Sống Việt Nam

Chương 59: Giao Kèo Dưới Tháp Sao

Sáng ở Tinh phủ đến không bằng ánh mặt trời, mà bằng sự đổi màu của biển sao. Khi muôn ngàn tinh tú ngoài cửa sổ chuyển từ bạc lạnh sang một sắc vàng nhạt ấm hơn, Lâm Thanh biết đã tới giờ.

Một đệ tử áo trắng tới dẫn đường. Hắn không nói một lời, chỉ cúi đầu rồi đi trước, bước chân nhẹ như không chạm đất. Lâm Thanh và Lý Vân theo sau, băng qua những cây cầu ánh sáng nối giữa các tòa lầu ngọc treo lơ lửng trong hư không. Dưới chân họ là vực sâu không đáy của biển sao; mỗi bước đi, cầu ánh sáng lại khẽ gợn lên như mặt nước.

“Nhớ những gì chúng ta đã bàn.” Lâm Thanh khẽ nói, không quay đầu. “Ta nói trước. Nàng chỉ cần đứng cạnh ta, giữ vẻ bình thản. Đừng để Tinh Chủ nhìn thấy nỗi sợ.”

Lý Vân hít một hơi, gật đầu. Bàn tay nàng lạnh, nhưng ánh mắt đã vững.

✦ ✦ ✦

Tòa tháp trung tâm cao đến mức đứng dưới chân ngước lên không thấy đỉnh. Bên trong không có bậc thang — chỉ một luồng tinh quang cuốn hai người lên cao, xuyên qua từng tầng mây sao, cho tới khi đặt họ xuống một đại điện tròn trống trải, tường bằng pha lê trong suốt, để lọt vào cả một trời tinh tú.

Tinh Chủ đứng giữa điện, lưng quay lại phía họ, khoác tấm áo dệt bằng ánh sáng sao. Người không quay đầu, chỉ cất tiếng — thứ giọng vô tính, trong veo mà xa xăm như vọng từ đáy vũ trụ.

“Ngươi ngủ không ngon, tiểu hữu. Ta thấy mầm băng trong người ngươi đêm qua lại nảy thêm một chồi.” Người khẽ nghiêng đầu. “Một mảnh Cửu Âm trú trong kinh mạch phàm thai. Hiếm. Và nguy hiểm. Ngươi tới đây để cầu ta cứu ngươi chăng?”

Đó là một cái bẫy. Nếu Lâm Thanh nhận mình tới để “cầu”, cậu lập tức trở thành kẻ yếu thế, và mọi điều kiện sau đó sẽ do Tinh Chủ định đoạt. Cậu đã lường trước.

“Không.” Lâm Thanh đáp, giọng bình thản đến mức chính cậu cũng ngạc nhiên. “Ta tới để đặt điều kiện.”

Trong đại điện, sao trời như ngừng xoay một khắc.

Tinh Chủ chậm rãi quay lại. Gương mặt người mờ ảo sau một lớp sương sao, không rõ già trẻ, nam nữ, nhưng đôi mắt thì sáng — sáng như hai vì sao chưa chết. “Đặt điều kiện,” người lặp lại, như thể vừa nghe một chuyện lạ. “Một phàm nhân Trúc Cơ, đứng giữa Tinh phủ, đòi đặt điều kiện với ta.”

“Một phàm nhân mang trong người thứ mà cả Tinh Vực của người đang cần.” Lâm Thanh nhìn thẳng vào đôi mắt sao ấy. “Người cần Cửu Âm để cứu biển sao đang chết. Lý Vân là một Cửu Âm hoàn chỉnh. Ta là một mầm Cửu Âm đang lớn. Người có thể ép chúng ta — nhưng ép một cái lò thì lò sẽ nứt. Người thừa biết Cửu Âm cưỡng đoạt sẽ phản phệ. Người cần chúng ta tự nguyện. Đó là lý do đêm qua người không giết ta để lấy mầm băng, mà để ta yên.”

✦ ✦ ✦

Tinh Chủ im lặng thật lâu. Rồi, điều khiến Lâm Thanh bất ngờ — người bật cười. Một tiếng cười khẽ, không giễu cợt, mà gần như… tán thưởng.

“Ba trăm năm rồi ta mới gặp một kẻ dám nói với ta như thế mà không run.” Người khoát tay, và giữa đại điện hiện lên một hình chiếu bằng ánh sao: cả Tinh Vực, hàng vạn vì sao, quá nửa đã xám xịt hoặc đang lụi. “Nhìn đi. Đây là thứ ta gánh. Mỗi ngày trôi qua, ba tới bốn vì sao tắt hẳn. Khi vì sao cuối cùng tắt, toàn bộ Tinh Vực sẽ sụp vào hư vô, kéo theo tất cả — Tinh phủ, chúng đệ tử, và cả hai ngươi. Ta không cứu biển sao vì lòng từ bi, tiểu hữu. Ta cứu vì nếu không, chính ta cũng chết.”

Lâm Thanh khẽ nhíu mày. Đây là điều cậu chưa lường tới — Tinh Chủ không phải kẻ thống trị an nhàn ban phát ân huệ, mà là một tù nhân bị trói vào chính Tinh Vực đang tan rã của mình.

“Vậy chúng ta cùng đứng trên một con thuyền sắp chìm.” Lâm Thanh nói. “Càng tốt. Điều kiện của ta gồm ba điều. Một: Lý Vân là bằng hữu đồng hành của ta, không phải công cụ. Người muốn nàng vận Cửu Âm cứu sao, phải để nàng làm với ý nguyện của nàng, và không bao giờ vắt kiệt nàng. Hai: đổi lại sự hợp tác của chúng ta, Tinh phủ phải giúp ta tìm cách trấn áp — hoặc gột sạch — mầm Cửu Âm trong người ta. Ba: khi biển sao được cứu, chúng ta được tự do rời đi, không truy sát, không ràng buộc.”

“Và nếu ta từ chối?”

“Thì người tự vận Cửu Âm mà cưỡng đoạt, chịu phản phệ, và xem biển sao tắt nhanh hơn.” Lâm Thanh nhún vai. “Ta không dọa người. Ta chỉ bày ra sự thật.”

✦ ✦ ✦

Tinh Chủ nhìn cậu rất lâu, đôi mắt sao dường như xuyên thấu tới tận đáy hồn. Cuối cùng, người gật đầu.

“Ta chấp nhận điều một và điều ba.” Người nói. “Còn điều hai — ta cho ngươi nhiều hơn ngươi dám xin. Trong lòng Tinh phủ, dưới đáy tòa tháp này, có một nơi gọi là Tàng Tinh Uyên — nơi cất giữ công pháp của những Tinh Chủ đời trước, tích lũy qua vạn năm. Trong đó có ghi một pháp môn cổ: Nghịch Cửu Quy Nguyên, có thể tách Cửu Âm khỏi một thân thể mà không giết chủ thể. Ta sẽ cho ngươi được vào.”

Lý Vân không giấu nổi vui mừng, nhưng Lâm Thanh vẫn giữ cảnh giác. Người ta cho quá dễ, thường là vì cái giá nằm ở chỗ chưa nói.

“Cái giá là gì?” cậu hỏi.

Tinh Chủ mỉm cười, và lần này nụ cười có chút gì đó buồn. “Ngươi quả là tỉnh táo. Cái giá là: Nghịch Cửu Quy Nguyên chưa từng có ai thi triển thành công. Chín người thử, chín người vong. Bởi muốn tách Cửu Âm, trước hết phải để nó lớn tới độ chín — nghĩa là mầm băng trong người ngươi sẽ phải mạnh thêm, đủ để tách rời thành hình, trước khi có thể bóc đi. Ngươi sẽ phải nuôi lớn chính thứ đang muốn nuốt ngươi. Một canh bạc, tiểu hữu. Đặt cược bằng tính mạng.”

Đại điện chìm vào im lặng. Lâm Thanh cúi nhìn bàn tay mình — nơi lớp sương băng đêm qua vừa lui đi. Nuôi lớn nó. Chơi với lửa băng ngay trong kinh mạch của chính mình.

“Ta chơi.” cậu nói, không do dự.

“Chúng ta chơi.” Lý Vân bước lên nửa bước, đứng ngang vai cậu. “Đã nói là một, thì canh bạc cũng chia đôi.”

✦ ✦ ✦

Tinh Chủ khoát tay, một luồng tinh quang bay tới, ngưng thành một tấm ngọc bài khắc đầy tinh văn cổ, rơi vào tay Lâm Thanh. “Tín vật vào Tàng Tinh Uyên. Ba ngày nữa, khi thân thể Lý Vân hồi phục, hai ngươi sẽ xuống đó. Từ giờ tới lúc ấy, hãy nghỉ ngơi và—”

Người đột ngột ngừng lời.

Ở đâu đó rất xa, xuyên qua tường pha lê, xuyên qua muôn ngàn vì sao đang chết, vọng tới một âm thanh — trầm, cổ, rung động cả không gian. Một tiếng chuông đồng.

Lâm Thanh sống lưng lạnh toát. Cậu nhận ra tiếng chuông ấy. Chính nó, đêm qua, đã khiến mầm băng trong người cậu nảy thêm một chồi. Và giờ nghe rõ, cậu hiểu — nó không phải mộng.

Gương mặt mờ ảo của Tinh Chủ, lần đầu tiên, hiện lên một nét khác. Không phải điềm tĩnh. Là cảnh giác.

“Chuông Truy Hồn của Chợ Đen Tinh Vực.” Người khẽ nói, ánh mắt sao đảo về phía biển sao xa xăm. “Ngàn năm nay nó chỉ ngân khi có một thể chất nguyên thủy xuất thế. Ta cứ ngỡ còn thời gian… nhưng bọn chúng đã đánh hơi thấy hai ngươi, và đã lên đường. Sớm hơn ta tưởng rất nhiều.”

Người quay phắt lại, tấm áo sao cuộn lên như bị một cơn gió vô hình thổi tới.

“Nghe cho kỹ.” Giọng Tinh Chủ lần đầu mang theo sức nặng của mệnh lệnh. “Kể từ khoảnh khắc Cửu Âm trong hai ngươi tỉnh dậy, hai ngươi không còn là những kẻ ẩn danh nữa. Trên khắp Tinh Vực này, từ trong bóng tối, đã có vô số ánh mắt mở ra và nhìn về phía Tinh phủ. Có kẻ muốn cứu Tinh Vực. Có kẻ chỉ muốn nuốt Cửu Âm để trường sinh. Và kẻ vừa rung chuông kia — lão ta là kẻ đáng sợ nhất trong tất cả.”

Ngoài kia, tiếng chuông đồng ngân lên lần thứ hai, gần hơn. Và trong kinh mạch Lâm Thanh, mầm băng khẽ động đậy, như một con thú non nghe thấy tiếng gọi của đồng loại — vui mừng đáp lại.

Cậu siết chặt ngọc bài trong tay, nghiến răng ghìm cơn lạnh xuống.

Canh bạc còn chưa kịp bắt đầu, mà bàn cờ đã có thêm người chơi.