Bảy ngày sau cái đêm bầu trời rạn nứt, vết nứt ấy không những không khép lại mà còn ngày một mở rộng thêm ra, không ngừng tỏa ra một luồng uy áp ngày càng rõ rệt và nặng nề. Rồi vào một buổi trưa, khi mặt trời đang đứng bóng chói chang, một người từ trong vết nứt ấy chậm rãi bước xuống mặt đất hạ giới.
Đó là một nam tử khoác trên mình bộ áo bào tím sẫm, dáng vẻ trung niên, gương mặt lạnh lùng và vô cảm như tạc từ băng đá. Hắn không hề chạm chân xuống đất mà cứ lơ lửng giữa không trung, khí tức trầm ổn và sâu thẳm như đáy đại dương, khiến cho vạn vật trong cả một vùng như ngừng cả hô hấp. Cây cỏ héo rũ, chim chóc rơi rụng, ngay cả không khí cũng như đông đặc lại dưới uy áp khủng khiếp của hắn.
Hắn tự xưng là sứ giả của Thiên Cơ các, một thế lực hùng mạnh đang ngự trị ở Thượng giới, thế giới cao hơn nằm phía trên hạ giới. Giọng nói của hắn vang vọng lạnh lẽo khắp vùng, đầy vẻ trịch thượng và bề trên. Mục đích chuyến đi của hắn rất rõ ràng và thẳng thừng: tìm cho ra kẻ đã từng chạm tới được cảnh giới Thiên Đạo Vô Cực và đoạt lấy bí mật ấy. Bởi với Thiên Cơ các, đó chính là chiếc chìa khóa quan trọng dẫn tới một cơ duyên nghịch thiên cải mệnh.
Sứ giả đảo cặp mắt sắc lạnh quét khắp vùng một lượt, ánh nhìn như muốn xuyên thấu và phơi bày mọi thứ. Cuối cùng, ánh nhìn lạnh lẽo ấy dừng lại nơi Lâm Thanh, người đang đứng hiên ngang chắn trước cửa nhà cùng Lý Vân. Hắn khẽ nhếch môi cười nhạt, trong nụ cười ấy chất chứa đầy vẻ khinh thường và ngạo mạn. Trong mắt hắn, một tu sĩ Kim Đan nhỏ bé của hạ giới như Lâm Thanh thậm chí còn không đáng để hắn phải nhọc công ra tay. Hắn ngạo mạn tuyên bố, chỉ cần Lâm Thanh ngoan ngoãn giao ra bí mật Thiên Đạo Vô Cực cùng với nữ tử mang Cửu Âm thánh thể kia, thì có thể được hắn rủ lòng thương mà giữ lại cho cái mạng nhỏ.
Lâm Thanh không hề tỏ ra một chút sợ hãi nào trước uy áp khủng khiếp ấy. Cậu bình thản ngẩng đầu nhìn thẳng vào sứ giả, chậm rãi đáp lời rằng Thiên Đạo Vô Cực không phải là một món bảo vật hữu hình để có thể tùy tiện cướp đoạt, mà là một cảnh giới của tâm hồn, một sự lĩnh ngộ sâu sắc về lẽ dung hòa của trời đất. Kẻ trong lòng chất chứa đầy tham vọng và ngạo mạn như hắn, dù có nghe người ta giảng giải ngàn lần vạn lần cũng vĩnh viễn không thể nào lĩnh ngộ được.
Những lời lẽ ấy khiến cho sứ giả Thiên Cơ các biến sắc mặt. Hắn không thể ngờ rằng một con kiến hạ giới nhỏ bé lại dám lớn tiếng dạy đời mình. Cơn giận dữ bùng lên, hắn vung tay đánh xuống một chưởng. Chưởng phong ấy mang theo một áp lực khủng khiếp, dường như có thể nghiền nát cả không gian, không khí nơi nó đi qua phát ra những tiếng nổ lách tách liên hồi.
Lâm Thanh vận toàn lực Thiên Đạo Quyết, ngưng tụ toàn bộ linh lực để nghênh đón. Nhưng sự chênh lệch về cảnh giới giữa hai người là quá lớn, một trời một vực không thể san lấp. Vừa chạm vào chưởng phong của sứ giả, cậu lập tức cảm thấy như đang phải đối mặt với cả một ngọn núi khổng lồ đổ ập xuống. Thân thể cậu bị chấn lùi mấy chục trượng, đôi chân cày thành hai vệt sâu dài trên mặt đất, khóe miệng tràn ra một dòng máu tươi.
Thấy Lâm Thanh lâm nguy, Lý Vân không chút do dự lập tức kích phát Cửu Âm thánh thể. Một luồng hàn khí cực âm bùng lên dữ dội, ngưng tụ thành một tầng băng giá dày đặc chắn ngay trước mặt sứ giả, tạm thời ngăn cản được đòn tấn công tiếp theo của hắn. Nhân cơ hội quý báu đó, nàng vội vàng dìu lấy Lâm Thanh, hai người cùng nhau lui về phía sau.
Sứ giả Thiên Cơ các không hề vội vàng đuổi theo. Hắn chỉ lạnh lùng đứng nhìn theo bóng dáng hai người, ánh mắt đầy vẻ tự tin của một kẻ đã nắm chắc phần thắng trong tay, rồi từ từ tan biến vào không trung, để lại một lời cảnh báo lạnh lẽo rằng hắn sẽ sớm quay trở lại. Lần đầu tiên kể từ sau khi đánh bại được Huyết Ma giáo, Lâm Thanh và Lý Vân mới cảm nhận một cách rõ ràng và sâu sắc đến thế sự nhỏ bé của bản thân trước một sức mạnh đến từ thế giới cao hơn. Lâm Thanh lau đi vệt máu nơi khóe miệng, ánh mắt trầm xuống đầy kiên định. Cậu hiểu rằng, muốn bảo vệ Lý Vân, bảo vệ quê hương và tất cả những gì mình trân quý, cậu buộc phải bước tiếp con đường tu luyện mà cậu từng có lần buông bỏ.