Xu hướng kiến trúc nội thất

3 phong cách thiết kế nội thất nhà phố 100m2

Sống Việt Nam

Chương 4: Sơn Môn Hoang Phế Trên Mây

“Ta có dám không?” Diệp Huyền lặp lại câu hỏi của tàn hồn, mắt vẫn dán vào gã tán tu giáp đen. “Trước khi con trả lời — ngài định bảo con làm gì?”

“Mượn lực Tổ Sư Lệnh.” Giọng tàn hồn nhanh và gấp. “Bản thân ngươi giờ kiệt sức, một tán tu Trúc Cơ cũng đủ giết ngươi. Nhưng Tổ Sư Lệnh không chỉ là biểu tượng — nó còn tàng chứa một tia uy áp thần thức của ta năm xưa. Ta có thể mượn thân xác ngươi, dẫn tia uy áp đó bộc phát ra một lần. Nhưng nghe rõ đây: thân thể ngươi hiện tại quá yếu, mượn lực này chẳng khác gì đổ nước sôi vào một cái chén sứ nứt. Uy áp qua đi, kinh mạch ngươi sẽ tổn thương, có thể ngươi phải nằm liệt nửa tháng. Đây là cái giá. Ngươi chịu không?”

Gã giáp đen đã mất kiên nhẫn. Hắn vung tay, hai tán tu bên cạnh xông lên trước, đao kiếm loang loáng nhắm thẳng Diệp Huyền. “Không giao thì bọn ta tự lấy!”

Diệp Huyền cảm nhận bàn tay bé nhỏ của Liên Nhi đang bấu chặt vạt áo mình, run rẩy nhưng không buông. Hắn nghĩ tới đôi mắt con bé khi được đặt tên, hai hàng nước mắt lặng lẽ. Hắn nghĩ tới chính mình dưới mái hiên năm xưa, mong một người dừng lại.

“Chịu.” Hắn đáp, một chữ, dứt khoát. “Làm đi, tiền bối.”

Tổ Sư Lệnh trong ngực hắn bỗng nóng bừng. Diệp Huyền rút nó ra, giơ cao. Tấm lệnh đen tuyền bừng lên hào quang xám bạc, và từ trong nó, một luồng thần thức cổ xưa, mênh mông, cô độc và uy nghiêm, tràn ra phủ kín cả khu rừng. Ngọn lửa trại tắt phụt. Gió ngừng thổi. Và mười mấy tán tu đang xông tới bỗng khựng lại như bị một bàn tay khổng lồ vô hình đè xuống.

Một giọng nói không phải của Diệp Huyền vang lên, cộng hưởng từ chính miệng hắn nhưng già nua và trầm hùng gấp vạn lần — giọng của Tổ Sư. “Đám hậu bối vô danh. Ai cho các ngươi cái gan dòm ngó vật của Tổ Sư Môn?”

Ba chữ “Tổ Sư Môn” như sấm nổ giữa trời quang. Nhưng đám tán tu này gốc gác thấp kém, chưa từng nghe qua danh hiệu ấy — thứ đã bị xóa khỏi lịch sử vạn năm. Chúng chỉ cảm nhận được uy áp, và uy áp đó đủ khiến chúng hồn bay phách lạc. Hai gã xông đầu quỳ sụp xuống, hộc máu, kinh mạch rối loạn. Những kẻ phía sau mặt trắng bệch, chân mềm nhũn, có kẻ đã són ra quần.

Gã giáp đen — kẻ mạnh nhất, một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ — gắng gượng chống đại đao xuống đất để khỏi quỳ, nhưng cánh tay hắn run bần bật, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. “Uy áp… uy áp này… không thể nào… ngươi rõ ràng chỉ là Luyện Khí…” Hắn ngẩng đầu, kinh hoàng nhìn Diệp Huyền, hay đúng hơn là nhìn cái bóng cổ xưa đang phảng phất sau lưng hắn — một bóng người áo trắng mờ ảo, đứng thẳng, tay cầm Tổ Sư Lệnh, ánh mắt lạnh lẽo quét xuống chúng như quét một đám kiến.

“Cút.” Giọng Tổ Sư vang lên, không mang theo sát khí cuồng nộ, chỉ có sự khinh miệt bình thản của kẻ đứng trên vạn nhân. “Đem theo cái mạng chó của các ngươi mà cút. Nói cho thiên hạ biết — Tổ Sư Môn, đã trở lại.”

Uy áp đột ngột dâng lên gấp bội. Gã giáp đen không chống nổi nữa, phun ra một ngụm máu, quăng cả đại đao, ôm đầu tháo chạy. Đám tán tu còn lại như vỡ đê, giẫm đạp lên nhau mà chạy trối chết vào bóng đêm, tiếng kêu thảm thiết vọng lại rồi tắt dần trong rừng sâu.

Khu rừng trở lại tĩnh lặng. Và ngay khoảnh khắc kẻ địch cuối cùng khuất bóng, luồng uy áp cổ xưa cũng tan biến. Tổ Sư Lệnh tắt sáng, rơi khỏi tay Diệp Huyền. Cả người hắn như bị rút cạn sinh khí, đổ sập xuống. Đúng như tàn hồn cảnh báo — kinh mạch hắn bỏng rát như bị thiêu, từng đường chân khí đứt đoạn, máu trong miệng trào ra mằn mặn. Hắn nằm gục bên đống tro tàn, thở dốc, mắt mờ đi.

“Đại… ca!” Liên Nhi hoảng hốt quỳ sụp bên hắn, đôi bàn tay nhỏ luống cuống không biết làm gì, chỉ biết ôm lấy hắn mà run.

“Đừng lo. Ngươi không chết được đâu.” Giọng tàn hồn vang lên, mệt mỏi nhưng có phần hài lòng. “Tổn thương nặng, nhưng chưa tới mức tuyệt mạch. Nghỉ ngơi nửa tháng là hồi phục. Tiểu tử, ngươi vừa làm một việc mà vạn năm nay chưa ai làm được — ngươi để danh hiệu Tổ Sư Môn vang lên lần đầu tiên trong thiên hạ, sau ngần ấy năm câm lặng.” Giọng nói ngừng lại, trầm xuống. “Dù chỉ là trước mặt một đám tán tu vô danh. Nhưng mọi ngọn núi đều bắt đầu từ một hạt bụi.”

Diệp Huyền cười khổ, nhổ ra một ngụm máu. “Cái giá… đắt thật.” Hắn khó nhọc đưa tay, xoa đầu Liên Nhi đang khóc. “Đừng khóc. Đại ca không sao. Chỉ là… phải nằm nghỉ mấy hôm thôi.”

Liên Nhi lau nước mắt, gật đầu lia lịa. Rồi con bé làm một việc khiến cả Diệp Huyền lẫn tàn hồn đều sững sờ — nó đặt bàn tay nhỏ lên ngực hắn, nhắm mắt lại, và từ Liên Tâm Thể vừa khai mở của nó, một luồng linh khí thuần khiết dịu dàng từ từ chảy vào cơ thể Diệp Huyền, xoa dịu những kinh mạch đang bỏng rát. Con bé chưa từng học qua bất cứ công pháp nào, nó làm điều đó hoàn toàn theo bản năng — bản năng của một Liên Tâm Thể muốn chữa lành cho người nó thương.

“Kỳ tài…” Tàn hồn thốt lên, giọng đầy kinh ngạc. “Chưa học đã biết dẫn khí liệu thương. Tiểu tử, ngươi nhặt được báu vật rồi. Đứa trẻ này, nếu nuôi dạy tử tế, tương lai không thể lường.”

Diệp Huyền cảm nhận cơn đau dịu đi, lòng ấm áp lạ thường. Hắn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang chăm chú của Liên Nhi, và lần đầu tiên trong đời, hắn hiểu được cái cảm giác mà tàn hồn từng nhắc — cảm giác của kẻ có người để bảo vệ, và có người bảo vệ lại mình.

Đêm đó, hai người nương tựa vào nhau bên đống lửa được nhóm lại. Diệp Huyền không ngủ được vì đau, bèn kể cho Liên Nhi nghe về Tổ Sư Môn — về một tòa sơn môn từng ngự trên chín tầng mây, về một vị tổ sư từng biến vô số phế vật thành thiên tài, về một đạo thống bị phản bội và chôn vùi vạn năm. Con bé nghe say sưa, đôi mắt long lanh phản chiếu ánh lửa.

“Vậy… Tổ Sư Môn giờ ở đâu ạ?” Liên Nhi hỏi, giọng đã bớt ngọng, lanh lợi hơn nhiều so với buổi chiều.

Diệp Huyền ngẩn ra. Đúng vậy — Tổ Sư Môn giờ ở đâu? Hắn có tàn hồn tổ sư, có Tổ Sư Lệnh, có Điểm Hóa Chỉ, có cả một đệ tử. Nhưng hắn không có một tấc đất để gọi là môn phái. Hắn quay câu hỏi ấy vào trong: “Tiền bối, sơn môn cũ của ngài… còn không? Nó ở đâu?”

Tàn hồn im lặng một lúc lâu. Rồi giữa chân mày Diệp Huyền, Tổ Sư Lệnh nằm dưới đất bỗng khẽ rung, phát ra một tia sáng bạc mờ, chỉ về một hướng — hướng tây bắc, nơi những dãy núi cao nhất của Thanh Lạc Sơn Mạch chìm trong biển mây vĩnh cửu.

“Còn.” Giọng tàn hồn khàn đi, mang theo một nỗi hoài niệm cắt lòng. “Di chỉ Tổ Sư Môn vẫn còn. Đám phản đồ thiêu rụi nó, nhưng không thể phá hủy hoàn toàn nền móng do chính tay ta lập nên. Nó nằm trên đỉnh Vân Đoan — ngọn núi cao nhất, quanh năm ẩn trong mây, nơi mà vạn năm qua không một ai đặt chân tới, vì ta đã để lại một tầng cấm chế cuối cùng che giấu nó khỏi mắt thế nhân. Chỉ người mang Tổ Sư Lệnh mới có thể vào.” Tia sáng bạc lóe lên. “Tiểu tử, khi nào ngươi khỏe lại, hãy đưa ta về nhà.”

Diệp Huyền nhìn về hướng tây bắc, nơi đỉnh Vân Đoan giấu mình sau tầng tầng mây trắng dưới ánh trăng. Trong lòng hắn dâng lên một thứ cảm xúc kỳ lạ — hắn, một kẻ mồ côi chưa từng có nhà, giờ đây lại sắp đi tìm một mái nhà đã tan hoang vạn năm, để dựng lại nó từ đống tro tàn.

Những ngày sau đó, hai người tìm được một hang đá khuất gió bên sườn Thanh Lạc Sơn Mạch để tạm trú. Ban ngày, Liên Nhi chống gậy đi hái linh thảo, bắt cá suối, mang về nấu cho Diệp Huyền những bữa ăn đạm bạc. Con bé học rất nhanh — chỉ cần Diệp Huyền chỉ qua một lần loại thảo dược nào ăn được, loại nào có độc, nó đã nhớ không sai một cây. Ban đêm, Diệp Huyền truyền cho nó pháp môn điều tức nhập môn mà tàn hồn đã dạy hắn.

Và chính ở đây, cả Diệp Huyền lẫn tàn hồn mới thật sự chứng kiến Liên Tâm Thể cửu phẩm khủng khiếp tới mức nào. Pháp môn ấy, Diệp Huyền phải mất ba năm mới nhập môn. Liên Nhi chỉ nghe hắn đọc khẩu quyết đúng một lượt, ngồi xuống nhắm mắt, và linh khí đất trời lập tức cuồn cuộn đổ về bao quanh con bé, thuần khiết và nhu hòa như nước. Chưa đầy một canh giờ, nó đã dẫn khí nhập thể thành công — thứ mà một tu sĩ tư chất bình thường phải mất cả tháng.

“Không phải nó tu nhanh.” Tàn hồn cảm thán, giọng đầy vẻ trân trọng. “Mà là linh khí tự nguyện đến với nó. Liên Tâm Thể là như vậy — thiên địa xem nó như con cưng, linh khí xem nó như tri kỷ. Loại thể chất này vạn năm khó gặp một. Đám phản đồ của ta năm xưa, nếu biết có một mầm giống thế này bị vứt bên đường, chúng sẽ đánh nhau sứt đầu mẻ trán để giành lấy. Tiểu tử, ngươi nhặt được một viên minh châu mà cả thiên hạ khao khát mà không hề hay biết.”

Diệp Huyền nhìn Liên Nhi đang chăm chú điều tức dưới ánh trăng, gương mặt nhỏ bình yên chưa từng thấy, lòng dâng lên một nỗi ấm áp lẫn trách nhiệm. Hắn hiểu, một viên minh châu như thế nếu lộ ra sẽ chiêu tới vô số tai họa. Con bé càng phi thường, hắn càng phải mạnh lên đủ để bảo vệ nó. Ý niệm ấy, kỳ lạ thay, lại trở thành động lực thúc đẩy chính hắn khổ tu.

Nửa tháng trôi qua. Nhờ Liên Tâm Thể của Liên Nhi ngày ngày dẫn khí liệu thương, cộng với thể chất được pháp môn tổ sư cải tạo, Diệp Huyền hồi phục nhanh hơn dự kiến. Kinh mạch không những lành lại mà còn dẻo dai hơn trước, tu vi thậm chí nhích lên tới Luyện Khí tầng tư — bước tiến đầu tiên sau ba năm bế tắc. Còn Liên Nhi, chỉ trong nửa tháng được Diệp Huyền dạy pháp môn nhập môn, đã đạt tới Luyện Khí tầng hai, một tốc độ khiến ngay cả tàn hồn cũng phải luôn miệng cảm thán.

Trong nửa tháng ấy, Diệp Huyền cũng dành thời gian tìm hiểu kỹ hơn về vị tàn hồn trong đầu mình. Hắn phát hiện, tàn hồn tuy chỉ còn một phần vạn thần thức, nhưng kiến thức của nó về tu tiên giới thì sâu rộng tới mức mỗi câu nói đều mở ra cho hắn một chân trời mới. Nó giảng cho hắn về chín tầng cảnh giới — từ Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Luyện Hư, Hợp Đạo, Đại Thừa, cho tới cảnh giới tối cao mà chỉ tổ sư mới chạm tới: cảnh giới đăng đỉnh khai tông lập đạo, gọi là cảnh Tổ Sư.

“Vậy ngài từng ở cảnh giới nào?” Diệp Huyền tò mò hỏi.

“Cảnh Tổ Sư.” Tàn hồn đáp gọn, không chút khoe khoang, như đang nói một điều hiển nhiên. “Đó là lý do người ta gọi ta là Tổ Sư. Không phải một danh xưng người khác ban cho, mà là một cảnh giới ta tự bước lên bằng chính đôi chân mình — cảnh giới mà kẻ tu hành có thể tự khai một con đường mới, lập ra một đạo thống của riêng mình, để hậu nhân noi theo. Toàn bộ con đường tu tiên mà thiên hạ đang đi hôm nay, chính là con đường ta đã khai ra.” Giọng nói ngừng lại, trở nên cay đắng. “Và đám phản đồ, kẻ mạnh nhất trong chúng, khi ấy cũng chỉ mới chạm tới Đại Thừa. Chúng không đủ sức giết ta trong một trận đối đầu ngay thẳng. Cho nên chúng chọn thời điểm ta độ kiếp — khoảnh khắc yếu nhất — để hợp lực vây công. Mười ba kẻ, mười ba đạo thống mà chính tay ta truyền dạy, cùng đâm vào lưng ta một lúc.”

Diệp Huyền nghe mà lạnh sống lưng. Mười ba đồ đệ phản bội — và hậu duệ của chúng vạn năm sau kết tụ thành Tam Đại Thánh Địa cùng vô số tông môn lớn nhỏ đang thống trị tu tiên giới. Con đường phục hưng Tổ Sư Môn, xét cho cùng, chính là con đường đối đầu với gần như cả một thế giới đã được xây trên nền móng của sự phản bội năm xưa.

“Ngài không sợ sao?” Diệp Huyền hỏi khẽ. “Trao tất cả những thứ này cho con — một kẻ yếu đuối — rồi bảo con đi đối đầu với cả thiên hạ. Lỡ con cũng phản bội ngài thì sao?”

Tàn hồn im lặng một thoáng, rồi bật ra một tiếng cười khẽ, lần này không còn chua cay. “Ngươi vừa cứu một đứa trẻ bị vứt bên đường bằng cách đánh đổi nửa tháng liệt giường. Kẻ phản bội không làm được điều đó, tiểu tử. Kẻ phản bội chỉ tính toán thiệt hơn. Ta đã nhìn người vạn năm — ta tin vào lựa chọn của Tổ Sư Lệnh, và ta tin vào ngón tay ngươi đã đưa ra cho Liên Nhi. Còn nếu một ngày ngươi thật sự phản bội… thì đó là số ta, và ta cũng chẳng còn gì để mất nữa.”

Ngày lên đường, hai người đứng dưới chân đỉnh Vân Đoan, ngước nhìn ngọn núi cao vút chọc thẳng vào biển mây. Sương mù dày đặc quấn quanh sườn núi, lạnh lẽo và huyền bí, như một tấm rèm vĩ đại ngăn cách nhân gian với một thế giới đã ngủ quên vạn năm.

Diệp Huyền lấy Tổ Sư Lệnh ra. Vừa bước chân qua ranh giới sương mù, tấm lệnh bừng sáng, và một con đường đá cổ — bị cỏ dại và rêu phong che phủ nhưng vẫn còn nguyên hình dạng — hiện ra dưới chân họ, dẫn ngược lên đỉnh núi. Họ men theo con đường ấy, đi mãi, đi mãi, xuyên qua từng tầng mây, cho tới khi cảnh vật trước mắt đột ngột mở ra.

Cả hai đứng sững lại.

Trước mắt họ, trên một cao nguyên bằng phẳng ngự giữa chín tầng mây, là một tòa sơn môn khổng lồ — hay đúng hơn, là hài cốt của một tòa sơn môn. Những cổng đá cao ngất đổ nghiêng, phủ đầy rêu. Những điện đường nguy nga cháy đen, mái sập, cột gãy. Những bậc thang trắng dẫn lên các tầng đài giờ nứt nẻ, cỏ dại mọc um tùm qua từng kẽ đá. Xương cốt trắng của các đệ tử năm xưa vẫn còn nằm rải rác đây đó, im lìm dưới lớp bụi vạn năm. Cả một tòa cổ môn từng huy hoàng bậc nhất tu tiên giới, giờ chỉ còn là một phế tích câm lặng, chìm trong sương và trong sự lãng quên của cả thiên hạ.

Diệp Huyền nắm chặt Tổ Sư Lệnh, đứng lặng giữa phế tích của một giấc mơ đã tắt. Bên cạnh, Liên Nhi nắm lấy tay hắn. Và trong đầu hắn, tàn hồn của vị tổ sư vạn năm phát ra một tiếng nghẹn ngào — âm thanh của một linh hồn cuối cùng cũng được về nhà, để rồi thấy nhà mình chỉ còn là tro tàn.

“Về rồi…” Tàn hồn thì thầm, giọng vỡ ra. “Ta về rồi.”

Diệp Huyền hít một hơi thật sâu, bước lên phía trước, đặt bàn tay lên cánh cổng đá đổ nghiêng khắc bốn chữ cổ mà giờ đây, nhờ Tổ Sư Lệnh, hắn đã đọc được: “Tổ Sư Tổ Đình”. Hắn quay lại nhìn Liên Nhi, rồi nhìn khắp tòa phế tích mênh mông.

“Bắt đầu từ đây.” Hắn nói khẽ, nhưng chắc nịch. “Chúng ta sẽ dựng lại nơi này. Từ đống tro tàn.”

Nhưng ngay khi lời hắn vừa dứt, từ sâu trong tòa đại điện đổ nát nhất — nơi tối tăm nhất của phế tích — một luồng khí tức chợt bừng tỉnh. Không phải sát khí. Không phải kẻ địch. Mà là một thứ áp lực cổ xưa, trầm mặc, và quen thuộc tới mức tàn hồn trong đầu Diệp Huyền lập tức run lên bần bật.

“Không thể nào…” Giọng tàn hồn lắp bắp, vừa kinh hãi vừa dâng lên một niềm hy vọng điên cuồng. “Khí tức đó… sau vạn năm… lẽ nào vẫn còn một người sống sót?”