Sống Việt Nam

Chương 3: Ngón Tay Điểm Hóa Phế Tài

Ngón tay vàng kim của Diệp Huyền dừng lại cách vết chàm cánh sen đúng một tấc, run rẩy giữa không trung. Đứa bé thở hắt ra một hơi yếu tới mức tưởng là hơi cuối cùng, và trong đầu Diệp Huyền, vị tổ sư vạn năm — kẻ chưa từng mất bình tĩnh trước cả ba luồng uy áp Thánh Địa — lại đang thốt lên những lời kinh hãi.

“Vết chàm này là gì?” Diệp Huyền hỏi khẽ, không dám cử động. “Ngài từng thấy nó ở đâu?”

“Trên người một đệ tử của ta.” Giọng tàn hồn trầm xuống, chậm rãi như đang lần theo một ký ức đã đóng bụi vạn năm. “Không phải kẻ phản bội. Mà là đứa đệ tử nhỏ tuổi nhất, trung thành nhất, đã chết để bảo vệ ta trong đêm sơn môn bị thiêu. Nó có một vệt chàm hình cánh sen đỏ ngay giữa trán — dấu hiệu của một loại thể chất cổ xưa gọi là Liên Tâm Thể. Người mang thể chất này linh hồn thuần khiết khác thường, có thể dung nạp bất kỳ loại linh khí nào mà không bị phản phệ. Đáng lẽ nó phải là một thiên tài kinh thế… nhưng Liên Tâm Thể lúc chưa được khai mở thì lại biểu hiện ra ngoài y hệt một kẻ vô linh căn. Phàm nhân nhìn vào chỉ thấy một đứa trẻ ốm yếu vô dụng.”

Diệp Huyền nhìn xuống con bé đang thoi thóp dưới gốc cổ thụ, lòng chợt thắt lại. Một thiên tài kinh thế bị vứt bỏ bên vệ đường với tấm bảng gỗ “phế linh căn, xin ai có lòng thì chôn giúp”. Nếu hắn không tình cờ leo lên khỏi khe núi đúng lúc này, có lẽ đến chiều con bé đã tắt thở, và cả thế gian sẽ không bao giờ biết nó từng mang trong mình một khả năng phi thường tới nhường nào.

Cũng như cả thế gian chưa từng biết Diệp Huyền có thể làm gì, cho tới khi hắn ngã xuống Khe Đoạn Hồn.

“Con phải cứu nó.” Diệp Huyền nói, không phải hỏi.

“Ngươi có biết cứu nó nghĩa là gì không?” Tàn hồn hỏi lại, giọng nghiêm nghị. “Điểm Hóa Chỉ lần đầu tiên dùng sẽ tiêu hao gần như toàn bộ chân khí của ngươi. Ngươi vừa mới khôi phục tu vi, thân thể còn chưa vững. Nếu điểm hóa cho nó ngay bây giờ, ngươi sẽ kiệt sức mấy ngày liền, không còn chút sức tự vệ nào. Mà quanh Thanh Lạc Sơn Mạch này không thiếu dã thú lẫn tán tu xấu bụng. Ngươi đang đặt cược mạng mình cho một đứa trẻ ngươi còn chưa biết tên.”

Diệp Huyền im lặng nhìn con bé. Vết chàm cánh sen phập phồng theo từng hơi thở yếu ớt. Hắn nghĩ tới chính mình ba năm trước — đứa trẻ mồ côi lang thang tới Lục Dương Thành, bị người ta xua đuổi như xua một con chó ghẻ, đêm nào cũng co ro dưới mái hiên, chỉ mong có một người, một người thôi, dừng lại nhìn hắn như nhìn một con người.

Chưa từng có ai dừng lại.

“Tiền bối.” Diệp Huyền ngẩng đầu, ánh mắt đã kiên định. “Ngài nói Tổ Sư Môn không được dựng bởi một người mạnh, mà bởi vô số người được một người khai mở. Ngài nói con phải nghĩ tới việc mình sẽ điểm hóa cho ai đầu tiên.” Hắn đưa ngón tay vàng kim lại gần vết chàm. “Con nghĩ ra rồi. Là con bé này.”

Tàn hồn im lặng một thoáng. Rồi Diệp Huyền cảm nhận được một thứ gì đó rất lạ từ vị tổ sư vạn năm — không phải phản đối, mà là một sự rung động sâu xa, gần như xúc động. “Vạn năm trước, ta cũng đứng trước một đứa trẻ bị vứt bỏ, và ta cũng đã đưa tay ra.” Giọng nói khe khẽ. “Đứa trẻ đó lớn lên thành đệ tử trung thành nhất của ta — chính là kẻ mang vết chàm cánh sen đã chết vì ta. Tiểu tử… có lẽ Tổ Sư Lệnh chọn ngươi không sai. Làm đi. Ta sẽ dẫn ngươi từng bước.”

Diệp Huyền nhắm mắt, vận toàn bộ chân khí theo khẩu quyết mà tàn hồn truyền vào tâm trí. Ngón trỏ tay phải hắn bừng lên một quầng sáng vàng kim rực rỡ, ấm áp như ánh xuân đầu tiên sau mùa đông vạn năm. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi nhẹ nhàng điểm ngón tay xuống — đúng vào giữa vết chàm cánh sen trên trán con bé.

Khoảnh khắc ngón tay chạm vào, cả thế giới như ngưng đọng.

Một luồng sáng vàng kim từ ngón tay Diệp Huyền chảy vào cơ thể con bé, len lỏi qua từng đường kinh mạch bế tắc, thắp sáng chúng lên như thắp sáng một chuỗi đèn lồng trong đêm tối. Vết chàm cánh sen đỏ rực lên, xoay tròn, rồi từ một cánh sen nở bung thành chín cánh, tỏa ra một tầng linh quang mà ngay cả Diệp Huyền cũng phải nheo mắt. Không khí quanh hai người bỗng cuộn xoáy, linh khí từ khắp Thanh Lạc Sơn Mạch đổ dồn về, ào ạt chui vào cơ thể bé nhỏ ấy như trăm sông đổ về biển.

“Thành công rồi.” Giọng tàn hồn vang lên, mang theo niềm vui hiếm hoi. “Liên Tâm Thể đã được khai mở. Nhìn kìa — chín cánh sen. Ta chưa từng thấy Liên Tâm Thể nào đủ chín cánh. Đứa trẻ này… tư chất còn vượt xa đệ tử năm xưa của ta. Nếu được nuôi dưỡng tử tế, tương lai nó có thể chạm tới những cảnh giới mà cả ba Thánh Địa cộng lại cũng phải ngước nhìn.”

Nhưng Diệp Huyền không còn nghe rõ nữa. Đúng như tàn hồn cảnh báo, ngay khi Điểm Hóa Chỉ hoàn thành, toàn bộ chân khí trong người hắn bị rút cạn tới giọt cuối cùng. Trời đất quay cuồng, mắt hắn tối sầm, thân thể mềm nhũn đổ xuống bên cạnh con bé. Trong cơn choáng váng cuối cùng trước khi ngất đi, hắn mơ hồ thấy đôi mắt con bé từ từ mở ra — một đôi mắt đen láy, trong veo, đang ngơ ngác nhìn hắn.

Rồi hắn chìm vào bóng tối.

Khi Diệp Huyền tỉnh lại, trời đã tối. Hắn thấy mình đang nằm cạnh một đống lửa nhỏ, thân trên được đắp một tấm áo rách — chính là tấm áo ngoài của hắn. Bên đống lửa, con bé mang vết chàm cánh sen đang ngồi thu lu, hai tay ôm gối, chăm chú canh chừng ngọn lửa và canh chừng hắn. Thấy hắn cử động, con bé giật mình lùi lại, đôi mắt to tròn vừa cảnh giác vừa sợ hãi, như một con thú nhỏ chưa từng được ai đối xử tử tế.

“Đừng sợ.” Diệp Huyền cố ngồi dậy, giọng khản đặc. “Ta không hại cháu.”

Con bé không nói gì, chỉ nhìn hắn chằm chằm. Một lúc lâu, nó mới rụt rè chỉ vào đống lửa, rồi chỉ vào tấm áo đắp trên người hắn, ý nói chính nó đã nhóm lửa và đắp áo cho hắn. Diệp Huyền hiểu ra, lòng chợt ấm lên. Một đứa trẻ vừa từ cõi chết trở về, việc đầu tiên nó làm không phải bỏ chạy, mà là chăm sóc cho kẻ đã cứu nó.

Trong lúc chờ con bé bớt sợ, Diệp Huyền tranh thủ vận pháp môn điều tức, cố khôi phục chút chân khí. Nhưng vừa vận khí, hắn đã nhăn mặt — kinh mạch trống rỗng, đan điền như một cái giếng cạn, mỗi lần dẫn khí đều đau nhói. Đúng như tàn hồn cảnh báo, lần điểm hóa đầu tiên đã vắt kiệt hắn tới tận cùng.

“Đừng cố. Càng ép càng hại kinh mạch.” Tàn hồn ngăn lại. “Chân khí của ngươi sẽ tự hồi, nhưng cần thời gian. Ít nhất ba ngày ngươi mới cầm cự được một trận đánh nhỏ. Trong ba ngày này, ngươi yếu hơn cả một tán tu Luyện Khí tầng nhất. Nhớ kỹ điều đó, đừng đâm đầu vào nguy hiểm.”

“Con biết.” Diệp Huyền thở ra. Hắn nhìn quanh khu rừng ven núi đang chìm dần vào bóng chiều. Nơi này không an toàn — hắn hiểu điều đó. Nhưng với thân thể hiện tại, hắn cũng chẳng đi xa được. Đành phải nhóm một đống lửa, tìm chỗ khuất gió, cầm cự qua đêm.

Hắn quay lại nhìn con bé mang vết chàm cánh sen. Nó đã tỉnh hẳn, đang ngồi dựa gốc cây, ánh mắt vẫn đầy cảnh giác nhưng không còn vẻ hấp hối như lúc chiều. Sắc mặt nó hồng hào hơn, hơi thở đều đặn, và quanh thân thể nhỏ bé ấy phảng phất một tầng linh khí mờ nhạt — dấu hiệu của một tu sĩ vừa thức tỉnh linh căn. Điểm Hóa Chỉ đã thật sự cải mệnh cho nó.

“Cháu tên gì?” Diệp Huyền hỏi.

Con bé lắc đầu. Rồi nó khó nhọc mở miệng, giọng khàn và ngọng nghịu như đã lâu không nói chuyện với ai: “Không… có tên. Người ta gọi con là… đồ bỏ đi.”

Ba chữ “đồ bỏ đi” đâm vào tim Diệp Huyền. Hắn từng có một cái tên như thế — “phế vật họ Diệp”. Hắn nhớ lại chính mình năm bảy tuổi, cũng ngồi co ro dưới một mái hiên ở Lục Dương Thành, cũng chẳng có lấy một cái tên tử tế. Mãi tới khi một ông lão bán thuốc rong thương tình, dạy hắn dăm chữ và gọi hắn một tiếng “Tiểu Huyền”, hắn mới lần đầu cảm thấy mình là một con người. Ông lão ấy chết vài năm sau đó, nhưng cái tên thì ở lại. Diệp Huyền hiểu rất rõ một cái tên có thể nặng tới nhường nào với một đứa trẻ chưa từng được ai xem là người. Hắn im lặng nhìn ngọn lửa hồi lâu, rồi chậm rãi nói: “Từ hôm nay, cháu có tên rồi. Vết chàm trên trán cháu là hình cánh sen. Sen mọc từ bùn mà không nhiễm bùn, càng gian khó càng tinh khiết.” Hắn ngừng lại. “Cháu tên là Liên Nhi. Được không?”

Đôi mắt con bé — Liên Nhi — mở to. Rồi, thứ mà Diệp Huyền không ngờ tới, hai hàng nước mắt lăn dài trên gò má gầy guộc của nó. Nó không khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ chảy nước mắt, đôi môi mím chặt, như thể cả đời ngắn ngủi của nó chưa từng có ai cho nó một thứ quý giá đến thế — một cái tên.

“Liên… Nhi.” Con bé lặp lại, chậm rãi, như sợ nói nhanh quá thì cái tên sẽ bay mất.

“Ngươi làm tốt lắm.” Tàn hồn khẽ nói trong đầu hắn, giọng đã bớt đi rất nhiều vẻ chua cay. “Nhưng tiểu tử, ta phải nhắc ngươi. Việc điểm hóa vừa rồi tạo ra một tầng linh quang cửu phẩm — thứ mà bất cứ tu sĩ có mắt nào trong vòng trăm dặm cũng có thể cảm nhận. Cộng thêm uy áp Tổ Sư Lệnh ban chiều… Ta e rằng vùng núi này đêm nay không còn yên tĩnh nữa.”

Diệp Huyền gật đầu. Hắn nhìn con bé, trong lòng chợt dâng lên một ý nghĩ. “Liên Nhi, cháu thử duỗi tay ra, cảm nhận xem quanh mình có gì khác lạ không?”

Con bé ngoan ngoãn duỗi bàn tay nhỏ ra trước đống lửa, nhắm mắt lại. Chỉ một thoáng, nó khẽ “a” lên một tiếng ngạc nhiên. “Con… con cảm thấy có thứ gì đó đang chảy quanh người con. Ấm ấm, mềm mềm, giống như nước, nhưng không phải nước. Nó cứ quẩn quanh, như là… như là nó thích con vậy.”

Diệp Huyền và tàn hồn cùng lặng đi. Thứ mà con bé mô tả chính là linh khí đất trời — nhưng ngay cả một tu sĩ tu luyện nhiều năm cũng phải khổ công mới “thấy” được linh khí, còn Liên Nhi vừa khai mở đã cảm nhận nó rõ ràng, thậm chí cảm nhận được cả “thiện ý” của linh khí dành cho mình. Đó là bản năng thiên phú của Liên Tâm Thể.

“Vậy cháu thử… nhẹ nhàng mời nó vào trong người xem.” Diệp Huyền dặn, giọng có chút hồi hộp. “Đừng ép. Cứ để nó tự tới.”

Liên Nhi làm theo. Và trước ánh mắt kinh ngạc của Diệp Huyền, một luồng linh khí mờ nhạt màu xanh lục ngoan ngoãn theo hơi thở của con bé chui vào cơ thể nó, êm ả không một chút cưỡng ép. Vết chàm cánh sen trên trán nó khẽ sáng lên, rồi lịm đi. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, con bé đã hoàn thành bước đầu tiên của việc dẫn khí nhập thể — bước mà Diệp Huyền năm xưa phải vật lộn suốt nửa năm trời mới làm được.

“Kinh người.” Tàn hồn thốt lên, giọng đầy chấn động. “Nó thậm chí không cần ta hay ngươi dạy khẩu quyết. Nó tu luyện bằng bản năng, thuận theo tự nhiên như hoa nở như nước chảy. Tiểu tử, ngươi nghe cho kỹ đây — đứa trẻ này tuyệt đối không được để lộ ra ngoài. Nếu Tam Đại Thánh Địa biết trên đời còn tồn tại một Liên Tâm Thể cửu phẩm, chúng sẽ không tiếc bất cứ giá nào để cướp lấy nó, kể cả san bằng cả một vùng. Bảo vệ nó, cũng chính là bảo vệ tương lai của Tổ Sư Môn.”

Diệp Huyền nắm chặt tay. Trách nhiệm trên vai hắn, chỉ trong một ngày, đã nặng thêm không biết bao nhiêu. Buổi sáng hắn còn là kẻ chờ chết dưới khe. Giờ đây hắn có một tàn hồn tổ sư, một tấm Tổ Sư Lệnh khiến cả thiên hạ thèm khát, một thần thông điểm hóa, và một đệ tử mang thể chất mà vô số cường giả mơ ước. Mỗi thứ đều là cơ duyên, nhưng mỗi thứ cũng đều là một mục tiêu treo lơ lửng trên đầu, mời gọi tai họa.

“Con sẽ bảo vệ nó.” Diệp Huyền nói khẽ, ánh mắt kiên định nhìn vào ngọn lửa. “Bằng cả tính mạng.”

Đúng lúc đó, Liên Nhi bỗng cứng người. Con bé — với Liên Tâm Thể vừa khai mở, giác quan nhạy bén hơn người thường gấp bội — quay phắt về phía bóng tối sau lưng, toàn thân run lên. Diệp Huyền lập tức cảnh giác, dõi mắt theo hướng nó nhìn.

Diệp Huyền lập tức đứng dậy, kéo Liên Nhi ra sau lưng. Hắn nhớ lời tàn hồn — trong ba ngày này hắn yếu hơn cả một tán tu Luyện Khí tầng nhất. Nếu kẻ tới là cường địch, hắn gần như không có cách nào chống đỡ. Mồ hôi lạnh rịn ra sau lưng, nhưng hắn cố giữ giọng bình tĩnh: “Liên Nhi, dù có chuyện gì cũng nấp sau đại ca, nghe chưa? Đừng chạy lung tung.”

Con bé run rẩy gật đầu, hai tay bấu chặt vạt áo hắn. Diệp Huyền cảm nhận được sự sợ hãi truyền qua đôi bàn tay nhỏ ấy, và trong lòng hắn, một thứ gì đó cứng rắn lại. Hắn đã hứa sẽ bảo vệ con bé bằng cả tính mạng. Lời hứa ấy vừa thốt ra chưa đầy một khắc, đã tới lúc phải chứng minh.

Trong bóng tối bên kia đống lửa, giữa những thân cây cổ thụ đen sẫm, có những đốm sáng lạnh lẽo vừa xuất hiện. Một, hai, ba… hơn chục đôi mắt, phản chiếu ánh lửa, đang lặng lẽ tiến lại gần. Không phải dã thú. Bởi vì giữa những đôi mắt ấy, một giọng nói cất lên, thong thả và đầy vẻ tham lam:

“Đạo hữu, giữa đêm hôm mà khuấy động cả một trời linh quang cửu phẩm, lại còn để lộ một tầng uy áp cổ xưa nữa chứ… Bọn ta ngửi thấy mùi tiền tài từ tận mười dặm ngoài kia.” Một gã tu sĩ mặc giáp đen bước ra khỏi bóng tối, tay cầm đại đao, trên mặt là nụ cười của kẻ đi săn. Sau lưng hắn, hơn chục tán tu hung thần ác sát dàn hàng ngang, vũ khí lăm lăm. “Ngoan ngoãn giao ra bảo bối, và cả đứa nhỏ mang dị tướng kia nữa. Biết đâu bọn ta để lại cho ngươi một cái mạng.”

Diệp Huyền chậm rãi đứng dậy, chắn Liên Nhi ra sau lưng. Chân khí trong người hắn vẫn còn cạn khô sau lần điểm hóa, mười phần chưa hồi được một. Trước mặt là hơn chục tán tu, kẻ dẫn đầu ít nhất cũng là Luyện Khí đỉnh phong, có khi đã bước vào Trúc Cơ. Còn hắn — một kẻ vừa kiệt sức, bảo vệ một đứa trẻ chưa biết đánh nhau.

Hắn siết chặt nắm tay, cảm nhận Tổ Sư Lệnh lạnh lẽo áp vào ngực. Sau lưng, Liên Nhi níu lấy vạt áo hắn, run rẩy nhưng không bỏ chạy. Và trong đầu hắn, tàn hồn của vị tổ sư vạn năm khẽ thở dài một tiếng — tiếng thở dài của kẻ biết rằng cơn bão đầu tiên trên con đường phục hưng, rốt cuộc đã ập tới sớm hơn dự tính.

“Tiểu tử,” giọng tàn hồn vang lên, trầm và lạnh, “nghe cho kỹ. Đêm nay, để bảo vệ được đứa trẻ này, ngươi sẽ phải làm một việc mà ngươi chưa từng làm. Ngươi có dám không?”