Ba luồng thần niệm quét tới gần như cùng lúc.
Chúng đến từ ba phương trời, vô hình mà nặng như núi, đè lên đỉnh Vân Đoan khiến không khí đặc quánh lại. Diệp Huyền cảm thấy như có ba con mắt khổng lồ đang nhìn xuyên qua da thịt mình, lạnh lẽo, dò xét, cân đo. Gã sứ giả Thiên Kiếm Tông đứng đó cũng tái mặt — ngay cả gã cũng không chịu nổi uy áp này.
“Tam Đại Thánh Địa.” Trong đầu Diệp Huyền, giọng Tổ Sư vang lên, không còn vẻ bi thương, chỉ còn lạnh lùng tính toán. “Cả ba tông chủ đều đã phóng thần niệm tới. Chúng chưa dám tự thân xuất hiện — vì chúng cũng sợ. Sợ Tổ Sư Lệnh là thật. Sợ Tổ Sư Môn thật sự trở lại. Con à, nghe cho kỹ, vì ta chỉ nói một lần.”
Diệp Huyền đứng im, không dám cử động, lắng nghe.
“Ngươi không đủ sức chống lại chúng. Chưa. Nhưng ngươi có một thứ chúng thèm khát mà không dám cướng đoạt trắng trợn — vì Tổ Sư Lệnh gắn với đạo thống, kẻ nào cưỡng đoạt sẽ bị đạo thống phản phệ. Vậy nên bây giờ, ngươi phải làm một việc: cho chúng thấy ngươi bình tĩnh. Kẻ nào càng bình tĩnh, chúng càng nghi ngươi có chỗ dựa lớn.”
✦ ✦ ✦
Diệp Huyền hít một hơi thật sâu. Rồi, thay vì run rẩy, cậu ngẩng đầu, đưa mắt nhìn thẳng lên bầu trời mây — nơi ba luồng thần niệm đang hội tụ — và nở một nụ cười.
“Chư vị tông chủ Tam Đại Thánh Địa,” cậu cất giọng, không lớn, nhưng nhờ đạo thống Vân Đoan cộng hưởng, tiếng nói lan xa vạn dặm, “đường đường là chủ nhân của ba thánh địa, phóng thần niệm rình mò một hậu bối, mà không dám lộ diện. Tổ Sư Môn năm xưa bị chư vị hợp sức vây diệt — hóa ra, đến tận hôm nay, chư vị vẫn còn sợ nó đến thế.”
Bầu trời im lặng một thoáng. Rồi một trong ba luồng thần niệm — lạnh và sắc như kiếm, hẳn là của Thiên Kiếm Tông — gằn xuống, hóa thành một giọng nói vang trong hư không: “Tiểu tử, ngươi lấy tư cách gì xưng là người của Tổ Sư Môn?”
“Tư cách?” Diệp Huyền nâng tay. Tổ Sư Lệnh màu đen tuyền hiện ra trên lòng bàn tay cậu, và ngay khoảnh khắc đó, từ khắp đỉnh Vân Đoan, những giá ngọc phủ bụi ngàn năm đồng loạt bừng sáng, hàng vạn quyển công pháp cộng hưởng, dựng lên một tầng đạo vận cổ xưa bao trùm cả ngọn núi. “Đạo thống nhận ta. Sơn môn nhận ta. Còn tư cách của chư vị để phán xét ta — e rằng đã bị chôn cùng với lương tâm, từ cái ngày chư vị nhẫn tâm san bằng một tông môn không còn khả năng kháng cự.”
✦ ✦ ✦
Ba luồng thần niệm chấn động. Tầng đạo vận Vân Đoan mà Diệp Huyền vừa khơi dậy khiến chúng không thể tiến thêm nửa phần — như thể cả ngọn núi đã trở thành một tòa thành trì của người đã khuất, cự tuyệt mọi kẻ mang ác ý.
Lâu thật lâu, một giọng nói khác — trầm và già nua hơn — vang lên, lần này mang theo sự dè dặt: “Thu thần niệm. Đi.” Và rồi, từng luồng một, ba thần niệm rút lui, để lại bầu trời Vân Đoan quang đãng trở lại.
Gã sứ giả Thiên Kiếm Tông, kẻ nãy giờ vẫn quỳ chôn chân tại chỗ, nhìn Diệp Huyền như nhìn một con quái vật. Không nói một lời, gã hóa thành một đạo kiếm quang, chạy trối chết.
Liên Nhi từ sau giá ngọc bước ra, chân vẫn còn run. “Huyền ca… họ… họ đi thật rồi?”
“Đi rồi. Lần này.” Diệp Huyền thu Tổ Sư Lệnh lại, và chỉ đến khi ấy, mồ hôi lạnh mới túa ra sau lưng cậu — hóa ra suốt nãy giờ cậu cũng sợ đến mức muốn khuỵu xuống. Cậu tựa vào một giá ngọc, thở hắt ra. “Nhưng Tổ Sư nói đúng. Chúng rút vì còn nghi ngại, không phải vì kính nể. Đợi khi chúng biết chắc ta chỉ có một mình…”
Cậu ngẩng nhìn kho đạo thống mênh mông quanh mình, ánh mắt dần trở nên kiên định.
“…thì ta phải mạnh trước khi ngày đó tới. Liên Nhi, từ hôm nay, chúng ta chính thức phục hưng Tổ Sư Môn.”