Sống Việt Nam

Chương 2: Tổ Sư Lệnh Trong Tay Kẻ Vô Danh

Tấm lệnh bài đen tuyền vừa yên vị trong lòng bàn tay Diệp Huyền, cả bầu trời trên Thanh Lạc Sơn Mạch bỗng đổi màu. Không phải mây kéo tới, mà là mây bị đẩy ra — như thể có một bàn tay vô hình vén rèm trời, để lộ một vầng sáng xám bạc lạnh lẽo chiếu thẳng xuống khe núi. Và ở tận chân trời, ba luồng khí tức khủng khiếp cùng lúc bừng tỉnh.

“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Diệp Huyền vội thu tấm lệnh vào ngực, nhưng uy áp đã lan ra rồi, không thu lại được nữa. Đá dưới chân hắn rạn nứt, những vệt sáng bạc len theo từng đường vân đá rồi lịm dần.

“Ngu ngốc.” Giọng tàn hồn rít lên trong đầu hắn, vừa gấp gáp vừa mang theo một nỗi bàng hoàng mà chính nó cũng không giấu nổi. “Tổ Sư Lệnh không phải một pháp bảo tầm thường. Nó là biểu tượng đạo thống của ta — chừng nào còn một kẻ trong thiên hạ này nhận ra nó, thì khoảnh khắc nó tái xuất, cả tu tiên giới đều cảm nhận được. Ba luồng khí tức vừa rồi… là Tam Đại Thánh Địa. Chúng nó vẫn còn nhớ. Sau vạn năm, chúng nó vẫn nhớ như in.”

Diệp Huyền nuốt khan. Hắn chỉ là một tán tu quèn ở Lục Dương Thành, cái tên Tam Đại Thánh Địa với hắn xa vời như thần thoại. Người ta kể rằng Thiên Kiếm Tông ở phương bắc có một vị trưởng lão chém đứt cả một dãy núi bằng một kiếm; Vạn Pháp Cung ở trung châu nắm giữ mười vạn thần thông; còn U Minh Điện ở nơi âm u nhất của tu tiên giới thì không ai biết rõ, chỉ biết những kẻ đắc tội với họ đều biến mất không một dấu vết. Ba thế lực ấy, bất cứ cái tên nào cũng đủ khiến cả một vực địa phải nín thở.

Vậy mà giờ đây, ba thế lực ấy vừa đồng loạt cảm nhận được vật trong tay hắn.

“Vậy… vậy ta phải làm sao? Vứt nó đi?” Diệp Huyền hỏi, tay đã toan lôi tấm lệnh ra.

“Vứt?” Tàn hồn cười lạnh. “Ngươi tưởng vứt đi là xong à? Uy áp đã lan ra rồi. Chúng nó sẽ lần theo dư ba mà tới. Cho dù ngươi có ném tấm lệnh xuống biển, kẻ nào cảm nhận được sẽ đào cả biển lên. Mà ngay cả khi ngươi thoát được lần này… Tổ Sư Lệnh đã nhận chủ. Nó đã nhận ngươi.”

“Nhận chủ?” Diệp Huyền sững người.

“Khoảnh khắc nó bừng sáng cùng màu với ta, khoảnh khắc nó không đốt cháy tay ngươi mà lại thừa nhận ngươi — nó đã chọn ngươi làm người kế thừa. Một khi Tổ Sư Lệnh đã nhận chủ, chỉ có cái chết của chủ nhân mới giải trừ được. Tiểu tử, ngươi thích hay không thích, ngươi đã bị trói vào đạo thống của ta rồi.”

Diệp Huyền ngồi phịch xuống nền đá. Buổi sáng hôm nay, hắn vẫn còn là kẻ bị đẩy xuống khe chờ chết. Đến trưa, hắn có một vị tàn hồn tổ sư trong đầu và một pháp môn kỳ diệu. Và bây giờ, hắn bỗng trở thành mục tiêu săn đuổi của ba thế lực đứng đầu tu tiên giới. Vận mệnh thay đổi nhanh tới mức hắn thấy chóng mặt.

“Tiền bối.” Hắn hít sâu, cố giữ bình tĩnh. “Nếu con đã bị trói vào đây rồi, thì ít nhất cũng cho con biết — Tổ Sư Lệnh này rốt cuộc là gì? Đạo thống của ngài rốt cuộc là gì? Và tại sao Tam Đại Thánh Địa lại sợ nó tới vậy?”

Tàn hồn im lặng một lúc. Rồi, giữa hai chân mày Diệp Huyền, quầng sáng xám bạc chậm rãi xoay tròn, và một hình ảnh mờ nhạt hiện lên trong tâm trí hắn — không rõ ràng, chỉ như một giấc mơ cũ đã phai màu. Hắn “thấy” một tòa sơn môn nguy nga ngự trên chín tầng mây, cổng đá cao ngất khắc bốn chữ mà hắn không đọc được, đệ tử áo trắng ra vào tấp nập, tiếng chuông ngân vang khắp thiên hạ.

“Rất lâu về trước — lâu tới mức những ngọn núi bây giờ khi đó còn chưa mọc lên — tu tiên giới không có vạn tông môn như ngày nay. Không có Thiên Kiếm Tông, không có Vạn Pháp Cung, không có bất cứ thánh địa nào. Chỉ có một.” Giọng tàn hồn trở nên xa xăm. “Chỉ có Tổ Sư Môn. Nơi đầu tiên khai thiên lập đạo, dạy người phàm cách hấp thu linh khí, cách luyện khí trúc cơ, cách bước lên con đường trường sinh. Mọi công pháp mà các ngươi tu luyện ngày nay, dù đã bị sửa đổi, bị chia cắt, bị mạo nhận — gốc rễ đều bắt nguồn từ một nơi. Từ ta.”

Diệp Huyền há hốc miệng. Nếu là lời của ai khác, hắn sẽ cho là điên rồ. Nhưng uy áp vừa rồi, ba luồng khí tức chấn động cả tu tiên giới — không cho phép hắn nghi ngờ.

“Vậy… Tổ Sư Môn đâu rồi? Sao con chưa từng nghe ai nhắc tới?”

Hình ảnh tòa sơn môn trong tâm trí hắn bỗng rạn vỡ. Ngọn lửa. Máu. Những bóng người áo trắng ngã xuống. Và giữa biển lửa ấy, một bóng lưng cô độc đứng thẳng, tay cầm chính tấm lệnh bài đen tuyền này, đối diện với vô số kẻ mà hắn không nhìn rõ mặt — chỉ thấy trên người chúng đều mang khí tức của chính đạo thống mà chúng đang phản bội.

“Bị diệt.” Hai chữ ấy rơi ra nặng như đá tảng. “Không phải bởi ngoại địch. Không phải bởi ma đạo. Mà bởi chính những kẻ ta đã nâng đỡ, đã truyền đạo, đã coi như con cháu. Đám đồ đệ của ta trở giáo, cấu kết với nhau, nhân lúc ta độ kiếp mà hợp lực vây công. Chúng thiêu rụi sơn môn, tàn sát đệ tử, xóa sạch mọi ghi chép về Tổ Sư Môn khỏi lịch sử. Rồi chúng chia nhau di sản của ta, mỗi kẻ ôm một mảnh đạo thống chạy đi lập môn riêng, tự xưng là chính thống. Vạn năm sau, hậu duệ của chúng chính là Tam Đại Thánh Địa mà ngươi vừa nhắc — Thiên Kiếm, Vạn Pháp, U Minh. Chúng ngồi trên ngai vàng của kẻ chúng đã giết, và không một ai còn nhớ tội của tổ tông chúng.”

Diệp Huyền lặng người. Hắn là kẻ bị khinh rẻ cả đời, hắn hiểu thế nào là bị phản bội, thế nào là bị cả thế gian quay lưng. Nhưng nỗi phản bội của hắn so với thứ vừa nghe thì chỉ như hạt cát. Một người khai sáng cả con đường tu tiên cho thiên hạ, cuối cùng lại chết dưới tay chính những kẻ mình dạy dỗ, rồi bị xóa tên khỏi trời đất suốt vạn năm.

“Vậy tại sao chúng vẫn sợ Tổ Sư Lệnh?” Diệp Huyền hỏi khẽ. “Ngài đã chết, sơn môn đã diệt, lịch sử đã bị xóa. Chúng thắng rồi mà?”

“Vì Tổ Sư Lệnh là bằng chứng.” Giọng tàn hồn sắc lạnh. “Chừng nào tấm lệnh còn tồn tại, thì tội phản tổ của tổ tông chúng còn có thể bị lật lại. Chừng nào có kẻ cầm lệnh mà đứng ra, thì cái ngai chính thống mà chúng ngồi vạn năm qua đều là giả. Chúng không sợ một tấm lệnh bài. Chúng sợ chân tướng. Và ngươi, tiểu tử, giờ đây là kẻ mang chân tướng đó trên người.”

“Nếu vậy,” Diệp Huyền chậm rãi hỏi, “thì tại sao suốt vạn năm qua, Tổ Sư Lệnh lại nằm im ở Khe Đoạn Hồn? Nếu nó quan trọng tới thế, sao Tam Đại Thánh Địa không tìm ra nó từ lâu?”

“Câu hỏi hay.” Tàn hồn đáp, giọng thoáng chút tán thưởng. “Bởi vì trong đêm sơn môn bị diệt, ta đã dùng chút hơi tàn cuối cùng phong ấn Tổ Sư Lệnh, ném nó vào một nơi mà khí tức của nó bị che giấu hoàn toàn. Khe Đoạn Hồn là một chỗ tụ âm, linh khí hỗn loạn, đủ để che mắt cả những kẻ mạnh nhất. Vạn năm qua, tấm lệnh ngủ yên ở đó, như một con thú chờ đúng người tới đánh thức. Đám phản đồ tìm kiếm điên cuồng suốt mấy nghìn năm đầu, rồi dần cho rằng nó đã bị hủy trong trận thiêu. Chúng buông lơi cảnh giác — cho tới hôm nay.”

“Vậy gã tán tu vừa rồi…” Diệp Huyền chợt hiểu ra. “Làm sao hắn có được nó?”

“Tình cờ. Cũng giống ngươi tình cờ chạm vào ta.” Tàn hồn đáp. “Có lẽ hắn nhặt được nó ở đâu đó gần khe, coi như một khối hắc thiết lạ, đút vào túi càn khôn mà chẳng biết đó là gì. Với hắn, Tổ Sư Lệnh chỉ là một mảnh sắt vô dụng, vì nó không nhận hắn làm chủ. Nó ngủ tiếp trong túi hắn, chờ đợi. Chờ đến khi ngươi mở túi ra, và máu huyết của ngươi cộng hưởng với tia tàn hồn của ta trong người ngươi. Chỉ có ngươi — kẻ mang tàn hồn ta — mới có thể đánh thức nó. Đó không phải trùng hợp, tiểu tử. Đó là số mệnh.”

Diệp Huyền không tin vào số mệnh. Cả đời hắn, số mệnh chỉ toàn mang tới cho hắn khổ đau và khinh rẻ. Nhưng lần này, đứng dưới đáy Khe Đoạn Hồn với một tấm lệnh bài chấn động thiên hạ trong tay, hắn bắt đầu ngờ rằng có lẽ số mệnh cũng có lúc mỉm cười với kẻ dưới đáy — dù nụ cười ấy thường đi kèm với một lưỡi dao.

Diệp Huyền ngồi thẫn thờ hồi lâu dưới đáy khe. Trên đầu, vầng sáng bạc kỳ dị đã tan, bầu trời trở lại màu xám bình thường của Thanh Lạc Sơn Mạch. Nhưng hắn biết, thế giới của hắn đã vĩnh viễn không còn bình thường nữa.

“Con chỉ là một tán tu Luyện Khí tầng ba.” Cuối cùng hắn nói, giọng khàn. “Con không có sư môn, không có gia thế, không có bảo bối. Ngài bảo con mang chân tướng chống lại Tam Đại Thánh Địa? Con còn không chống nổi một trưởng lão Lục Dương Môn.”

Hắn tưởng tàn hồn sẽ mắng hắn hèn nhát. Nhưng không. Giọng nói ấy bỗng dịu đi, mang theo một thứ mà Diệp Huyền không ngờ tới — sự cảm thông, và một chút gì đó gần như là hy vọng.

“Ta biết. Ta không đòi ngươi phải làm điều đó ngay ngày mai. Vạn năm qua ta đã học được một điều — dục tốc bất đạt. Đám đồ đệ phản bội của ta cũng từng khởi đầu từ con số không. Con đường phục hưng không đo bằng ngày, mà bằng cả một đời, thậm chí nhiều đời.” Tàn hồn ngừng lại. “Nhưng ta cũng sẽ không để ngươi tay không mà đi. Ngươi nghĩ vì sao Tổ Sư Lệnh chọn ngươi? Không phải vì ngươi mạnh. Ngươi yếu nhất trong tất cả những kẻ từng đi qua khe núi này. Nó chọn ngươi vì một thứ khác — thứ mà cả vạn năm nay ta chưa từng thấy ở một ai.”

“Thứ gì?” Diệp Huyền ngẩng đầu.

“Nhìn xuống bàn tay phải của ngươi đi.”

Diệp Huyền cúi xuống. Bàn tay phải hắn, cái bàn tay vừa chạm vào Tổ Sư Lệnh, giờ đây ở đầu ngón trỏ đang phát ra một tầng sáng vàng kim cực nhỏ, ẩn hiện dưới lớp da, ấm áp và sống động, như thể trong đó có một mặt trời tí hon đang đập.

“Đó là Điểm Hóa Chỉ. Thần thông mà chỉ người kế thừa chân chính của Tổ Sư Môn mới có thể lĩnh ngộ.” Giọng tàn hồn trở nên trang nghiêm. “Ngươi biết vì sao ta được gọi là Tổ Sư không? Không phải vì ta mạnh nhất. Mà vì ta là người đầu tiên dạy kẻ khác tu tiên. Ta có thể nhìn thấu tiềm năng ẩn giấu trong một sinh mệnh, và bằng một ngón tay, khai mở nó ra. Kẻ mà thiên hạ cho là phế vật không có linh căn — ta có thể điểm cho hắn một con đường. Đứa trẻ bị bỏ rơi vì cốt cách tầm thường — dưới ngón tay ta có thể hóa thành thiên tài. Đó là căn cơ để ta dựng nên Tổ Sư Môn: ta không thu nhận thiên tài, ta tạo ra thiên tài.”

Diệp Huyền nhìn tầng sáng vàng kim nơi đầu ngón tay mình, tim đập rộn ràng. Cả đời hắn bị gọi là phế vật vì linh căn tồi tệ. Và giờ hắn được trao cho khả năng làm điều ngược lại — biến phế vật thành thiên tài.

“Ngón tay này…” hắn thì thầm, “có thể dùng cho chính con không? Con cũng là phế vật mà.”

“Không.” Tàn hồn đáp thẳng thừng, khiến hắn cụt hứng. “Điểm Hóa Chỉ không thể tự điểm cho mình. Đó là cái giá của nó — ngươi có thể khai mở cả thiên hạ, nhưng con đường của chính ngươi, ngươi phải tự đi bằng đôi chân mình. Tổ Sư Môn được dựng nên không phải bởi một người mạnh, mà bởi vô số người được một người khai mở. Ngươi muốn phục hưng nó, thì đừng nghĩ tới việc một mình chấp cả thiên hạ. Hãy nghĩ tới việc — ngươi sẽ điểm hóa cho ai đầu tiên.”

“Điểm hóa cho người khác…” Diệp Huyền lặp lại, chậm rãi. “Nhưng con còn chưa hiểu, làm sao con dùng được nó? Con thậm chí không biết cách.”

“Ngươi không cần biết cách. Điểm Hóa Chỉ không phải công pháp để học, mà là một loại thiên phú gắn liền với người kế thừa Tổ Sư Lệnh. Khi đứng trước một sinh mệnh có tiềm năng bị vùi lấp, ngón tay ngươi sẽ tự phản ứng — ấm lên, sáng lên, mách bảo ngươi rằng kẻ trước mặt đáng được khai mở. Phần còn lại, ngươi chỉ cần đưa ngón tay ra, dẫn một tia chân khí, và tin vào nó.” Tàn hồn ngừng lại. “Nhưng nhớ kỹ ba điều. Thứ nhất, mỗi lần điểm hóa tiêu hao cực lớn — với tu vi hiện tại của ngươi, một lần là kiệt sức. Thứ hai, ngươi không thể điểm hóa một kẻ đã có linh căn hoàn chỉnh; ngón tay này chỉ khai mở cái bị chôn giấu, không cải tạo cái đã thành hình. Thứ ba, và quan trọng nhất…”

“Là gì?” Diệp Huyền hỏi.

“Kẻ được ngươi điểm hóa, sẽ mang trong linh hồn một dấu ấn của đạo thống Tổ Sư Môn. Nói cách khác, mỗi lần ngươi điểm hóa cho một người, ngươi không chỉ ban cho hắn một con đường tu tiên — ngươi còn kết một sợi dây nhân quả giữa hắn với ngươi, với cả tông môn. Đó là vinh dự, mà cũng là trách nhiệm. Đám đồ đệ phản bội của ta năm xưa, cũng đều từng được ta điểm hóa. Ta cho chúng con đường, và chúng dùng chính con đường ấy để giết ta.” Giọng tàn hồn trầm hẳn xuống. “Cho nên, tiểu tử, đừng bao giờ điểm hóa một cách bừa bãi. Ngươi đang gieo hạt. Hạt lành nở thành đồng minh sinh tử. Hạt dữ nở thành con dao đâm sau lưng. Hãy nhìn cho kỹ, trước khi đưa ngón tay ra.”

Diệp Huyền lặng đi. Hắn cảm nhận được sức nặng trong từng lời của vị tổ sư — không phải lý thuyết suông, mà là bài học được trả bằng cả một sinh mệnh và cả một tông môn. Hắn cúi nhìn ngón tay vàng kim của mình, lần đầu tiên hiểu rằng thứ quyền năng này không hề nhẹ nhàng như hắn tưởng. Nó là một lưỡi dao hai lưỡi, và người cầm nó phải gánh lấy cả ánh sáng lẫn bóng tối mà nó gieo ra.

“Con hiểu rồi.” Hắn nói khẽ. “Con sẽ không quên.”

Diệp Huyền chậm rãi nắm bàn tay phải lại. Trong lòng hắn, một thứ gì đó vừa được thắp lên — không phải tham vọng, mà là một ý niệm hắn chưa từng dám có: ý niệm rằng mình có thể trở thành người mà kẻ khác nương tựa, thay vì mãi mãi là kẻ dưới đáy bị người ta giẫm đạp.

Hắn đứng dậy, thu dọn hai túi càn khôn, rồi bắt đầu tìm đường leo lên khỏi Khe Đoạn Hồn. Đường lên gian nan, nhưng với pháp môn mới và tu vi đang phục hồi, hắn không còn là kẻ bất lực nữa. Mất gần một canh giờ, hắn mới bò được tới miệng khe, và khi ngẩng đầu nhìn thấy ánh mặt trời chiều rọi xuống Thanh Lạc Sơn Mạch, hắn khẽ thở ra một hơi dài.

Nhưng hơi thở ấy chưa dứt, hắn đã khựng lại.

Cách đó không xa, bên một gốc cổ thụ, có một đứa trẻ đang nằm co ro. Một bé gái, chừng bảy tám tuổi, áo quần rách rưới, thân thể gầy gò tới mức chỉ còn da bọc xương. Trên trán nó có một vết chàm đỏ kỳ lạ hình cánh sen. Con bé nằm bất động, hơi thở yếu ớt, bên cạnh là một mảnh gỗ khắc mấy chữ vụng về: “Phế linh căn, không nuôi nổi, xin ai có lòng thì chôn giúp.”

Bị vứt bỏ. Vì phế linh căn. Giống hệt hắn năm xưa.

Diệp Huyền chậm rãi bước tới, quỳ xuống bên con bé. Và ngay khoảnh khắc ngón tay phải hắn — ngón tay còn đang phảng phất tầng sáng vàng kim — vừa lại gần vết chàm hình cánh sen trên trán nó, thì cả Điểm Hóa Chỉ bỗng bừng sáng dữ dội, nóng ran, như thể nó vừa nhận ra một thứ gì đó phi thường ẩn trong đứa trẻ tưởng chừng sắp chết này.

“Khoan đã.” Giọng tàn hồn đột nhiên căng thẳng, không còn vẻ lười biếng thường ngày. “Đứa bé này… tiểu tử, ngươi đừng động vào vội. Cái vết chàm kia… ta đã từng thấy nó. Vạn năm trước ta đã từng thấy nó. Không thể nào…”