Công thức nấu ăn

Cách làm miến xào chay

Sống trẻ

“Hết Tiền”

Sống Việt Nam

Chương 2: Bí Tịch Không Ai Đọc Được

Ba giờ sáng, căn phòng trọ mười hai mét vuông của Lâm Phong chưa bao giờ ngột ngạt đến thế. Anh ngồi xếp bằng trên nền gạch lạnh, quyển sách cổ mở ra trước mặt, và cả người đẫm mồ hôi dù quạt trần đang quay hết công suất. Trên trang giấy, những dòng chữ đỏ do máu anh dệt nên vẫn cháy âm ỉ — nhưng chúng chỉ hiện ra được đúng nửa trang rồi tắt lịm, như một ngọn đèn cạn dầu.

Anh đã thử mọi cách. Anh đã ngồi đây từ lúc về tới giờ, và quyển sách vẫn giữ bí mật của nó chặt hơn cả một chiếc két sắt.

Vấn đề, Lâm Phong dần nhận ra, nằm ở máu.

Vết xước trên cổ tay anh đã khô. Và ngay khi máu ngừng chảy, những dòng chữ cũng ngừng hiện. Anh đã thử áp cả bàn tay lên trang sách, thử hà hơi, thử lau nước bọt — vô ích. Chỉ có máu tươi mới đánh thức được thứ ẩn trong những trang giấy này. Cứ mỗi giọt máu nhỏ xuống, chữ lại hiện thêm được vài dòng, rồi lại tắt khi giọt máu ấy “cạn”.

“Vậy là muốn đọc thì phải chảy máu.” Lâm Phong nhìn ngón tay trỏ của mình, nơi anh vừa dùng con dao rọc giấy khía một vết nhỏ. “Đúng là thứ công pháp của bọn điên.”

Nhưng anh không dừng lại được. Bởi vì những gì hiện ra trong nửa trang đầu đã cuốn anh vào như một cơn nghiện.

Anh đã thử tìm hiểu quyển sách theo cách của một người thời hiện đại. Anh chụp ảnh trang giấy trắng bằng điện thoại — trong ảnh, nó vẫn trắng trơn, ngay cả khi trước mắt anh chữ đang cháy đỏ. Anh thử tra cứu mấy ký tự cổ trên mạng — không một công cụ dịch nào nhận ra chúng. Anh thậm chí đã nghĩ tới việc mang nó tới một tiệm sách cũ để hỏi, nhưng ngay lập tức gạt đi ý nghĩ ấy: nếu cả một tổ chức giết người đang săn lùng thứ này, thì việc khoe nó ra chẳng khác gì tự đào hố chôn mình. Lời dặn của lão nhân vang lên trong đầu anh như một hồi chuông: Giấu mình đi.

Đó không phải một quyển sách bình thường. Khi máu chạm giấy, chữ không chỉ hiện ra — chúng còn “nói”. Mỗi lần đọc một dòng, trong đầu Lâm Phong lại vang lên một giọng nói trầm ấm, kiên nhẫn, giảng giải như một người thầy ngồi ngay bên cạnh. Giọng nói ấy dạy anh về một thứ gọi là chân nguyên — nguồn năng lượng nguyên thủy chảy trong sinh mệnh, thứ mà người thường không bao giờ cảm nhận được, nhưng kẻ tu hành có thể khai mở, tích tụ và điều khiển.

“Đan điền,” Lâm Phong lặp lại theo dòng chữ vừa hiện, tay áp lên vị trí dưới rốn ba đốt ngón tay — đúng nơi khối than hồng ấm áp đang cháy từ đêm qua. “Nơi chứa và luyện chân nguyên. Lão nhân đã truyền cho mình một tia chân nguyên, và nó nằm ở đây.”

Giọng nói trong đầu anh giải thích rằng chân nguyên và linh khí không giống nhau: linh khí là năng lượng của trời đất bên ngoài, còn chân nguyên là thứ được luyện hóa bên trong cơ thể, tinh thuần hơn, là “vốn liếng” thật sự của một tu sĩ. Tia chân nguyên mà lão nhân truyền cho anh là vô cùng quý giá — đó là cả một đời tu vi của lão cô đọng lại, một món quà mà bình thường không sư phụ nào chịu cho đi, bởi cho đi nghĩa là tự cắt bớt tuổi thọ của chính mình. Lão đã dùng những hơi thở cuối cùng của cuộc đời để đặt vào tay một kẻ xa lạ cái nền móng mà người khác phải mất mười năm khổ luyện mới có. Nghĩ tới đó, Lâm Phong thấy sống mũi cay cay.

Anh nhắm mắt, thử làm theo lời sách. Điều tiết hơi thở. Hít vào bằng mũi, sâu, chậm, dẫn khí xuống bụng. Thở ra bằng miệng, từ từ. Tập trung ý niệm vào đan điền.

Lần đầu, không có gì xảy ra. Lần thứ hai cũng vậy. Đến lần thứ mười, khi Lâm Phong đã gần như bực bội định bỏ cuộc, thì đột nhiên anh cảm nhận được nó.

Một luồng ấm áp, mảnh như sợi tơ, ngọ nguậy trong đan điền. Khi anh hít vào và tập trung ý niệm, sợi tơ ấy khẽ rung lên, tỏa ra một luồng nhiệt dễ chịu lan khắp cơ thể. Khi anh phân tâm, nó lại lặng đi. Nó có thật. Nó nghe theo ý anh — dù chỉ một chút xíu, một chút mong manh, nhưng có thật.

Anh thử lại lần nữa, và lần này chủ động dẫn sợi tơ ấm áp đi theo con đường mà quyển sách vừa vẽ ra trong tâm trí — một vòng tuần hoàn nhỏ, từ đan điền dâng lên ngực, tỏa ra hai vai, chạy dọc cánh tay xuống mười đầu ngón, rồi vòng về theo sống lưng. Vòng đầu tiên đứt đoạn giữa chừng, sợi tơ tan biến khiến anh phải bắt đầu lại. Vòng thứ hai trơn tru hơn. Đến vòng thứ ba, một luồng ấm áp dễ chịu lan tỏa khắp người, và Lâm Phong cảm thấy cơn mệt mỏi rã rời sau ca đêm mười bốn tiếng vơi đi rõ rệt, như thể anh vừa ngủ một giấc sâu. Đôi mắt anh sáng lên. Thì ra tu luyện không chỉ là thứ gì đó huyền hoặc trong sách vở — nó thật, nó có tác dụng, nó đang chảy trong người anh ngay lúc này.

Lâm Phong mở bừng mắt, tim đập rộn ràng. Không phải sợ hãi. Là kích động. Là thứ cảm giác mà anh đã không có được từ rất, rất lâu — cảm giác rằng cuộc đời mình có thể khác đi.

Anh nghĩ tới quãng đời hai mươi lăm năm qua. Mẹ mất sớm. Bố gãy lưng trong một vụ tai nạn công trường khi anh mười tám, giờ nằm liệt nửa người ở quê, sống nhờ những đồng tiền anh gửi về mỗi tháng. Em gái Lâm Tuyết đang học năm hai đại học, học phí kỳ này anh vẫn còn thiếu bốn triệu. Anh bỏ dở đại học để đi làm, chạy đủ mọi nghề, cuối cùng bám lấy cái nghề shipper vì nó cho anh chút tự do và một mức thu nhập tạm đủ sống — nếu chạy đủ mười bốn tiếng mỗi ngày.

Cả đời anh là một cuộc chạy đua để không bị chìm. Và giờ, lần đầu tiên, có một thứ trong tay anh hứa hẹn nhiều hơn thế.

Anh với tay lấy điện thoại, mở tấm ảnh chụp cả nhà từ ba năm trước — tấm ảnh duy nhất còn nguyên vẹn. Bố anh khi ấy còn đứng thẳng, tay quàng vai anh, cười rạng rỡ trước cổng công trường. Em Tuyết mặc đồng phục cấp ba, tay giơ chữ V. Đó là những ngày cuối cùng gia đình anh còn nguyên vẹn, trước khi thanh sắt trên giàn giáo rơi xuống và bẻ gãy cột sống bố cùng cả tương lai của họ. Từ hôm ấy, Lâm Phong không còn là một cậu sinh viên năm nhất mơ mộng nữa. Anh trở thành trụ cột. Và anh học được một điều cay đắng: trong cái thành phố hào nhoáng này, người nghèo không có quyền được mệt, không có quyền được bệnh, không có quyền dừng lại. Chỉ cần dừng một ngày, cả gia đình sẽ chìm.

Anh siết chặt điện thoại. “Nếu con đường này là thật,” anh thì thầm với chính mình, “thì con sẽ đi. Không phải để làm anh hùng. Chỉ để nhà mình không phải sống thế này nữa.”

Nhưng đi kèm với hứa hẹn là hiểm nguy. Anh chưa quên đôi mắt lạnh lẽo của kẻ áo đen, chưa quên mảng tường vỡ tan thành bụi, chưa quên câu nói cuối cùng của hắn. Ta sẽ tìm ra ngươi.

Lâm Phong khía thêm một vết máu, ép mình đọc tiếp. Anh cần biết. Cần hiểu mình đang dính vào cái gì.

Những dòng chữ mới hiện ra, và lần này giọng nói trong đầu anh trở nên nghiêm nghị:

“Tàng Chân Quyết không phải công pháp để tranh mạnh đấu thắng. Đó là công pháp để sống sót. Cốt lõi của nó nằm ở một chữ: Tàng — ẩn giấu. Người tu Tàng Chân Quyết có thể che giấu tu vi của mình, khiến kẻ mạnh hơn không dò ra nổi thực lực thật, khiến kẻ yếu hơn tưởng mình là phàm nhân. Trong thế giới tu chân, biết mình biết người đã khó; khiến người không biết mình lại càng khó hơn. Đó là lá chắn quý giá nhất.”

Lâm Phong nhíu mày. Một công pháp chuyên về ẩn giấu. Không phải kiếm quang chưởng ảnh long trời lở đất như trong phim. Anh không biết nên thất vọng hay nhẹ nhõm.

Giọt máu cạn, chữ tắt. Anh khía tiếp. Đọc tiếp.

“Nhưng ẩn giấu không có nghĩa là yếu đuối. Ẩn giấu là để chờ thời. Kẻ giấu được thực lực có thể ra tay khi đối thủ không đề phòng, có thể sống sót qua những cuộc thanh trừng mà kẻ phô trương phải bỏ mạng, có thể âm thầm lớn mạnh giữa vòng vây tứ phía. Con hãy nhớ: trong thành phố này, thân phận và sự ẩn mình còn quý hơn cả sức mạnh. Một kẻ Kim Đan phô trương giữa phố sẽ chết dưới tay mười kẻ Trúc Cơ giấu mình. Đây là bài học ta trả bằng cả sinh mệnh của mình để dạy con.”

Đọc tới đây, Lâm Phong bỗng dừng lại. “Con”? Giọng nói trong đầu anh, những dòng chữ này — chúng đang gọi anh là “con”. Như thể quyển sách biết chính xác ai đang đọc nó. Như thể lão nhân đã biết trước sẽ có ngày một kẻ như anh cầm nó lên.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Anh lật nhanh về trang đầu, nơi những dòng chữ đỏ đầu tiên đã hiện đêm qua, và bây giờ, bên dưới chúng, một dòng mới đã xuất hiện, dòng mà anh chưa từng đọc:

“Nếu con đang đọc những chữ này, nghĩa là ta đã chết. Và nghĩa là con đã được ta chọn — không phải vì huyết mạch, không phải vì tư chất, mà vì con vẫn còn giữ được một thứ mà cả giới tu chân này đã đánh mất từ lâu: lòng trắc ẩn. Ta không cần một thiên tài. Ta cần một con người. Hãy giữ lấy nó, Lâm Phong. Đó mới là thứ khó tu luyện nhất trên đời.”

Lâm Phong ngồi lặng đi một lúc lâu. Ngoài cửa sổ, bầu trời đã bắt đầu chuyển từ đen sang xám. Tiếng gà gáy đâu đó vọng lại từ khu trọ. Anh cẩn thận gấp quyển sách, tay khẽ run, không phải vì sợ mà vì một thứ cảm xúc khó gọi tên — như thể anh vừa nhận một món quà quá lớn từ một người xa lạ, kèm theo một trách nhiệm mà anh chưa hiểu hết.

Anh lật thêm vài trang, hy vọng đọc được nhiều hơn, nhưng vết máu trên ngón tay đã khô hẳn và chữ không còn hiện. Cả người anh cũng đã cạn sức — việc khơi động chân nguyên liên tục suốt mấy tiếng khiến anh kiệt lực còn hơn cả một ca chạy đơn. Anh nhận ra đây cũng là một bài học: sức mạnh không phải thứ vô hạn, và cơ thể phàm nhân của anh vẫn còn quá yếu để chứa đựng nó. Quyển sách như đọc được ý nghĩ ấy, một dòng chữ mờ nhạt cuối cùng hiện lên trước khi tắt hẳn: “Dục tốc bất đạt. Nền móng không vững, lầu cao sẽ sụp. Con còn cả một chặng đường dài.”

Anh cần ngủ. Sáu tiếng nữa là ca sáng bắt đầu, và dù cuộc đời anh vừa rẽ sang một hướng điên rồ đến thế nào, thì tiền trọ, tiền thuốc của bố, học phí của em gái vẫn không tự trả. Thế giới tu chân có thể chờ. Cái đói thì không.

Nhưng vừa đặt lưng xuống chiếc nệm mỏng, Lâm Phong bỗng khựng lại.

Có tiếng động ngoài hành lang.

Rất khẽ. Nhẹ đến mức tai người thường không thể nghe thấy. Nhưng thính giác của anh, từ sau đêm qua, đã sắc bén khác thường. Đó là tiếng bước chân — không phải kiểu bước chân lê dép loẹt quẹt của mấy người hàng xóm đi vệ sinh giữa đêm, mà là những bước chân nhẹ, đều, có kiểm soát. Bước chân của kẻ không muốn gây ra tiếng động.

Và chúng đang dừng lại. Ngay trước cửa phòng anh.

Tim Lâm Phong đập dồn. Khối than hồng trong đan điền nóng bừng lên như phản ứng lại với hiểm nguy. Anh nín thở, mắt dán vào khe cửa, nơi ánh đèn hành lang vàng vọt hắt vào. Hai vệt bóng đen của bàn chân người đang đứng đó, bất động.

Kẻ áo đen? Đã tìm ra anh nhanh đến vậy sao?

Lâm Phong nhẹ nhàng ngồi dậy, cầm lấy con dao rọc giấy — vũ khí duy nhất trong tầm tay, dù anh thừa biết nó vô dụng trước một kẻ có thể làm tường vỡ bằng một cái vẩy tay. Anh nhét vội quyển sách vào dưới nệm, rồi rón rén bước về phía cửa, tim đập thình thịch.

Vệt bóng bên ngoài khẽ cử động. Rồi Lâm Phong nghe thấy một âm thanh nhỏ — tiếng kim loại mảnh cạ vào ổ khóa. Kẻ bên ngoài đang cạy khóa.

Anh cố trấn tĩnh, ép mình suy nghĩ. Nếu là kẻ áo đen, hắn đã chẳng cần cạy khóa — hắn có thể thổi bay cả cánh cửa lẫn bức tường. Kẻ đang mò mẫm ngoài kia hành động lén lút, cẩn thận, như thể chính hắn cũng không muốn gây chú ý. Điều đó nghĩa là gì? Rằng kẻ này cũng đang giấu mình. Rằng kẻ này cũng sợ một thứ gì đó. Ý nghĩ ấy cho anh một tia can đảm mong manh.

Không kịp suy nghĩ, bản năng thôi thúc anh hành động. Lâm Phong nắm chặt tay nắm cửa, và bằng tất cả sự nhanh nhẹn mới có được, anh giật phắt cửa mở tung.

Trước mặt anh, một bóng người khựng lại, tay còn giơ một cây kẹp tăm nhỏ đang cắm trong ổ khóa. Trong ánh đèn hành lang lờ mờ, Lâm Phong nhìn rõ khuôn mặt kẻ đột nhập — và cả hai cùng sững sờ.

Không phải kẻ áo đen. Không phải một lão quái tu chân đằng đằng sát khí.

Đó là một cô gái. Trẻ, chừng hai mươi mấy tuổi, mặc áo hoodie xám, tóc buộc gọn, khuôn mặt thanh tú nhưng đôi mắt sắc lạnh đang mở to nhìn anh. Lâm Phong nhận ra cô — cô gái mới chuyển đến thuê căn phòng tầng dưới tuần trước, người mà anh mới chỉ chạm mặt đúng một lần ở cầu thang. Một cô gái mà anh đã nghĩ chỉ là sinh viên hoặc nhân viên văn phòng bình thường như bao người khác trong khu trọ.

Nhưng ngay khoảnh khắc này, khi khoảng cách giữa họ chỉ còn nửa mét, khối than hồng trong đan điền Lâm Phong bỗng rùng lên dữ dội — cùng một cảm giác lạnh gáy y hệt lúc anh đối mặt kẻ áo đen đêm qua. Cái cảm giác của con thú nhận ra trước mặt mình không phải người thường.

Cô gái tầng dưới nhìn con dao rọc giấy trong tay anh, rồi ngước lên nhìn thẳng vào mắt anh. Vẻ sững sờ trên mặt cô nhanh chóng biến mất, thay bằng một sự dò xét lạnh lùng, tính toán. Khóe môi cô khẽ nhếch lên, và cô cất tiếng, giọng bình thản đến rợn người, như thể việc bị bắt quả tang đang cạy khóa phòng người khác lúc bốn giờ sáng chẳng có gì đáng ngại:

“Vậy ra là thật. Cái khí tức tối qua tỏa ra từ phòng này không phải ta tưởng tượng.” Ánh mắt cô liếc xuống bụng anh — chính xác vào vị trí đan điền, như thể cô nhìn xuyên qua được lớp áo, thấu tận thứ đang cháy bên trong. “Một phàm nhân shipper, vậy mà trong người lại có chân nguyên. Còn thuần khiết đến mức này. Ngươi… ngươi lấy nó ở đâu ra?”

Lâm Phong lùi lại nửa bước, siết chặt con dao. “Cô là ai? Cô cũng là… một trong số họ?”

Đầu óc anh quay cuồng. Cô gái tầng dưới. Người hàng xóm mà anh nghĩ là vô hại nhất. Cô đã chuyển đến đúng một tuần trước — đúng một tuần trước khi lão nhân chết và anh nhận truyền thừa. Là trùng hợp? Hay cô đã ở đây từ trước, chờ đợi một điều gì đó? Anh nhớ lại lần chạm mặt duy nhất ở cầu thang: cô cúi đầu, kéo mũ hoodie, tránh ánh mắt anh, lặng lẽ như một cái bóng. Khi ấy anh chỉ nghĩ cô ngại giao tiếp. Bây giờ anh hiểu — cô đang giấu mình, y như lời quyển sách dạy anh. Cả khu trọ nghèo nàn này, hóa ra, không hề bình yên như vẻ ngoài của nó.

Cô gái không trả lời câu hỏi. Thay vào đó, cô bước tới một bước, và Lâm Phong cảm thấy áp lực vô hình đè xuống vai mình, nặng nề như có cả một tảng đá vô hình đặt lên. Chân anh khuỵu nhẹ. Đây là uy áp — thứ mà quyển sách vừa nhắc tới, sức ép tinh thần mà kẻ tu vi cao tỏa ra để trấn áp kẻ yếu hơn. Và nó đang nói với anh một sự thật lạnh lùng: cô gái này mạnh hơn anh rất, rất nhiều lần.

“Nghe này, tiểu tử.” Giọng cô hạ thấp, đôi mắt sắc như dao. “Đêm qua, một Chân Ẩn lão nhân bị Huyền Minh Hội truy sát chết trong địa bàn của thành phố này. Cả giới tu chân đang xáo động vì di vật của lão. Và giờ ta thấy một shipper quèn mang trong người chân nguyên thuần khiết của lão. Ngươi tự nghĩ xem, chuyện này sẽ dẫn tới đâu?”

Cô đưa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên, và trong lòng bàn tay ấy, một đốm sáng xanh lục bắt đầu tụ lại, xoáy tròn, tỏa ra hơi lạnh khiến hơi thở Lâm Phong đông thành sương trắng dù đang giữa mùa hè.

“Giao thứ lão già để lại ra đây,” cô nói, đốm sáng xanh trong tay ngày một lớn. “Hoặc ta lấy nó cùng với cái mạng của ngươi. Ngươi chọn đi — nhưng ta khuyên ngươi chọn nhanh lên, vì Huyền Minh Hội cũng đang lần theo dấu vết, và bọn chúng sẽ không cho ngươi cơ hội chọn đâu.”

Lâm Phong nhìn đốm sáng xanh lạnh lẽo, nhìn đôi mắt sắc lạnh của cô gái tầng dưới, và trong khoảnh khắc ấy, một sự thật đắng ngắt đổ ập xuống đầu anh: kẻ thù không chỉ đến từ bóng tối ngoài kia. Chúng đã ở ngay dưới chân anh, sống ngay dưới phòng anh, từ trước cả khi anh biết đến sự tồn tại của thế giới này.

Và đốm sáng xanh trong lòng bàn tay cô gái vừa bùng lên chói lóa.