóng gạt cảm giác bất an sang một bên, hừ lạnh: “Ra vẻ cứng cỏi. Để xem lát nữa ngươi còn cứng được không.”

Pháp đường Diệp gia là một quảng trường đá rộng, bốn phía dựng cột đá đen khắc hình mãnh thú. Giữa quảng trường đặt một chiếc ghế thái sư, trên đó ngồi một lão nhân mặt gầy, mắt sâu, ánh nhìn âm hiểm — Nhị trưởng lão Diệp Cương. Xung quanh, các trưởng lão và tử đệ trong tộc đã tụ tập đông đảo, kẻ hiếu kỳ, kẻ hả hê, chờ xem màn trừng phạt phế vật. Với họ, đây chẳng qua là một trò tiêu khiển buổi sáng.

Diệp Vân Thường cũng đứng đó, khoanh tay, ánh mắt lạnh nhạt dõi theo Diệp Thần bị áp giải vào giữa quảng trường. Nàng nhíu mày — hôm nay đứa em họ phế vật này bước đi thẳng lưng ngẩng đầu, khác hẳn dáng vẻ khúm núm thường ngày. Một cảm giác kỳ lạ thoáng qua lòng nàng, như thể có điều gì đó nàng đã bỏ sót.

Diệp Cương nhìn Diệp Thần từ trên cao, giọng lạnh như băng: “Diệp Thần. Ngươi là phế vật vô dụng, đã không thể tu luyện làm rạng danh gia tộc, hôm qua còn buông lời ngông cuồng trước mặt khách Liễu gia, làm nhục thanh danh Diệp thị. Tội này, theo gia pháp, đánh gãy một chân, trục xuất khỏi tộc, vĩnh viễn không được mang họ Diệp. Ngươi còn gì để nói?”

Cả quảng trường im lặng, chờ đợi tiếng van xin thảm thiết. Nhưng Diệp Thần chỉ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Diệp Cương, khóe môi nhếch lên: “Nhị trưởng lão nói ta là phế vật. Vậy nếu ta chứng minh ta không phải phế vật, thì bản án này có được rút lại không?”

Lời vừa dứt, cả quảng trường ồ lên. Rồi những tràng cười giễu cợt vang lên khắp nơi.

“Nó nói cái gì? Chứng minh không phải phế vật?” “Cái đan điền chết ấy mà tu luyện được thì ta đi bằng đầu!” “Điên rồi, đúng là điên rồi!”

Diệp Cương cũng bật cười lạnh: “Ngươi? Một cái đan điền chết như ngươi? Được. Bản trưởng lão cho ngươi cơ hội. Nếu ngươi có thể vận ra dù chỉ một tia đấu khí trước mặt mọi người, ta sẽ tha ngươi hôm nay. Còn nếu không—” lão nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt độc địa “—thì ngoài gãy chân, ta còn phế luôn cái miệng ngông cuồng của ngươi.”

“Nhị trưởng lão đã hứa trước mặt cả tộc rồi đấy nhé.” Diệp Thần bình thản đáp, không quên nhấn mạnh hai chữ “cả tộc”, khiến Diệp Cương không thể nuốt lời.

Diệp Hạo đứng bên cạnh cười ha hả: “Phế vật, ngươi đừng có ăn nói hàm hồ! Đan điền chết của ngươi cả tộc ai chẳng biết. Diễn trò cũng phải có giới hạn—”

Nhưng lời gã chưa dứt, sắc mặt cả quảng trường bỗng thay đổi.

Bởi vì, ngay trước hàng trăm con mắt, Diệp Thần chậm rãi giơ tay lên, và từ lòng bàn tay hắn, một luồng đấu khí xanh nhạt lặng lẽ dâng lên, cuộn quanh năm ngón tay, lượn lờ như một dải lụa sống động — thuần khiết và rõ ràng đến mức không ai có thể phủ nhận.

Cả pháp đường chết lặng. Tiếng cười tắt ngấm. Mấy trăm con người trợn tròn mắt, há hốc miệng, không thốt nên lời. Không khí như đông cứng lại trong một khoảnh khắc dài đằng đẵng.

Diệp Hạo cứng đờ, đôi mắt như muốn lồi ra khỏi tròng, lắp bắp: “Không… không thể nào… đan điền của ngươi… đã chết rồi cơ mà… sao ngươi lại…”

Diệp Vân Thường buông thõng hai tay đang khoanh, bước hẳn lên một bước, ánh mắt lần đầu tiên nhìn Diệp Thần một cách nghiêm túc — trong đó là sự kinh ngạc tột độ, và một tia gì đó nàng chưa từng dành cho đứa em họ phế vật này: sự dè chừng. Với nhãn lực của một thiên tài ngũ trọng, nàng nhận ra luồng đấu khí kia thuần khiết một cách bất thường, tinh khiết hơn hẳn đấu khí của những đệ tử tu luyện lâu năm.

Còn Nhị trưởng lão Diệp Cương thì đứng phắt dậy khỏi ghế thái sư, sắc mặt tái đi rồi lại tím lại, ánh mắt âm trầm chằm chằm nhìn luồng đấu khí trong tay Diệp Thần, giọng khàn đặc: “Ngươi… một cái đan điền chết bẩm sinh… làm sao có thể tu luyện? Nói! Ngươi đã làm gì? Ngươi… ngươi rốt cuộc giấu bí mật gì?”

Diệp Thần thu đấu khí lại, phủi tay áo, ngẩng đầu nhìn thẳng vào vị trưởng lão đang run lên vì kinh hãi, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo:

“Nhị trưởng lão vừa hứa, nếu ta vận ra một tia đấu khí thì sẽ tha ta. Chẳng lẽ, một Huyễn Vương đường đường như ngài, lại định nuốt lời trước mặt cả gia tộc?”