Các chủ của Thiên Cơ các cuối cùng cũng tự mình bước xuống hạ giới, không còn ẩn mình sau những sứ giả hay đại quân nữa. Đó là một cường giả đã đạt đến cảnh giới Luyện Hư, một cảnh giới cao hơn Hóa Thần của Lâm Thanh tới một bậc. Khí tức của hắn nặng nề và áp đảo như cả một dãy núi đè lên thiên hạ, mỗi bước chân hắn đặt xuống đều khiến mặt đất rạn nứt, không gian xung quanh rung động.
Lâm Thanh đứng hiên ngang chắn ngay trước cánh cổng không gian. Sau lưng cậu là Lý Vân và những đồng minh kiên cường còn sống sót sau trận huyết chiến ở bình nguyên Thương Lang. Cậu nhìn thẳng vào các chủ Thiên Cơ các, giọng nói bình thản nhưng kiên định vang lên: cậu không hề ngăn cản con đường tu tiên hay khát vọng vươn lên của bất kỳ ai, nhưng cậu tuyệt đối không cho phép bất cứ kẻ nào lấy sinh mạng của vô số sinh linh vô tội ở hạ giới làm bàn đạp cho tham vọng ích kỷ của riêng mình.
Các chủ Thiên Cơ các nghe vậy thì ngửa mặt cười lớn, tiếng cười đầy vẻ ngạo mạn và khinh thường. Trong mắt hắn, một tu sĩ Hóa Thần hạ giới như Lâm Thanh thì có tư cách gì để nói chuyện ngăn cản hắn. Dứt lời, hắn lập tức ra tay, một quyền đánh tới mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa, như muốn nghiền nát Lâm Thanh thành tro bụi ngay lập tức.
Lâm Thanh vận toàn lực Thiên Đạo Quyết để chống đỡ. Nhưng sự chênh lệch một đại cảnh giới là một khoảng cách vô cùng lớn. Đòn đánh của các chủ mạnh đến mức khiến cậu liên tục bị chấn lui, thân thể chịu nội thương nặng nề, phải thổ ra máu tươi. Tình thế vô cùng nguy cấp.
Đúng vào lúc Lâm Thanh rơi vào thế hiểm nghèo, Lý Vân không chút do dự bước tới bên cạnh cậu, đặt bàn tay mình vào tay cậu. Trong khoảnh khắc ấy, một điều kỳ diệu chưa từng có đã xảy ra. Cửu Âm thánh thể cực âm của nàng và Thiên Đạo Quyết mang theo sự cân bằng của cậu lần đầu tiên cộng hưởng với nhau. Hai nguồn sức mạnh âm và dương, tưởng chừng đối nghịch, lại dung hợp một cách hoàn hảo, tạo nên một luồng linh quang thuần khiết và hùng mạnh chưa từng thấy.
Cảm nhận luồng sức mạnh dung hòa ấy, tâm cảnh Thiên Đạo Vô Cực mà Lâm Thanh từng lĩnh ngộ năm xưa chợt sống dậy mãnh liệt trong lòng. Một sự thấu suốt bừng lên trong tâm trí cậu. Cậu chợt hiểu, cậu không cần phải cố gắng đánh bại đối thủ bằng vũ lực, bởi đó không phải là con đường của cậu.
Thay vì tấn công, Lâm Thanh mở ra một vòng linh quang dung hòa khổng lồ, từ từ lan tỏa và bao trùm lấy cả chiến trường. Vòng sáng ấy không mang sát khí, mà mang theo lẽ cân bằng của trời đất, hóa giải mọi sát khí, trấn áp mọi cuồng vọng. Quyền kình hung hãn của các chủ Thiên Cơ các khi đập vào vòng linh quang ấy, kỳ lạ thay, lại như hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, chỉ tạo nên những gợn sóng rồi tan biến, không gây ra chút tổn hại nào.
Các chủ Thiên Cơ các kinh hãi tột độ. Hắn không thể tin nổi rằng sức mạnh thật sự của Thiên Đạo Vô Cực mà hắn ngày đêm khao khát chiếm đoạt lại không phải là sức mạnh để hủy diệt, mà là sức mạnh để bao dung và hóa giải. Sự kinh hãi và hoài nghi ấy khiến đạo tâm vốn đầy cuồng vọng của hắn dao động dữ dội, để lộ ra một sơ hở chí mạng. Chính vào khoảnh khắc ngàn vàng đó, Lâm Thanh và Lý Vân hợp lực, dồn toàn bộ sức mạnh dung hòa vào một kích cuối cùng, đánh thẳng vào hắn, đẩy lui được kẻ địch hùng mạnh nhất đến từ Thượng giới.