Sống trẻ

Gia đình

Sống trẻ

“Hết Tiền”

Sống Việt Nam

Chương 1: Tán Tu Nhặt Được Cái Chết

Diệp Huyền cúi xuống nhặt viên đá phát sáng dưới đáy khe núi, trong lòng mừng rỡ nghĩ mình rốt cuộc cũng đổi đời — nhưng ngay khoảnh khắc ngón tay chạm vào lớp vỏ ấm nóng ấy, một tiếng thở dài ngàn năm vang lên ngay trong hộp sọ của hắn. Đó không phải bảo vật. Đó là một cái chết chưa chịu tan.

Khe Đoạn Hồn nằm ở rìa phía tây Thanh Lạc Sơn Mạch, nơi mây mù quanh năm không tan, nơi những tán tu cùng đường mới dám mò xuống kiếm chút linh thảo còn sót. Diệp Huyền là một trong số đó — mười chín tuổi, linh căn mờ nhạt như tro tàn, tu vi mắc kẹt ở Luyện Khí tầng ba đã ba năm không nhích nổi nửa bước. Ở Lục Dương Thành, người ta gọi hắn là “phế vật họ Diệp”, cái tên nghe quen tới mức hắn gần như quên mất mình từng có một cái tên tử tế.

Ba ngày trước, hắn bị đám đệ tử Lục Dương Môn đẩy xuống khe này để “nhặt hộ” một cây Tụ Linh Thảo mọc trên vách đá dựng đứng. Bọn chúng đứng trên cao cười ngặt nghẽo, đánh cược xem hắn rơi tới tầng thứ mấy thì tắt thở. Hắn không chết. Hắn bám vào một mỏm đá, trượt dài xuống tận đáy khe, rồi lết đi trong bóng tối ẩm ướt suốt hai ngày đói khát. Và bây giờ, khi tay hắn chạm vào viên đá lạ này, hắn bắt đầu ngờ rằng thà chết ở tầng trên còn hơn.

Tiếng thở dài kia không phải ảo giác. Nó lăn qua tâm trí hắn như một cơn sóng lạnh, mang theo mùi vị của thời gian đã mục ruỗng, của một thứ gì đó cô độc tới mức đến cả cái chết cũng không nỡ ôm lấy.

“Buông ra.” Diệp Huyền tự nhủ, cố hất viên đá đi. Nhưng bàn tay hắn không nghe lời. Năm ngón tay siết chặt lấy viên đá màu tro, gân xanh nổi lên chằng chịt, như thể có một ý chí khác đang mượn thân xác hắn để bấu víu lấy vật này.

Viên đá vỡ ra. Không phải vỡ vụn như đá thường, mà nứt ra theo những đường vân cổ quái, để lộ bên trong một quầng sáng xám bạc chỉ nhỉnh hơn hạt gạo. Quầng sáng ấy run rẩy, mờ nhạt, tưởng như một hơi thở nữa thôi cũng đủ thổi tắt. Vậy mà khi nó rời khỏi lớp vỏ, cả khe núi tối đen bỗng lặng ngắt. Gió ngừng. Nước ngừng nhỏ. Ngay cả những con trùng dạ quang bám trên vách đá cũng đồng loạt tắt lịm, như thể vạn vật đều biết cúi đầu trước thứ vừa được giải phóng.

Rồi quầng sáng lao thẳng vào giữa hai chân mày Diệp Huyền.

Đau. Một cơn đau không giống bất cứ thứ gì hắn từng nếm. Không phải đau da thịt, mà là đau ở nơi sâu hơn cả linh hồn — như thể có ai đó đang lật tung từng tầng ký ức của hắn ra, lục lọi, cân đo, rồi ném lại một cách khinh miệt. Diệp Huyền ngã sấp xuống nền đá lạnh, miệng há ra mà không phát nổi một tiếng kêu. Trong màn đau đớn đỏ rực ấy, hắn “nghe” thấy một giọng nói. Không phải bằng tai. Bằng chính tủy xương của mình.

“Lại một kẻ phàm phu tục tử… Linh căn nát như bùn, cốt cách tầm thường, đến cả một tia đạo tâm cũng chẳng có. Trời cao quả thật muốn tuyệt đường ta.”

Giọng nói kia già nua, mệt mỏi, mang theo một nỗi chán chường sâu tới đáy. Diệp Huyền nghiến răng, trong cơn đau vẫn cố cãi lại: “Ngươi… là cái gì? Cút ra khỏi đầu ta!”

Sự im lặng thoáng qua. Rồi giọng nói ấy bật ra một tiếng cười khảy, khô khốc như lá mục. “Cút? Tiểu tử, ngươi có biết ngươi vừa chạm vào cái gì không? Ta đã chờ ở cái khe núi chó chết này… ta cũng không nhớ nổi là bao nhiêu vạn năm rồi. Bao nhiêu kẻ đi ngang qua, ta đều không buồn động tới. Vậy mà hôm nay lại phải mượn tạm cái thân xác rách nát của ngươi. Đúng là ông trời trêu người.”

Cơn đau dần rút đi, để lại Diệp Huyền nằm thở dốc trên nền đá, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo. Hắn ngồi dậy, ôm lấy đầu. Cái quầng sáng xám bạc kia giờ đã lặn vào trong hắn, ẩn đâu đó giữa hai chân mày, tựa như một hạt lửa tàn sắp lụi.

“Ngươi là hồn ma?” Diệp Huyền hỏi, giọng khản đặc.

“Tàn hồn.” Giọng nói sửa lại, có phần bực bội. “Một đạo tàn hồn còn sót lại sau khi ta thân tử đạo tiêu. Chỉ còn lại chừng này… một phần vạn của thần thức năm xưa. Nếu ngươi không đói tới mức mắt mờ mà mò xuống đây, có lẽ ta đã tan hẳn trong vài trăm năm nữa rồi.”

Diệp Huyền chưa từng đọc nhiều sách, nhưng ngay cả một tán tu quèn như hắn cũng biết “thân tử đạo tiêu” nghĩa là gì. Đó là kết cục của những đại nhân vật — kẻ tu tới cảnh giới mà người thường cả đời không dám mơ tới, để rồi ngã xuống trong một trận chiến kinh thiên động địa nào đó. Một người như thế, dù chỉ còn một phần vạn thần thức, cũng không phải thứ mà hắn dám xem thường.

“Ngài… tiền bối là ai?” Hắn đổi cách xưng hô, giọng đã khép nép hơn nhiều.

Lần này, tàn hồn im lặng rất lâu. Lâu tới mức Diệp Huyền tưởng nó đã tan biến. Rồi, khe khẽ, như một lời tự nói với chính mình hơn là trả lời hắn: “Một cái tên mà cả thiên hạ này đã cố công bôi xóa suốt vạn năm. Một cái tên mà nếu ta nói ra bây giờ, ngươi cũng chẳng tin. Thôi… cứ gọi ta là Tổ Sư.”

Hai chữ “Tổ Sư” vang lên nhẹ nhàng, nhưng khe núi lại rùng mình một cái. Bụi đá trên vách rơi lả tả, và cái quầng sáng giữa chân mày Diệp Huyền chợt bừng lên một tia, ấm áp lạ thường, như đang đáp lời chủ nhân cũ.

“Tổ sư của môn phái nào?” Diệp Huyền dè dặt hỏi. “Thanh Vân? Bắc Minh? Hay Tam Đại Thánh Địa?”

“Tam Đại Thánh Địa…” Giọng tàn hồn bỗng lạnh đi mấy phần, một sự căm phẫn cổ xưa nhen lên rồi lại bị kìm xuống. “Ngươi vừa nhắc tới ba cái tên khiến ta muốn tự tay bóp nát chúng. Nhưng thôi, chuyện đó để sau. Tiểu tử, ngươi bị thương, đói lả, tu vi lại thấp kém. Cứ đà này ngươi sẽ chết trong khe núi này trước khi ta kịp giải thích bất cứ điều gì. Nghe cho kỹ đây.”

Trong đầu Diệp Huyền, bỗng hiện lên một dòng khẩu quyết. Không phải hắn tự nghĩ ra, mà như được ai đó khắc thẳng vào tâm trí — từng chữ sáng rõ, mang theo một loại vận luật huyền diệu mà hắn chưa từng cảm nhận. Đó là một pháp môn điều tức, tên gọi hắn không rõ, nhưng vừa vận theo, hắn lập tức thấy linh khí trong không gian ẩm thấp quanh khe núi tự động cuộn về phía mình, thuần khiết và nồng đậm gấp mười lần thứ hắn từng hấp thụ.

“Đây… đây là công pháp gì?” Diệp Huyền kinh ngạc. Chỉ trong vài hơi thở, cơn đói và mệt mỏi đã vơi đi quá nửa, đan điền hắn ấm nóng lên, chân khí lưu chuyển trơn tru chưa từng thấy.

“Một pháp môn nhập môn. Thứ mà đám đệ tử tạp dịch của ta ngày xưa còn chê là quá đơn giản.” Tàn hồn nói, giọng thoáng chút tự hào cay đắng. “Với cái linh căn rác rưởi của ngươi, tạm thời dùng nó là đủ rồi. Đừng có mơ tới những thứ cao siêu hơn — ngươi chưa gánh nổi đâu.”

Diệp Huyền không giận. Cả đời hắn bị mắng chửi đã quen, mà lời của vị tàn hồn này, dẫu chua cay, lại là lần đầu tiên có kẻ thực lòng dạy hắn một thứ gì đó. Hắn nhắm mắt, chuyên tâm điều tức. Linh khí cuồn cuộn tràn vào, và lần đầu tiên sau ba năm bế tắc, hắn cảm thấy cái rào chắn vô hình chặn ngang tu vi mình bắt đầu lung lay.

Nhưng ngay lúc đó, một tiếng động vang lên từ phía trên. “Ê, phế vật họ Diệp còn sống không đấy? Ba ngày rồi mà chưa thấy xác nổi lên.” Một giọng cười cợt vọng xuống từ miệng khe, kèm theo tiếng đá lăn lộp bộp. “Đại sư huynh bảo nếu nó chết rồi thì xuống lấy cái túi càn khôn về, biết đâu trong đó có mấy viên linh thạch.”

Diệp Huyền mở mắt, ánh nhìn lạnh xuống. Hắn nhận ra giọng nói ấy — Ngô Cương, một trong những kẻ đã đẩy hắn xuống đây. Theo sau là hai bóng người nữa đang thả dây thừng leo xuống, cười nói hô hố, coi mạng hắn như trò tiêu khiển.

“Đám tiểu bối Luyện Khí tầng năm, tầng sáu.” Tàn hồn trong đầu hắn lười biếng đánh giá. “Ba năm trước ngươi đánh không lại. Còn bây giờ, ta hứng lên rồi. Đứng dậy đi, tiểu tử. Để ta xem cái thân xác này còn dùng được tới đâu.”

Ba bóng người đáp xuống đáy khe. Ngô Cương vừa nhìn thấy Diệp Huyền đứng đó, không những chưa chết mà sắc mặt còn hồng hào hơn cả lúc bị đẩy xuống, thì sững người. “Mày… sao mày còn sống? Mà trông còn khỏe hơn cả bọn tao?”

Diệp Huyền không đáp. Hắn chỉ ngẩng đầu, và trong đôi mắt vốn luôn cúi gằm nhẫn nhịn ấy, lần đầu tiên có một thứ ánh sáng khác — bình tĩnh, sâu thẳm, thậm chí có phần khinh thường. Ngô Cương thấy ánh mắt đó thì tự dưng rùng mình, dù không hiểu vì sao.

“Chúng mày xuống đây làm gì, ta biết rồi.” Diệp Huyền chậm rãi nói, giọng bình thản đến lạ. “Lấy túi càn khôn của ta chứ gì. Được thôi. Nhưng phải hỏi ta đã.”

“Ha ha ha!” Ngô Cương cười phá lên, nhưng trong tiếng cười có chút gượng gạo. “Phế vật mà cũng học đòi nói cứng? Anh em, cho nó một trận, rồi lột sạch đồ mang về!”

Hai gã kia xông tới, chân khí Luyện Khí tầng năm cuộn quanh nắm đấm. Trong khoảnh khắc ấy, Diệp Huyền nghe thấy tàn hồn thì thầm một câu khẩu quyết ngắn ngủn, và thân thể hắn tự động dịch chuyển theo một quỹ đạo mà hắn chưa từng luyện tập — nghiêng người tránh cú đấm đầu tiên bằng một khoảng cách mỏng như tờ giấy, rồi thuận thế đưa tay điểm nhẹ vào cổ tay gã kia.

Chỉ một cái điểm. Không mạnh. Nhưng gã tán tu kia bỗng rú lên thảm thiết, cả cánh tay mềm nhũn buông thõng, chân khí trong người rối loạn tán loạn như bị ai cắt đứt mạch. Hắn ngã quỵ, mặt trắng bệch, nhìn Diệp Huyền như nhìn một con quái vật.

“Điểm huyệt bế mạch. Thủ pháp cơ bản thôi, nhưng đám phàm phu này thì chưa từng thấy. Còn một tên.” Tàn hồn bình thản.

Gã còn lại thấy đồng bọn ngã trong một chiêu thì hoảng sợ, quay đầu định leo dây bỏ chạy. Nhưng Diệp Huyền đã lướt tới, tốc độ nhanh tới mức chính hắn cũng giật mình, một chưởng đánh vào lưng gã kia. Gã tán tu bay đập vào vách đá, hộc máu, ngất lịm. Cả quá trình chỉ vỏn vẹn ba hơi thở.

Ngô Cương đứng chôn chân tại chỗ, quần áo ướt đẫm mồ hôi. Gã lắp bắp: “Mày… mày không phải phế vật… Mày giả vờ suốt bấy lâu… không, không thể nào…”

Diệp Huyền bước tới trước mặt gã, nhặt lấy sợi dây thừng dưới đất. “Ngô Cương. Ba năm nay chúng mày hành hạ ta thế nào, ta nhớ hết. Hôm nay ta không giết mày.” Hắn đưa sợi dây cho gã. “Leo lên đi. Về nói với đại sư huynh của chúng mày một câu.”

“Câu… câu gì?” Ngô Cương run rẩy hỏi.

Diệp Huyền ngẩng nhìn miệng khe núi xa tít trên cao, nơi ánh sáng le lói của nhân gian đang chờ hắn quay về. Trong đầu hắn, tàn hồn của vị tổ sư vô danh khẽ cười, một tiếng cười mang theo sát khí của vạn năm bị chôn vùi. “Nói rằng, phế vật họ Diệp đã chết trong Khe Đoạn Hồn rồi.” Hắn nói chậm rãi, từng chữ rõ ràng. “Kẻ leo lên hôm nay, không còn là người cũ nữa.”

Ngô Cương ôm dây thừng, cắm đầu leo lên như ma đuổi. Chỉ trong chớp mắt, bóng gã đã khuất sau làn sương mù nơi miệng khe, để lại đằng sau tiếng thở dốc hoảng loạn còn vọng xuống. Diệp Huyền đứng lặng, cảm nhận cơn gió lạnh từ đáy khe thổi qua vạt áo rách. Hắn chợt nhận ra tay mình đang run — không phải vì sợ, mà vì một thứ cảm giác xa lạ mà cả đời hắn chưa từng nếm: cảm giác của kẻ vừa được đứng thẳng lưng.

“Tiền bối,” hắn hỏi khẽ, “vừa rồi… thân thủ đó, có phải là ngài động thủ thay con không?”

“Không hoàn toàn.” Tàn hồn đáp, giọng lười biếng. “Ta chỉ chỉ điểm quỹ đạo, còn ra tay là chính thân xác ngươi. Ngươi tưởng ta thừa sức lực để múa may hộ ngươi à? Một phần vạn thần thức còn sót, chỉ đủ để thì thầm vào tai ngươi mấy câu. Muốn mạnh, ngươi phải tự tu. Ta chỉ vạch đường, còn đôi chân là của ngươi.” Giọng nói ngừng lại, thoáng chút cảm khái. “Nhưng cũng phải công nhận — cái linh căn rác rưởi của ngươi tuy tệ, ngộ tính lại không đến nỗi. Chiêu điểm huyệt vừa rồi ta mới nói một lần, ngươi đã làm đúng bảy tám phần. Ba năm bị chôn vùi ở cái xó Lục Dương Môn kia, đúng là phí phạm.”

Diệp Huyền im lặng. Lời khen ấy, dẫu chua cay, lại khiến sống mũi hắn cay cay. Ba năm qua, hắn đã nghe quá nhiều lời rằng hắn vô dụng, rằng hắn sinh ra chỉ để làm nền cho người khác. Chưa từng có ai nói với hắn rằng hắn “ngộ tính không tệ”. Chưa từng có ai nói rằng thời gian của hắn bị phí phạm — bởi trong mắt mọi người, một phế vật thì làm gì có thời gian đáng để phí.

Hắn cúi xuống, kiểm tra hai gã tán tu vẫn đang bất tỉnh. Một gã bị bế mạch, một gã trọng thương, nhưng đều chưa chết. Diệp Huyền vốn có thể kết liễu chúng để trừ hậu hoạn — trong tu tiên giới, lưu lại kẻ thù thường đồng nghĩa với lưu lại tai họa. Nhưng hắn không làm. Hắn chỉ lặng lẽ trói tay chúng lại, rồi cúi xuống thu dọn túi càn khôn của hai gã kia.

“Ngươi không giết chúng.” Tàn hồn nhận xét, không rõ khen hay chê. “Trong hoàn cảnh này, đó là nhân từ hay là ngu ngốc?”

“Con không biết.” Diệp Huyền thành thật đáp. “Con chỉ biết, con từng là kẻ nằm dưới đất chờ người khác quyết định sống chết của mình. Cảm giác đó… con không muốn ban cho ai, kể cả kẻ thù, khi chưa thật sự cần thiết.” Hắn ngừng tay. “Nếu một ngày chúng lại tới tìm con, con sẽ không nương tay nữa. Nhưng hôm nay thì chưa.”

Tàn hồn im lặng khá lâu. Rồi, khe khẽ, một câu mà Diệp Huyền suýt tưởng mình nghe nhầm: “Ngươi biết không, tiểu tử… vạn năm trước, ta cũng từng nghĩ giống hệt ngươi. Đáng tiếc, lòng nhân từ của ta cuối cùng lại chính là thứ giết chết ta.” Giọng nói lập tức trở lại vẻ lạnh nhạt thường ngày, như thể hối hận vì đã hé lộ một điều gì đó. “Thôi, đừng dông dài. Kiểm tra nốt cái túi kia đi.”

Diệp Huyền cầm túi càn khôn của hai gã kia. Nhưng vừa mở túi càn khôn của gã tán tu ngất xỉu ra, ánh mắt hắn bỗng khựng lại. Bên trong, ngoài mấy viên linh thạch và đan dược thông thường, còn có một vật khiến cả tàn hồn trong đầu hắn cũng phải bật ra một tiếng hít khí lạnh dữ dội — một âm thanh chấn động, không tin nổi, pha lẫn một nỗi kích động mà suốt từ lúc tỉnh dậy tới giờ Diệp Huyền chưa từng nghe thấy.

“Không thể nào… Vật này… sao lại nằm trong tay một tán tu quèn? Tiểu tử, cầm nó lên. Cầm lên ngay cho ta!”

Diệp Huyền chậm rãi đưa tay, nhặt lấy vật kia. Đó là một tấm lệnh bài màu đen tuyền, lạnh lẽo, khắc một chữ cổ mà hắn không đọc được. Nhưng khoảnh khắc ngón tay hắn chạm vào, tấm lệnh bỗng bừng lên một tầng hào quang xám bạc — cùng một màu sáng với tàn hồn giữa chân mày hắn. Và từ trong tấm lệnh, một luồng uy áp cổ xưa, mênh mông, tràn ra, khiến cả Khe Đoạn Hồn rung chuyển, đá núi nứt toác, như thể cả phương trời này đều đang quỳ rạp trước nó.

“Tổ Sư Lệnh.” Tàn hồn thốt lên, giọng nghẹn lại vì kích động và một nỗi bi thương sâu thẳm. “Đây là Tổ Sư Lệnh của ta… vật đã thất lạc từ cái ngày ta chết. Tiểu tử, ngươi có biết ngươi vừa cầm lên thứ gì không? Ngươi vừa cầm lên thứ mà cả Tam Đại Thánh Địa sẽ không tiếc san bằng cả một vực để đoạt lấy…”

Diệp Huyền nhìn tấm lệnh bài đang tỏa sáng trong tay mình, tim đập thình thịch. Hắn không biết mình vừa bước vào một cơn bão lớn tới mức nào. Hắn chỉ biết, ở tít trên cao kia, Ngô Cương vừa leo tới miệng khe — và uy áp vừa rồi, e rằng đã chấn động tới nửa Thanh Lạc Sơn Mạch. Trên đỉnh núi mù sương, ở một nơi rất xa, một đôi mắt vừa mở ra trong bóng tối.