Những ngày đầu tiên tại Lưu Vân thành, Lâm Thanh nhanh chóng nếm trải cái vị đắng cay của thân phận mình nơi đất khách quê người. Cậu hiểu ra rằng những kẻ phi thăng từ hạ giới lên như mình bị người Thượng giới gọi một cách miệt thị là thăng tiên khách. Trong mắt họ, đó chỉ là đám người quê mùa, gốc gác thấp hèn, tu vi kém cỏi, thường xuyên bị chèn ép, khinh rẻ và lợi dụng đủ điều.
Khi Lâm Thanh bước vào một thương hội lớn để đổi số linh thảo quý mang theo từ hạ giới lấy linh thạch, gã chưởng quầy vừa nghe giọng nói mang khẩu âm lạ liền lập tức đoán ra thân phận của cậu. Hắn cố tình ép giá xuống thấp đến mức rẻ mạt, gần như là muốn cướp không số linh thảo của hai người, lại còn buông những lời mỉa mai, châm chọc đầy ác ý.
Lý Vân đứng bên cạnh, nghe những lời khinh miệt ấy thì không khỏi nổi giận, định lên tiếng đòi lại sự công bằng. Nhưng Lâm Thanh chỉ khẽ kéo tay nàng lại, ra hiệu cho nàng hãy nhẫn nhịn. Cậu hiểu rằng khi còn chưa nắm rõ thế cục và các thế lực ngầm phức tạp nơi đây, việc gây sự chỉ chuốc lấy những phiền phức không đáng có mà thôi. Cậu chấp nhận đổi với cái giá thiệt thòi rồi lặng lẽ rời đi.
Nhưng sự đời không phải lúc nào cứ nhẫn nhịn là được yên ổn. Vừa ra khỏi thương hội, hai người đã chứng kiến một nhóm tu sĩ hung hãn thuộc Hắc Phong bang đang ngang nhiên đi thu cái gọi là phí bảo kê đối với tất cả các thăng tiên khách buôn bán trong thành. Tên đầu lĩnh của nhóm mặt mày dữ tợn, vừa thu tiền vừa cười nhạo, nói rằng đám hạ giới muốn được sống yên ổn ở Thượng giới thì phải biết điều mà ngoan ngoãn nộp đủ.
Lâm Thanh vẫn cố gắng kiềm chế, định tránh đi cho qua chuyện. Nhưng khi tên đầu lĩnh kia, chỉ vì một ông lão thăng tiên khách không nộp đủ tiền, đã vung tay đánh ông ngã sõng soài xuống đất, máu chảy ra từ khóe miệng, thì Lâm Thanh không thể nào làm ngơ thêm được nữa. Bản tính trượng nghĩa được hun đúc từ những ngày khốn khó ở hạ giới khiến cậu không thể đứng yên nhìn kẻ yếu bị ức hiếp.
Chỉ một bước chân, cậu đã xuất hiện chắn ngay trước mặt ông lão, nhẹ nhàng đỡ ông dậy. Cậu ngẩng đầu nhìn thẳng vào tên đầu lĩnh, ánh mắt vẫn bình thản nhưng ẩn chứa một sự sắc lạnh khiến đối phương bất giác phải khựng lại. Tên đầu lĩnh Hắc Phong bang nổi giận đùng đùng, cho rằng cậu là kẻ không biết trời cao đất dày, lập tức vung chưởng đánh tới với toàn bộ sức lực.
Lâm Thanh không hề né tránh. Cậu chỉ khẽ phất tay, mượn chính lĩnh ngộ về sự dung hòa của Thiên Đạo Quyết để hóa giải toàn bộ lực đạo trong cú đánh của đối phương, rồi nhẹ nhàng mượn lực mà đẩy ngược trở lại. Tên đầu lĩnh cảm thấy như đánh vào một màn nước mềm mại nhưng lại không gì lay chuyển nổi, rồi bị chính lực của mình hất văng ra, loạng choạng lùi mấy bước mới đứng vững được, gương mặt đầy vẻ kinh hãi. Hắn không thể tin nổi một thăng tiên khách Hóa Thần lại có được thân pháp kỳ lạ và cao thâm đến vậy.
Biết mình đã gặp phải cao nhân, đám Hắc Phong bang không dám làm càn thêm, hậm hực bỏ đi, nhưng không quên buông lại lời đe dọa rằng sẽ còn quay lại tính sổ. Ông lão thăng tiên khách được cứu chắp tay cảm tạ rối rít không ngớt. Sau đó, ông hạ giọng, ghé sát tai Lâm Thanh khẽ nói rằng nếu hai người muốn có một chỗ đứng vững chắc và an toàn nơi Thượng giới đầy hiểm ác này, thì nên tìm đến Vân Lữ các, nơi tập hợp và che chở cho những thăng tiên khách cùng cảnh ngộ, biết đoàn kết và giúp đỡ lẫn nhau.