Sống Việt Nam

Chương 45: Ngón Tay Thuần Hóa Địa Tiên

Lý Vân động thủ trước cả khi Lâm Thanh kịp cản.

Không lời cảnh cáo, không tiếng quát tháo — chỉ một tiếng ngân trong trẻo như băng vỡ, và cả gian phòng chợt ngập trong một màu nguyệt bạch lạnh thấu xương. Cửu Âm chân khí trong thân nàng bùng lên, kết thành ba mươi sáu lưỡi băng phách xoáy tít, đồng loạt cắm về phía vị Địa Tiên khoác giáp lam. Đó là đòn hiểm nhất nàng có, đòn nàng vốn định dành cho khoảnh khắc sinh tử.

Nhưng vị Địa Tiên chỉ khẽ nhấc một ngón tay.

Ba mươi sáu lưỡi băng khựng lại giữa không trung, run rẩy, rồi vỡ vụn thành muôn ngàn tinh thể tan biến, chẳng khác nào tuyết gặp lửa. Hắn thậm chí không buồn nhìn nàng, ánh mắt vẫn dán chặt vào khuôn mặt tái nhợt của nàng như kẻ đói nhìn miếng thịt treo trước mặt.

“Cửu Âm thánh thể.” Hắn tặc lưỡi, giọng đầy tiếc rẻ. “Bản Nguyên tinh khiết đến thế này, mà lại phí phạm vào một đòn vô nghĩa. Cô nương, ngoan ngoãn một chút, ta hứa sẽ để lại cho cô một cái xác toàn vẹn — điều mà Thành chủ đại nhân hiếm khi ban cho ai.”

✦ ✦ ✦

Lâm Thanh kéo Lý Vân ra sau lưng mình, chậm rãi bước lên một bước.

Cậu không vận công. Cậu chỉ đứng đó, nhưng cả gian phòng vốn đang rít lên kẽo kẹt dưới uy áp Địa Tiên bỗng lặng phắc, như thể có một bàn tay vô hình ấn xuống, san bằng mọi sóng gió. Ngay cả vị Địa Tiên viên mãn kia cũng khẽ nhíu mày, ánh mắt lần đầu tiên rời khỏi Lý Vân để dừng lại nơi thiếu niên áo trắng trước mặt.

“Ngươi vừa nói cái xác toàn vẹn.” Giọng Lâm Thanh rất bình thản, bình thản đến mức khiến người ta rợn gáy. “Vậy để ta hỏi ngươi một câu. Xác của ngươi, ngươi muốn toàn vẹn, hay muốn chia làm mấy phần?”

Vị Địa Tiên bật cười, tiếng cười vang khắp gian phòng. “Cuồng vọng. Một tiểu tử vừa vượt cửa Hư Không chưa đầy một ngày, cảnh giới còn chưa ổn định, mà dám nói lời này trước mặt một Địa Tiên viên mãn của Lưu Ly Thành. Ta đã gặp vô số kẻ mở cửa, ngạo mạn có, khiếp sợ có, van xin có — nhưng ngu xuẩn như ngươi thì—”

Hắn chưa dứt lời.

Lâm Thanh đã đứng trước mặt hắn.

Không ai thấy cậu di chuyển. Hoa Tam Thiên bên cạnh chỉ cảm thấy một luồng gió trắng lướt qua má, lạnh đến mức lỗ chân lông dựng đứng, rồi khi hắn định thần lại, thiếu niên áo trắng đã áp sát vị Địa Tiên, một ngón tay điểm nhẹ lên giữa trán hắn.

“Đạo Dung Hòa.” Lâm Thanh khẽ nói. “Ta vốn định dùng nó để thuần hóa năng lượng Vô Cực trong thân. Nhưng thuần hóa vật, cũng là thuần hóa người.”

Ngón tay cậu điểm xuống.

Vị Địa Tiên viên mãn kia chợt cứng đờ. Hắn cảm thấy khí tức trong thân mình — thứ hắn đã tôi luyện suốt mấy vạn năm, thứ hùng hồn như biển cả — đột nhiên bị một dòng nước êm ả nào đó len vào, không cưỡng đoạt, không đè nén, chỉ nhẹ nhàng “hòa” lấy nó, rồi từ tốn dẫn nó chảy ngược, tan rã, quy về hư vô. Hắn hoảng loạn vận toàn lực phản kháng, nhưng càng vùng vẫy, dòng nước ấy càng bám riết, càng “dung hòa” sâu hơn, như muốn nuốt chửng cả bản đạo của hắn.

“Ngươi… ngươi là thứ gì—” Giọng hắn lần đầu tiên mang theo nỗi kinh hoàng.

“Ta từng là chân tiên vô địch của ba cõi.” Lâm Thanh nhìn hắn, ánh mắt bình thản mà sâu như biển sao. “Ở đây, ta chỉ là kẻ mới học lại từ đầu. Nhưng Đạo của ta — chưa bao giờ phải học lại.”

Cậu thu tay.

Vị Địa Tiên viên mãn ngã quỵ xuống, giáp lam thêu chỉ vàng lập tức xỉn màu, khí tức tuột dốc không phanh từ viên mãn xuống sơ kỳ, rồi tiếp tục rơi. Hắn ôm đầu rú lên, nhưng chỉ một tiếng rú ngắn ngủi đã tắt lịm — không phải cậu giết hắn, mà là cậu để hắn sống, sống như một phàm nhân, sau mấy vạn năm làm tiên.

Cả gian phòng chết lặng.

✦ ✦ ✦

Hoa Tam Thiên lùi lại một bước, lưng đập vào khung cửa, chiếc quạt xương ngọc trong tay rơi xuống đất mà hắn không hay biết. Trong đôi mắt vốn lúc nào cũng cợt nhả gian xảo của hắn, giờ chỉ còn lại nỗi kinh hãi tột độ, và một tia gì đó rất giống… hối hận.

“Không thể nào…” Hắn lắp bắp. “Địa Tiên viên mãn… bị phế chỉ bằng một ngón tay… Ngươi rốt cuộc là ai?”

Lâm Thanh không đáp hắn. Cậu quay lại, ánh mắt lướt qua khuôn mặt tái xanh của gã thương nhân, dừng ở đó thật lâu. “Hoa Tam Thiên. Ta đã nói với ngươi rồi — chừng nào hai đường lợi còn song hành, ngươi sẽ không phản bội. Vậy nói cho ta biết, đường lợi của ngươi rẽ đôi từ lúc nào? Là Thành chủ hứa với ngươi cái gì, hay đe dọa ngươi cái gì?”

Cổ họng Hoa Tam Thiên trượt lên trượt xuống. Hắn liếc ra ngoài cửa sổ, nơi tầng quang màng đỏ máu vẫn phủ khắp thành, nơi vô số khí tức thủ vệ vẫn đang siết chặt vòng vây. Rồi hắn cắn răng, hạ giọng đến gần như không nghe thấy.

“Không phải hứa. Cũng không phải đe dọa.” Hắn cười khổ. “Là con gái ta. Nó đang nằm trong Hồn Đăng của Thành chủ. Mỗi thế giới tỉnh giấc ta dẫn về, hắn cho nó thở thêm một năm. Ta… ta đã dẫn về mười bảy người rồi, Lâm huynh. Mười bảy người, đổi lấy mười bảy năm cho con ta.” Giọng hắn vỡ ra. “Ngươi và cô nương là người thứ mười tám.”

Lâm Thanh im lặng. Cơn sát ý trong lòng cậu vẫn còn đó, nhưng bên cạnh nó, một thứ gì khác cũng dâng lên — không phải sự tha thứ, mà là sự thấu hiểu lạnh lùng về cái giá mà Vô Cực bắt mỗi sinh linh phải trả.

“Vậy ngươi chọn đi.” Cậu nói. “Tiếp tục làm con chó săn của Thành chủ, đổi mạng người khác lấy hơi thở cho con gái ngươi — cho tới khi hắn chán và cắt đứt sợi Hồn Đăng ấy bất cứ lúc nào. Hoặc, đứng về phía ta, và ta sẽ đích thân đi lấy lại con gái ngươi từ trong tay hắn.”

“Ngươi—” Hoa Tam Thiên trợn mắt. “Ngươi biết mình đang nói gì không? Thành chủ Lưu Ly Thành không phải Địa Tiên viên mãn. Hắn là Thiên Tiên. Cả Trung Chuyển Tinh Vực này, không ai dám nhắc tên hắn to tiếng—”

“Ta không hỏi hắn mạnh cỡ nào.” Lâm Thanh cắt lời, giọng vẫn nhẹ mà đè nghiến mọi phản bác. “Ta hỏi ngươi chọn bên nào.”

✦ ✦ ✦

Ngoài kia, tiếng chuông trầm đục lại vang lên, lần này gấp gáp hơn. Tầng quang màng đỏ máu bắt đầu co lại, dồn về phía tòa lâu các, như một cái thòng lọng khổng lồ từ từ siết cổ.

Lý Vân bước lên, đặt tay vào tay Lâm Thanh. Sắc mặt nàng vẫn còn tái sau đòn phản phệ, nhưng ánh mắt đã bình tĩnh lại. “Chàng định đấu với một Thiên Tiên?” Nàng khẽ hỏi. “Đạo Dung Hòa của chàng lợi hại, nhưng nó cần thời gian tiếp xúc. Với một Địa Tiên đứng yên há miệng nói chuyện thì được. Còn một Thiên Tiên có phòng bị…”

“Ta biết.” Lâm Thanh siết nhẹ tay nàng. “Ta chưa đủ mạnh để đấu chính diện với hắn. Chưa. Nhưng có một điều Thành chủ không biết.” Ánh mắt cậu chợt lóe lên. “Hắn nghĩ chúng ta là con mồi mắc bẫy. Hắn không biết rằng, tấm ngọc giản ta nhặt được nơi biển sao — của kẻ hắn từng truy sát — vẫn còn giấu một thứ. Không chỉ là ký ức về cái chết. Mà là thứ khiến kẻ ấy phải chạy trốn tới tận cửa Hư Không.”

Cậu rút tấm ngọc giản ra, đặt vào lòng bàn tay. Lần này, khi Đạo Dung Hòa đã dung hòa sâu hơn năng lượng Vô Cực, thần thức cậu chạm tới tầng cuối cùng bị phong ấn — tầng mà lúc trước cậu tưởng chỉ là ký ức tan vỡ. Nhưng không. Bên dưới lớp ký ức ấy, một hàng chữ nhỏ dần hiện lên, phát ra thứ ánh sáng lam nhạt của chính chất liệu Lưu Ly.

Hoa Tam Thiên vừa liếc thấy hàng chữ đó, cả người hắn cứng đờ, mặt cắt không còn giọt máu. “Đó… đó là…” Hắn lùi lại, giọng run bần bật. “Không thể nào. Thứ đó đã thất truyền hàng vạn năm. Kẻ chết kia… hắn là người của—”

“Nói.” Lâm Thanh nhìn hắn. “Đây là gì?”

Hoa Tam Thiên nuốt khan, môi mấp máy, nhưng lời còn chưa kịp thốt ra—

—thì cả tòa lâu các đột nhiên nổ tung.

Không phải bởi một đòn tấn công. Mà bởi chính tầng quang màng đỏ máu đã siết tới nơi, nghiền nát toàn bộ kiến trúc thành tro bụi trong chớp mắt. Ba người bị hất tung lên giữa không trung, phơi mình dưới vầng sáng đỏ chói lói của cả Lưu Ly Thành. Và từ trên cao, giữa bảy khối linh thạch lưu ly đang xoay chậm rãi, một bóng người khoác long bào màu lưu ly bước ra khỏi hư không, không nhanh không chậm, mỗi bước chân đều khiến cả một góc biển sao rung chuyển.

Khí tức của hắn không hề áp bức như vị Địa Tiên lúc nãy. Ngược lại, nó ôn hòa, thư thái, như một vị trưởng bối hiền từ đang nhìn xuống đám con cháu. Chính sự ôn hòa ấy mới khiến người ta rợn tóc gáy — bởi nó tỏa ra từ một Thiên Tiên chưa từng cần phô trương uy thế.

“Vãn bối phá được một tay chân của lão phu, xem ra Đạo hạnh không tầm thường.” Thành chủ Lưu Ly Thành mỉm cười, ánh mắt hiền hòa dừng trên tấm ngọc giản trong tay Lâm Thanh, rồi khẽ nheo lại. “Nhưng thứ trong tay vãn bối… lại không thuộc về vãn bối. Trả nó lại cho lão phu, lão phu có thể tha cho ba người một con đường sống. Bằng không—”

Hắn khẽ nhấc tay. Bảy khối linh thạch lưu ly khổng lồ quanh thành đồng loạt ngừng xoay, rồi từ từ chuyển hướng, bảy đạo linh quang màu lưu ly xanh biếc cùng lúc khóa chặt về phía ba người lơ lửng giữa không trung.

“—bằng không, cả tòa Lưu Ly Thành này, sẽ là mộ phần của các ngươi.”

Lâm Thanh nắm chặt tấm ngọc giản, ánh mắt không hề dao động. Cậu cúi xuống nhìn hàng chữ lam nhạt lần cuối, và khi cậu ngẩng lên, khóe môi cậu chợt nhếch lên một nụ cười rất nhạt.

“Thành chủ đại nhân.” Cậu chậm rãi nói, giọng vang khắp biển sao. “Ngài chờ ‘thượng khách’ lâu như vậy. Nhưng ngài có bao giờ tự hỏi — vì sao kẻ chết kia thà chạy trốn tới tận cửa Hư Không, cũng nhất quyết không để tấm ngọc giản này rơi vào tay ngài không?”

Nụ cười ôn hòa trên môi Thành chủ, lần đầu tiên, khựng lại.

Và ngay khoảnh khắc ấy, tấm ngọc giản trong tay Lâm Thanh bỗng bùng lên một luồng sáng lam chói lòa, xé toạc cả màn đỏ máu đang bao phủ Lưu Ly Thành.