Sống trẻ

Xa nhà

Sống Việt Nam

Chương 30: Lưỡng giới dung hòa

Sau khi Thiên Cơ các bị tiêu diệt và âm mưu hợp nhất cưỡng bức bị đập tan, cả Thượng giới chấn động trước cái tên Lâm Thanh. Vị thăng tiên khách xuất thân từ hạ giới, người từng bị khinh rẻ là quê mùa thấp kém, nay lại chính là người đã đứng ra cứu rỗi cả hai cõi khỏi đại họa diệt vong. Những ánh mắt khinh thường ngày nào giờ đây đều đã đổi thành sự kính phục và biết ơn sâu sắc.

Thế nhưng, Lâm Thanh không hề màng đến danh vọng hay quyền lực mà chiến thắng này mang lại. Điều mà cậu thực sự quan tâm và trăn trở là vết rạn nứt sâu xa giữa Thượng giới và hạ giới vẫn còn đó. Cậu hiểu rằng, nếu nguồn cơn của mâu thuẫn không được hàn gắn một cách đúng đắn từ gốc rễ, thì những bi kịch tương tự như Thiên Cơ các vẫn sẽ còn lặp đi lặp lại trong tương lai.

Cùng với Lý Vân và những người bằng hữu thân thiết như Hàn Tiêu, Tô Tiểu Điệp, cùng các chủ Mặc Vân của Vân Lữ các, Lâm Thanh đứng ra kêu gọi các thế lực lớn nhỏ của Thượng giới hãy từ bỏ thành kiến và sự kỳ thị bấy lâu nay đối với hạ giới và những người thăng tiên khách. Cậu dùng chính tâm cảnh Thiên Đạo Vô Cực và uy tín vừa gây dựng của mình để thuyết phục mọi người: hai cõi vốn dĩ từ thời thượng cổ đã là một thể thống nhất, có mối quan hệ tương sinh tương trợ lẫn nhau, chứ không hề có sự phân chia kẻ trên người dưới, kẻ sang người hèn.

Lời nói chân thành cùng tấm gương hành động của Lâm Thanh dần dần lay chuyển được lòng người. Dưới sự dẫn dắt và làm cầu nối của cậu, một bản hiệp ước hòa bình lịch sử giữa hai cõi dần dần được hình thành. Những người thăng tiên khách từ nay không còn bị chèn ép, khinh rẻ nữa. Con đường giao lưu, qua lại giữa Thượng giới và hạ giới được mở ra trong sự hòa thuận và tôn trọng lẫn nhau, thay vì bằng những cuộc xâm lấn đẫm máu như trước kia.

Nơi hạ giới xa xôi, Cổ Lăng Thiên, qua sự cảm ứng của thiên địa, dường như đã cảm nhận được tất cả những gì người đồ đệ của mình làm được. Ông nở một nụ cười mãn nguyện và thanh thản. Cái tâm nguyện lớn lao mà ông đã ấp ủ và gửi gắm cả cuộc đời mình, kể từ ngày bị đày xuống hạ giới, vào người đồ đệ này, cuối cùng đã trở thành hiện thực một cách trọn vẹn và viên mãn.

Trên một ngọn núi bay yên bình, tách biệt khỏi sự phồn hoa và ồn ào của Thượng giới, Lâm Thanh và Lý Vân đứng bên nhau, lặng lẽ ngắm nhìn cảnh hoàng hôn đang nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên cả dải ngân hà lấp lánh. Từ một thiếu niên mồ côi nghèo khổ, bị cả thôn khinh rẻ nơi Thanh Khê thôn nhỏ bé, cậu đã đi qua một chặng đường dài đằng đẵng, vượt qua vô số sinh tử và kiếp nạn.

Nhưng suốt cả hành trình huyền thoại ấy, cậu chưa từng một lần đi vì mục đích xưng bá thiên hạ hay chiếm đoạt quyền năng tối thượng. Cậu đi, để bảo vệ những người mình yêu thương, và sau cùng, là để mang lại sự dung hòa và an yên cho muôn loài ở cả hai thế giới. Bởi với Lâm Thanh, đó mới chính là cảnh giới cao nhất, là chân ý thực sự của Thiên Đạo vô cực: không phải là sức mạnh vô biên, mà là một trái tim biết yêu thương, biết đủ và bao dung được tất cả.