Sống trẻ

“Yêu”

Sống Việt Nam

Chương 20: Phi thăng

Sau khi các chủ Thiên Cơ các bại trận và bị trọng thương, đại quân ma tu của Thượng giới như rắn mất đầu, mất đi chủ tướng chỉ huy, sĩ khí tan rã. Chúng buộc phải vội vã rút lui, băng qua cánh cổng không gian để trở về Thượng giới. Cuộc xâm lấn hạ giới đẫm máu cuối cùng đã được chặn đứng. Bình nguyên Thương Lang sau cơn binh lửa tàn khốc, dưới ánh nắng ấm áp, lại bắt đầu lác đác mọc lên những mầm cỏ xanh non, báo hiệu sự hồi sinh.

Người dân hạ giới vui mừng khôn xiết, ca ngợi Lâm Thanh và Lý Vân như những vị anh hùng đã cứu rỗi thế giới. Nhưng giữa niềm vui chung ấy, Lâm Thanh lại trầm tư. Cậu hiểu rằng đây chưa phải là kết thúc thực sự. Cánh cổng nối liền hai cõi đã bị mở ra, và mâu thuẫn sâu xa giữa Thượng giới và hạ giới sẽ không bao giờ có thể giải quyết triệt để chừng nào chưa có người mang tâm cảnh Thiên Đạo Vô Cực bước lên trên kia để hàn gắn vết rạn tận gốc rễ.

Sau nhiều đêm trăn trở, Lâm Thanh đưa ra một quyết định trọng đại: cậu sẽ phi thăng lên Thượng giới. Nhưng cậu lên đó không phải để trả thù, cũng không phải để tranh quyền đoạt vị hay xưng bá, mà là để gieo những hạt mầm đầu tiên cho sự hòa giải lâu dài giữa hai thế giới, để thực hiện sứ mệnh mà tấm bích họa của tiền nhân đã giao phó.

Khi nghe Lâm Thanh bày tỏ quyết tâm của mình, Cổ Lăng Thiên, dù thân mang trọng thương, vẫn nở một nụ cười mãn nguyện và gật đầu tán thành. Ông xúc động nói rằng cuối cùng cũng đã có người đủ tâm và đủ tầm để hoàn thành cái tâm nguyện mà ông đã ấp ủ và theo đuổi suốt cả cuộc đời, kể từ ngày ông bị đày xuống hạ giới.

Lý Vân bước đến, nắm chặt lấy bàn tay Lâm Thanh, ánh mắt kiên định không chút do dự. Nàng nói rằng dù là Thượng giới đầy hiểm nguy hay bất cứ nơi đâu trên đời, nàng cũng nguyện một lòng đồng hành cùng cậu, không bao giờ rời xa. Hai người, hai mảnh ghép của một định mệnh chung, sẽ lại cùng nhau bước vào một chương mới của cuộc đời.

Ngày phi thăng cuối cùng cũng đến. Hôm ấy trời quang mây tạnh, vạn dặm không một gợn mây. Đột nhiên, từ trên tầng trời cao thẳm, vạn đạo hào quang rực rỡ chiếu rọi xuống, bao bọc lấy thân hình của Lâm Thanh và Lý Vân, như thể cả thiên địa đang chào đón và tiễn đưa hai người. Một luồng lực lượng thần thánh nhẹ nhàng nâng họ lên.

Đông đảo người dân hạ giới và các đồng minh đã tụ họp đông đủ để tiễn biệt. Họ ngẩng đầu nhìn lên, trong lòng tràn đầy lòng biết ơn và sự kính ngưỡng đối với hai vị ân nhân đã không tiếc thân mình cứu cả thế giới khỏi kiếp nạn diệt vong. Nhiều người rưng rưng nước mắt vẫy tay tạm biệt.

Lâm Thanh nhẹ nhàng ôm Lý Vân vào lòng. Thân hình hai người dần dần hóa thành một luồng sáng ấm áp, từ từ bay lên cao, xuyên qua từng tầng mây, hướng về phía thế giới mới đầy rẫy những thử thách chưa biết ở phía trên. Hành trình tu tiên bắt đầu từ một thiếu niên mồ côi nghèo khổ nơi sơn thôn Thanh Khê nhỏ bé, đến giờ phút này, vẫn chưa hề kết thúc. Nó chỉ đang mở ra một chân trời mới, rộng lớn và bao la hơn gấp bội. Bởi với Lâm Thanh, đạo của trời đất vốn dĩ là vô cùng vô tận.