Đốm sáng xanh chưa kịp bay ra thì một tiếng khóc trẻ con vang lên từ căn phòng cuối hành lang.
Cô gái tầng dưới khựng lại. Đốm sáng trong lòng bàn tay cô lơ lửng, rồi thu nhỏ dần, tắt lịm. Ở căn phòng số bảy, đứa con nhỏ của đôi vợ chồng công nhân vừa giật mình khóc ré giữa đêm, và tiếng dỗ dành ngái ngủ của người mẹ vọng ra, kéo cả hành lang tối trở về với cái thực tại đời thường, tầm thường, đầy hơi người.
Chính khoảnh khắc ấy đã cứu mạng Lâm Phong — nhưng không phải theo cách anh nghĩ.
“Tsk.” Cô gái khẽ chép miệng, hạ tay xuống. Đôi mắt sắc lạnh liếc về phía cuối hành lang, rồi quay lại nhìn anh, và lần này trong đó có thêm một tia bực bội. “Cả cái khu trọ này toàn phàm nhân. Ra tay ở đây thì phiền phức chết đi được.” Cô nhìn Lâm Phong từ đầu đến chân, như đang cân nhắc. “Ngươi may mắn đấy, tiểu tử. Nhưng đừng tưởng thoát được. Vào trong. Chúng ta nói chuyện.”
Cô không đợi anh đồng ý, đẩy anh lùi vào phòng và bước theo, khép cửa lại. Trong không gian chật hẹp mười hai mét vuông, Lâm Phong lùi sát vào góc tường, con dao rọc giấy vẫn nắm chặt trong tay dù anh biết nó vô dụng. Trái tim anh đập loạn, nhưng đầu óc lại tỉnh táo lạ thường — có lẽ do chân nguyên trong người khiến các giác quan anh nhạy bén hơn. Anh quan sát cô gái, và lần đầu tiên nhận ra dù cô toát ra vẻ nguy hiểm, khuôn mặt cô lại có những nét mệt mỏi, đôi mắt hằn quầng thâm của người đã lâu không ngủ đủ.
“Cô nói cô sẽ giết tôi để lấy quyển sách,” Lâm Phong lên tiếng, cố giữ giọng bình tĩnh. “Nhưng cô vừa hạ tay xuống. Cô không thực sự muốn giết tôi.”
Cô gái nhướng mày, thoáng bất ngờ vì sự sắc bén của anh. “Ngươi đọc vị người khác cũng khá đấy, phàm nhân.” Cô khoanh tay, dựa lưng vào cửa. “Đúng, ta không đặc biệt muốn giết ngươi. Giết một shipper trong khu trọ chỉ chuốc thêm rắc rối. Nhưng nếu buộc phải làm, ta sẽ làm. Ngươi nên hiểu rõ điều đó trước khi mở miệng cầu xin.”
Lâm Phong quan sát cô kỹ hơn. Bây giờ, khi cơn hoảng loạn ban đầu lắng xuống, anh nhận ra căn phòng nhỏ của cô ở tầng dưới — anh chưa từng vào, nhưng qua khe cửa từng thấy — trống trải đến kỳ lạ, không một món đồ trang trí, không một dấu hiệu của một cuộc sống bình thường. Như phòng của một kẻ luôn sẵn sàng bỏ đi trong đêm. Như phòng của một kẻ đang chạy trốn. Chi tiết ấy nói với anh nhiều hơn bất cứ lời đe dọa nào: người con gái này, dù mạnh mẽ và nguy hiểm, cũng là một kẻ đang trốn chạy, giống anh.
“Tôi không cầu xin,” Lâm Phong nói. “Tôi chỉ muốn hiểu. Đêm qua một lão nhân chết trong tay tôi. Ông ấy truyền cho tôi… thứ này.” Anh chạm tay lên bụng. “Rồi một kẻ áo đen cầm ô định giết tôi. Giờ đến cô. Tôi thậm chí còn chưa kịp hiểu tu chân là gì, mà đã có ba người muốn lấy mạng tôi trong vòng chưa đầy một ngày. Ít nhất hãy cho tôi biết tôi đang chết vì cái gì.”
Cô gái nhìn anh một lúc lâu. Rồi, bất ngờ, cô bật ra một tiếng cười khẽ — không phải chế giễu, mà là một tiếng cười cay đắng, như cười chính mình. “Ngươi biết không, câu hỏi đó ta đã tự hỏi suốt ba năm qua.” Cô thở dài, và lần đầu tiên vẻ sắc lạnh trên mặt cô dịu đi đôi chút. “Được rồi. Ta tên Diệp Thanh Lam. Trúc Cơ hậu kỳ. Ba năm trước, gia tộc ta bị Huyền Minh Hội tận diệt trong một đêm. Ta là kẻ duy nhất sống sót, và từ đó ta ẩn mình trong những khu trọ như thế này, sống như một phàm nhân, chờ đủ mạnh để báo thù.”
“Huyền Minh Hội,” Lâm Phong lặp lại. Cái tên kẻ áo đen nhắc tới. Cái tên quyển sách chưa từng đề cập, nhưng vang lên nặng nề như một điềm gở.
“Vậy còn cảnh giới?” anh hỏi, cố nhồi nhét kiến thức càng nhanh càng tốt. “Cô nói cô là Trúc Cơ hậu kỳ. Quyển sách của tôi mới chỉ nhắc tới Luyện Khí. Những thứ đó nghĩa là gì?”
Diệp Thanh Lam nhìn anh, thoáng ngạc nhiên vì câu hỏi thẳng thắn, rồi khẽ gật đầu như thừa nhận đó là điều anh cần biết. “Con đường tu chân có bảy cảnh giới lớn. Luyện Khí là bậc thấp nhất — chỉ mới bắt đầu hấp thu và luyện hóa chân nguyên, như ngươi bây giờ. Trên nó là Trúc Cơ, xây nền móng đạo cơ, sống được vài trăm năm, thân thể cứng như sắt thép. Rồi tới Kim Đan, ngưng tụ chân nguyên thành một viên kim đan trong người, sức mạnh nhảy vọt. Cao hơn nữa là Nguyên Anh, Hóa Thần, Đại Thừa, và cuối cùng là Độ Kiếp — phi thăng, rời khỏi nhân gian. Ta ở Trúc Cơ, đã là kẻ mạnh trong đám tu sĩ ẩn mình ở thành phố này. Còn ngươi…” cô nhếch môi, “…ngươi là một hạt bụi Luyện Khí sơ kỳ còn chưa vững. Khoảng cách giữa chúng ta lớn như giữa trời và đất. Nhớ lấy điều đó trước khi ngươi nghĩ tới chuyện chống lại ai.”
Cô ngồi xuống mép giường, và trong một thoáng, dáng vẻ sắc lạnh của cô chùng xuống, để lộ ra sự mỏi mệt của một kẻ mang gánh nặng quá lâu. “Ba năm trước, ta mười tám tuổi. Ta có cha mẹ, có ông nội, có một tiểu muội bảy tuổi hay bám lấy áo ta đòi kể chuyện. Diệp gia không phải gia tộc lớn, nhưng chúng ta sống yên ổn, không tranh với ai. Rồi một đêm, chúng đến. Ta trốn trong hầm chứa linh thạch nhờ cha đẩy vào phút chót và niêm phong lại. Ta nghe hết. Từng tiếng thét. Từng thân người ngã xuống. Đến sáng, khi ta bò ra, cả gia tộc chỉ còn là tro và máu.” Cô nắm chặt tay, khớp ngón trắng bệch. “Ta thề sẽ tìm ra kẻ đứng sau và bắt chúng trả giá. Đó là lý do duy nhất khiến ta còn thở tới hôm nay.”
Lâm Phong lặng đi. Anh nhìn cô, và lần đầu tiên không thấy một tu sĩ nguy hiểm, mà thấy một người cũng đã mất mát, cũng đang gồng gánh, giống như anh theo một cách khác. “Tôi xin lỗi,” anh nói khẽ. Và anh nói thật lòng.
Diệp Thanh Lam ngước lên, thoáng ngỡ ngàng trước lời chia buồn của một kẻ xa lạ mà cô vừa dọa giết. Cô quay mặt đi, giấu một thứ cảm xúc mà chính cô cũng không muốn thừa nhận. “Đừng thương hại ta. Ta không cần.” Nhưng giọng cô đã mềm hơn.
“Một tổ chức ngầm,” Diệp Thanh Lam nói tiếp, giọng lạnh đi trở lại. “Không ai biết chính xác chúng có bao nhiêu người, đứng đầu là ai. Chúng núp trong bóng tối, thao túng cả giới tu chân của thành phố này. Ẩn Thế Công Hội — tổ chức lẽ ra phải quản lý và bảo vệ tu sĩ — thì đã bị chúng xâm nhập từ lâu. Lão nhân chết đêm qua, người mà ngươi gọi là ‘chú’, chính là một Chân Ẩn lão giả từng đối đầu Huyền Minh Hội. Lão mang theo một bí tịch mà chúng thèm muốn suốt mấy chục năm. Và giờ bí tịch ấy nằm trong tay ngươi.”
Lâm Phong lặng người. Từng mảnh ghép bắt đầu khớp lại thành một bức tranh khiến anh lạnh sống lưng. Anh không vô tình vướng vào một rắc rối nhỏ. Anh đã bị đặt ngay vào trung tâm của một cuộc chiến kéo dài hàng chục năm giữa những thế lực mà anh không thể tưởng tượng nổi.
“Vậy tại sao cô lại tìm đến tôi?” anh hỏi. “Nếu cô ghét Huyền Minh Hội đến thế, và bí tịch này là thứ chúng muốn, thì…”
“Thì kẻ thù của kẻ thù có thể là bạn.” Diệp Thanh Lam gật đầu. “Ta cảm nhận được chân nguyên của lão nhân trong người ngươi từ tối qua. Ta không định giết ngươi — ta định tìm hiểu ngươi. Nếu bí tịch trong tay ngươi thực sự là thứ ta nghĩ, thì nó có thể là con bài mà cả ta lẫn ngươi cần để sống sót.” Cô nhìn thẳng vào mắt anh. “Nhưng ta cần biết ngươi có phải là kẻ đáng để mạo hiểm hay không. Một shipper không tu vi ôm giữ báu vật của rồng — hoặc ngươi sẽ chết trong ba ngày, hoặc ngươi phải học cách sống sót, thật nhanh.”
Cô đẩy người khỏi cửa, bước tới trước mặt anh. Lâm Phong căng thẳng, nhưng cô chỉ chìa tay ra. “Cho ta xem tia chân nguyên ngươi có. Ta muốn biết ngươi đã cảm nhận được nó chưa, hay chỉ đang ôm một cục lửa mà không biết dùng.”
Lâm Phong do dự. Nhưng anh hiểu, ở thời điểm này, một đồng minh — dù nguy hiểm và đáng ngờ — vẫn tốt hơn là đơn độc chống lại cả một tổ chức muốn giết mình. Và có gì đó trong ánh mắt Diệp Thanh Lam, cái vẻ mệt mỏi của kẻ đã mất tất cả, khiến anh tin rằng cô không nói dối về gia tộc mình.
Anh nhắm mắt, dẫn khí xuống đan điền như đã tập, cố khơi động sợi tơ chân nguyên mảnh manh. Lần này, có lẽ vì căng thẳng, nó đáp lại nhanh hơn — luồng ấm áp bùng lên, chạy dọc cánh tay, tụ về lòng bàn tay anh. Và trước sự kinh ngạc của chính mình, một điểm sáng nhỏ, ấm áp màu vàng nhạt, lấp lánh hiện lên giữa lòng bàn tay Lâm Phong.
Diệp Thanh Lam nhìn điểm sáng ấy, và lần này trên mặt cô hiện rõ vẻ chấn động thực sự.
“Không thể nào,” cô thì thầm. “Ngươi mới tiếp nhận chân nguyên chưa đầy một ngày. Một phàm nhân không căn cơ, không sư phụ chỉ dạy… vậy mà đã có thể ngưng tụ chân nguyên ra khỏi cơ thể? Chuyện này…” Cô ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt phức tạp. “Bí tịch ngươi có, nó không chỉ chứa công pháp. Nó đang dạy ngươi. Chủ động. Như thể… như thể trong đó có linh trí.”
Cô lùi lại một bước, ánh mắt càng lúc càng phức tạp. “Ngươi có biết một bí tịch như vậy đáng giá bao nhiêu không? Trong giới tu chân, một bộ công pháp thượng cổ có linh trí dẫn dắt là thứ mà cả một tông môn ngàn năm cũng phải đổ máu để tranh đoạt. Nó nghĩa là ngươi không cần sư phụ, không cần tông môn, không cần bối cảnh. Chỉ cần bí tịch này và thời gian, ngươi có thể đi xa hơn những kẻ khổ luyện cả đời.” Giọng cô trầm xuống. “Và đó chính là lý do vì sao Huyền Minh Hội thà san bằng cả một khu trọ cũng phải lấy được nó. Ngươi không hiểu mình đang ôm giữ thứ gì đâu, Lâm Phong. Đây không phải một cơ duyên đơn thuần. Đây là một quả bom, và ngươi đang ôm nó trong lòng.”
Cô bước tới, cúi xuống định nhìn kỹ hơn điểm sáng vàng đang tắt dần trong lòng bàn tay anh, nhưng Lâm Phong theo bản năng khép tay lại, lùi nửa bước. Diệp Thanh Lam khựng lại, và một nụ cười thoáng qua trên môi cô — lần này không lạnh lẽo. “Cảnh giác. Tốt. Ngươi học nhanh đấy. Trong thế giới này, kẻ dễ tin người là kẻ chết trước tiên.” Cô đứng thẳng dậy. “Nhưng ngươi cũng nên hiểu: nếu ta muốn giết ngươi và cướp bí tịch, ta đã làm từ lúc cạy được cửa. Ta không làm, vì ta cần một đồng minh hơn là một món chiến lợi phẩm. Đó là sự thật, tin hay không tùy ngươi.”
Đúng lúc đó, quyển sách giấu dưới nệm khẽ phát ra một luồng sáng đỏ mờ, hắt qua tấm nệm mỏng. Cả hai cùng quay lại nhìn. Và trong đầu Lâm Phong, giọng nói trầm ấm quen thuộc lại vang lên — nhưng lần này không phải giảng giải, mà là một lời cảnh báo, gấp gáp và lạnh lẽo:
“Có kẻ tới. Ba người. Khí tức tà dị. Huyền Minh Hội. Chúng đang lên cầu thang.”
Lâm Phong mở bừng mắt. “Có người tới. Ba người. Huyền Minh Hội.” Anh không biết tại sao mình lại thốt ra điều đó chắc chắn đến vậy, chỉ biết rằng quyển sách vừa nói với anh, và mọi tế bào trong người anh đều tin.
Diệp Thanh Lam biến sắc. Cô nhắm mắt một giây, thần thức trải ra, rồi khuôn mặt cô trắng bệch. “Đúng thật. Ba khí tức Trúc Cơ. Một trong số đó… mạnh hơn ta.” Cô nắm lấy cổ tay Lâm Phong, lực bóp mạnh đến đau. “Chúng lần theo dấu chân nguyên của lão nhân trên người ngươi. Ta đã bảo rồi — Huyền Minh Hội không cho ngươi cơ hội chọn lựa. Bây giờ nghe ta, và nghe cho kỹ, nếu ngươi còn muốn sống.”
Tiếng bước chân đã vọng lên từ đầu cầu thang. Nặng nề, đều đặn, không thèm che giấu — bởi những kẻ đang tới không cần phải giấu. Chúng đến để giết.
“Chân nguyên trong người ngươi đang tỏa ra như một ngọn hải đăng,” Diệp Thanh Lam nói nhanh, giọng khẩn trương. “Bí tịch của ngươi — Tàng Chân Quyết đúng không? Nó là công pháp ẩn giấu. Ngươi phải thu liễm chân nguyên lại, ngay bây giờ, ngay lập tức, nếu không chúng sẽ khóa được vị trí chính xác của ngươi. Nhắm mắt lại. Kéo tia sáng đó về đan điền. Ém nó xuống. Tưởng tượng ngươi đang chôn một đốm lửa dưới lớp tro dày.”
“Tôi… tôi chưa từng làm việc này!” Lâm Phong hoảng loạn, điểm sáng vàng trong lòng bàn tay run rẩy.
Anh cảm thấy mồ hôi lạnh túa ra sau lưng. Cả đời anh chưa từng đối mặt với cái chết gần đến thế. Những cuốc xe đêm nguy hiểm nhất, những lần suýt tai nạn trên đường trơn — tất cả đều không là gì so với cảm giác này: biết rằng chỉ cách một lớp cửa mỏng là những kẻ sẵn sàng lấy mạng anh, và vũ khí duy nhất để sống sót lại là một thứ anh vừa mới học được vài giờ trước.
“Vậy thì học ngay bây giờ, hoặc chết!” Diệp Thanh Lam gằn giọng. “Bí tịch đã dạy ngươi ngưng tụ chân nguyên trong một ngày. Nó cũng sẽ dạy ngươi giấu chân nguyên trong một hơi thở. Tin vào nó. Nghe theo nó. Nhanh!”
Tiếng bước chân đã tới hành lang tầng trên. Đang tới gần. Rất gần.
“Ẩn Thế Công Hội đâu?” Lâm Phong thì thào, tim đập dồn. “Cô nói có tổ chức quản lý tu sĩ. Sao họ không ngăn Huyền Minh Hội?”
“Vì Công Hội đã mục ruỗng từ bên trong,” Diệp Thanh Lam đáp, giọng chua chát, mắt vẫn dán vào cửa. “Kêu cứu Công Hội lúc này chẳng khác nào tự nộp mình. Ngươi chỉ có thể trông cậy vào chính mình — và vào ta. Giờ thì im lặng, và làm đúng những gì ta bảo.”
Lâm Phong nhắm nghiền mắt. Anh tống hết hoảng loạn ra khỏi đầu, dồn toàn bộ ý niệm vào tia sáng vàng trong lòng bàn tay, kéo nó về, ép nó xuống đan điền. Và trong tâm trí anh, giọng nói của quyển sách vang lên, dịu dàng mà kiên định, dẫn dắt từng bước như một người thầy đặt tay lên vai học trò:
“Đừng dập tắt ngọn lửa. Chỉ cần phủ tro lên nó. Chân nguyên vẫn cháy, nhưng ánh sáng không lọt ra ngoài. Hít vào — thu liễm. Thở ra — chôn giấu. Con không biến mất. Con chỉ trở nên vô hình. Đây là Tàng Chân. Đây là cách kẻ yếu sống sót giữa bầy sói.”
Lời của quyển sách như một dòng nước mát rót vào cơn hoảng loạn của anh, và kỳ lạ thay, càng nghe theo nó, anh càng bình tĩnh. Anh hình dung đan điền mình là một lò than giữa đêm đông, và giờ anh nhẹ nhàng cào một lớp tro mịn phủ lên trên. Ngọn lửa vẫn còn đó, hơi ấm vẫn còn đó, nhưng ánh sáng thì lịm dần, chìm xuống, khuất khỏi mắt nhìn. Đây không phải sự dập tắt. Đây là sự ẩn giấu — đúng như cái tên Tàng Chân.
Điểm sáng vàng trong lòng bàn tay Lâm Phong lịm dần, thu về, rồi tắt hẳn. Luồng ấm áp cuộn tròn trong đan điền, ém xuống dưới một lớp “tro” vô hình mà anh không hiểu mình đã tạo ra bằng cách nào. Trong khoảnh khắc, cả cơ thể anh — thứ vừa nãy còn tỏa ra chân nguyên như một ngọn đèn — bỗng lặng đi, chìm xuống, hòa lẫn vào cái tầm thường của một shipper mệt mỏi sau ca đêm.
Ngay lúc đó, tiếng bước chân dừng lại ngoài cửa.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía hành lang, ngay sát cánh cửa mỏng manh của căn phòng: “Kỳ lạ. Dấu chân nguyên vừa nãy còn ở đây, giờ lại biến mất. Ngay tại tầng này.”
Một giọng khác, trầm và khàn, đáp lại: “Không thể sai được. Lão Chân Ẩn đã truyền thừa cho ai đó trong khu này. Lục soát từng phòng. Giết hết. Đừng để sót một mống. Nhớ lấy mệnh lệnh của Hội chủ — bí tịch phải được thu về, bằng mọi giá, kể cả nếu phải nhuộm đỏ cả cái khu ổ chuột này.”
Trong bóng tối căn phòng, Lâm Phong nín thở, tim đập như trống trận. Diệp Thanh Lam đứng cạnh anh, tay đã lặng lẽ ngưng tụ một lớp băng khí mỏng nơi đầu ngón, sẵn sàng cho một trận huyết chiến trong không gian chật hẹp. Và ngoài kia, chỉ cách một lớp cửa gỗ dán mỏng, ba kẻ tu chân của Huyền Minh Hội bắt đầu đạp tung cánh cửa căn phòng đầu tiên — nơi có tiếng trẻ con vừa khóc.
Lâm Phong nghe tiếng gỗ vỡ toang, tiếng người mẹ hét lên kinh hoàng, và một sự thật băng giá dội thẳng vào tim anh: những kẻ này sẽ giết cả người vô tội chỉ để tìm ra anh. Và anh — kẻ mang trong người thứ chúng muốn — chính là nguyên nhân.
Bàn tay anh siết chặt lại. Lớp tro phủ trên đan điền khẽ rung lên, như thể đốm lửa bên dưới đang chực bùng cháy trở lại.