Cơn mưa đổ xuống thành phố như thể trời muốn dìm chết toàn bộ ánh đèn neon. Lâm Phong ghì tay lái chiếc xe máy cà tàng, nước tạt vào mặt rát buốt, chiếc thùng giao hàng sau lưng nặng trĩu ba đơn cuối cùng của ca đêm. Hai mươi ba giờ bốn mươi phút, còn ba cây số nữa là hết ngày, và anh chỉ mong về được tới phòng trọ trước khi cơn buồn ngủ kéo sập mí mắt.
Anh không biết rằng cái đêm mưa này sẽ chia đôi cuộc đời mình, thành trước và sau.
Đèn đỏ ở ngã tư đường Trần Hưng chớp lên trong màn nước. Lâm Phong bóp phanh, chiếc xe trượt nhẹ trên mặt đường loang loáng rồi dừng lại. Qua lớp mưa mờ, ánh mắt anh vô tình lướt xuống con hẻm tối bên phải — và bắt gặp một bóng người nằm gục sát tường, nửa thân ngâm trong vũng nước đọng.
Ban đầu anh tưởng là một người say. Thành phố này về đêm không thiếu những kẻ gục ngã sau chầu nhậu. Nhưng có gì đó khiến anh không thể phóng xe đi. Bóng người ấy không cựa quậy, và trong cái tư thế co quắp kia, Lâm Phong thấy một sự bất thường lạnh lẽo — như một ngọn nến sắp tắt.
Đèn chuyển xanh. Phía sau không có xe nào. Lâm Phong do dự đúng một nhịp tim, rồi bẻ lái, lách xe vào miệng hẻm.
“Chú ơi? Chú có sao không?” Anh dựng chân chống, tháo mũ bảo hiểm, quỳ xuống bên cạnh người đàn ông.
Đó là một lão nhân. Tóc bạc trắng bết vào trán, khuôn mặt gầy guộc nhưng đường nét lại toát ra một vẻ thanh cao kỳ lạ, không giống người vô gia cư. Bộ quần áo ông mặc bằng vải thô màu tro, kiểu dáng cổ đến mức Lâm Phong chưa từng thấy ai mặc trên phố. Nhưng thứ khiến tim anh thắt lại là vệt máu — một vệt máu sẫm loang ra từ ngực áo, bị mưa pha loãng thành màu hồng nhạt chảy dài trên nền xi măng.
“Chú bị đâm à? Để cháu gọi cấp cứu!” Lâm Phong run run móc điện thoại.
Một bàn tay khô gầy bất ngờ chộp lấy cổ tay anh. Lực bóp mạnh đến bất ngờ với một người sắp chết.
“Không… kịp đâu.” Giọng lão nhân khàn đặc, từng chữ như phải kéo lên từ đáy phổi. Đôi mắt ông hé mở, và trong khoảnh khắc đó, dưới ánh đèn đường vàng vọt, Lâm Phong thấy con ngươi ấy sáng lên một tia sáng lạ — không phải ánh sáng của người hấp hối, mà của một thứ gì đó vẫn còn cháy rất mạnh bên trong.
“Cậu… tên gì?” lão hỏi.
“Cháu… cháu tên Lâm Phong.”
Lão nhân khẽ nhắm mắt, như thể cái tên ấy có ý nghĩa nào đó. Khóe môi nhăn nheo của ông nhếch lên thành một nụ cười yếu ớt. “Lâm… Phong. Gió trong rừng. Tốt. Cái tên tốt.”
“Chú đừng nói nữa, giữ sức. Cháu gọi xe cấp cứu ngay—”
“Nghe ta nói.” Bàn tay lão siết chặt hơn, và lần này Lâm Phong cảm thấy một luồng hơi ấm kỳ dị truyền từ tay ông vào cổ tay mình, len lỏi qua da thịt, chạy dọc theo mạch máu. Cảm giác đó khiến anh sững người, quên cả mưa đang xối trên đầu. “Ta không còn nhiều thời gian. Kẻ truy sát vẫn đang tới. Ta chọn cậu… vì cậu dừng lại. Trong thành phố ba triệu người này, cậu là kẻ duy nhất dừng lại vì một lão già sắp chết.”
Lâm Phong cứng họng. Anh muốn nói rằng đó chỉ là chuyện bình thường, bất cứ ai cũng sẽ dừng lại. Nhưng trong thâm tâm anh biết điều đó không đúng. Anh đã thấy bao nhiêu chiếc xe lướt qua miệng hẻm mà không một ai liếc mắt.
Từ trong lớp áo tro, lão nhân run rẩy rút ra một vật. Đó là một quyển sách cổ, bìa bọc bằng thứ da thú sẫm màu đã sờn, không tựa đề, các mép giấy ố vàng như đã trải qua hàng trăm năm. Kỳ lạ thay, giữa cơn mưa như trút, quyển sách vẫn khô ráo — không một giọt nước nào bám được lên bề mặt nó, như thể có một lớp màng vô hình che chở.
“Đây là… Tàng Chân Quyết.” Lão nhân đặt quyển sách vào tay Lâm Phong, và anh cảm nhận được một sức nặng không tương xứng với kích thước của nó — nặng như thể trong lòng những trang giấy kia chứa cả một ngọn núi. “Cả đời ta bảo vệ nó. Giờ ta giao cho cậu.”
“Cháu không hiểu. Sách gì cơ? Chú là ai?”
“Cậu sẽ hiểu. Khi máu của cậu chạm vào nó.” Đôi mắt lão bắt đầu mờ đi, nhưng giọng nói lại trở nên gấp gáp. “Nghe cho kỹ, Lâm Phong. Từ đêm nay, cậu không còn là một người bình thường nữa. Có những kẻ trong thành phố này — ẩn dưới lớp áo người thường như cậu và ta — nhưng chúng không phải người thường. Chúng tu luyện. Chúng tranh đoạt. Chúng giết chóc. Và giờ chúng sẽ đến tìm quyển sách này. Đến tìm cậu.”
Một tràng ho sặc sụa cắt ngang lời ông. Máu ứa ra khóe miệng, đen sẫm dưới ánh đèn.
“Giấu mình đi. Nguyên tắc đầu tiên… và quan trọng nhất… của Tàng Chân Quyết… là ẩn giấu. Kẻ mạnh phô trương là kẻ chết sớm. Sống sót… rồi mới nói tới chuyện lớn mạnh.” Lão nắm lấy bàn tay đang cầm sách của Lâm Phong, áp lên chính lồng ngực đang rỉ máu của mình. “Ta truyền cho cậu một tia chân nguyên cuối cùng. Nó sẽ mở đường cho cậu. Đừng phụ… đừng phụ lòng ta…”
Và rồi điều không thể lý giải đã xảy ra.
Lâm Phong cảm thấy một luồng nhiệt lượng bùng lên từ lòng bàn tay lão nhân, cuồn cuộn như một dòng suối lửa ấm áp, tràn qua cánh tay anh, dâng lên vai, rồi đổ ập vào lồng ngực. Cả người anh nóng ran như vừa nhảy vào một bồn nước sôi, nhưng lại không hề đau — trái lại, có một cảm giác khoan khoái đến rợn người, như từng tế bào trong cơ thể đang được đánh thức khỏi giấc ngủ dài. Anh há miệng nhưng không thốt được lời nào. Mưa vẫn xối xả, nhưng anh không còn thấy lạnh. Thế giới xung quanh bỗng trở nên rõ nét đến mức đáng sợ: anh nghe được tiếng từng giọt nước rơi trên mái tôn cách đó ba dãy nhà, ngửi thấy mùi kim loại tanh nồng của máu, cảm nhận được cả nhịp đập yếu ớt cuối cùng trong lồng ngực lão nhân.
Rồi nhịp đập ấy dừng lại.
Bàn tay đang siết cổ tay anh mềm nhũn ra, buông xuống. Đôi mắt lão nhân vẫn mở, nhưng tia sáng bên trong đã tắt hẳn, chỉ còn lại sự tĩnh lặng của cái chết. Trên khuôn mặt nhăn nheo ấy đọng lại một vẻ thanh thản kỳ lạ, như người vừa trút xong gánh nặng cả đời.
“Chú ơi?” Lâm Phong lay nhẹ. “Chú ơi!”
Không còn tiếng đáp. Chỉ có mưa.
Lâm Phong quỳ đó, tê dại, không biết bao lâu. Mưa vẫn đổ, thấm qua áo khoác, thấm qua da thịt, nhưng anh không còn cảm thấy lạnh nữa. Trong đầu anh là một mớ hỗn độn không tài nào sắp xếp nổi. Chỉ mấy phút trước, anh còn là Lâm Phong — shipper số hiệu bảy tám ba, kẻ mà quản lý luôn nhắc nhở về tỷ lệ giao đúng giờ, kẻ mà cả tuần nay đang tính xem có nên xin ứng lương để kịp đóng học phí cho em gái hay không. Cái thế giới ấy vẫn còn nguyên đó — chiếc điện thoại trong túi vẫn đang rung lên những thông báo đơn hàng mới. Nhưng giữa anh và cái thế giới quen thuộc kia, giờ đây có một lão nhân đã chết, và một quyển sách đang ấm dần lên trong lòng bàn tay anh.
Anh nhìn khuôn mặt thanh thản của lão nhân, và một nỗi thương xót kỳ lạ dâng lên. Anh không hề quen ông. Anh thậm chí còn không biết tên ông. Vậy mà những lời cuối cùng ông trăn trối lại nghe như của một người cha dặn dò đứa con. Đừng phụ lòng ta. Phụ lòng về điều gì? Anh còn chưa hiểu mình vừa nhận lấy thứ gì. Anh khép hờ đôi mắt đã mất hết thần sắc của lão, một cử chỉ vụng về mà anh từng thấy người ta làm trong phim, và thì thầm: “Cháu không biết chú là ai. Nhưng cháu hứa sẽ không vứt bỏ nó. Ít nhất là chưa.”
Quyển sách cổ nằm khô ráo trong tay anh, ấm nóng một cách kỳ dị. Luồng nhiệt lượng vừa nãy đã lắng xuống, giờ tụ lại thành một khối nhỏ ấm áp đâu đó dưới rốn anh — ở một vị trí mà anh chưa bao giờ để ý tới trong đời, nhưng bây giờ lại cảm nhận rõ mồn một, như thể ở đó vừa nhen lên một đốm than hồng.
Và cùng với khối than hồng ấy, thế giới xung quanh anh đã thay đổi. Trước đây con hẻm này chỉ là một góc tối bẩn thỉu; giờ Lâm Phong cảm nhận được từng chi tiết của nó với một độ sắc nét khiến anh choáng váng. Anh nghe được tiếng một con chuột chạy sau đống rác cách mười mét. Anh ngửi thấy mùi ẩm mốc của rêu trên tường, mùi dầu mỡ ôi từ một quán ăn đã đóng cửa, và bên dưới tất cả, một mùi hương thanh khiết lạ lùng vẫn còn vương trên người lão nhân — mùi của núi rừng, của một nơi mà một shipper thành phố như anh chưa bao giờ đặt chân tới. Đôi mắt anh, trong bóng tối, nhìn rõ mọi thứ như giữa ban ngày. Đây không phải ảo giác. Cơ thể anh đã khác.
Anh nên làm gì đây? Gọi cảnh sát? Một người chết trong hẻm, và anh là người duy nhất ở đây, tay còn cầm di vật của người chết. Ai sẽ tin câu chuyện điên rồ vừa rồi? Chân nguyên, tu luyện, những kẻ ẩn mình… Chính anh còn không tin nổi, nếu không phải luồng nhiệt kỳ lạ kia vẫn đang cháy âm ỉ trong bụng.
Đúng lúc ấy, một cảm giác lạnh buốt bất ngờ chạy dọc sống lưng anh — không phải cái lạnh của mưa, mà là cái lạnh của bản năng, của một con thú cảm nhận được ánh mắt kẻ săn mồi. Lâm Phong ngẩng phắt đầu lên.
Ở đầu kia con hẻm, dưới ánh đèn đường lay lắt, một bóng người đang đứng. Hắn cao gầy, mặc áo khoác dài màu đen, tay cầm một chiếc ô cũng đen tuyền. Điều kỳ lạ là mưa quanh hắn dường như rơi chậm hơn, và dưới chân hắn, mặt nước đọng không hề gợn sóng, phẳng lặng như gương bất chấp cơn giông. Khuôn mặt hắn khuất trong bóng tối, chỉ có đôi mắt là lóe lên hai điểm sáng lạnh lẽo, chăm chú nhìn về phía Lâm Phong — hay chính xác hơn, nhìn về phía quyển sách trong tay anh.
“Đưa nó ra đây.” Giọng hắn vang lên, không lớn, nhưng rõ ràng đến rợn người, xuyên qua tiếng mưa như thể mưa không tồn tại. “Lão già đã chết rồi. Cậu không liên quan. Đưa quyển sách ra, ta sẽ để cậu sống.”
Lâm Phong cảm thấy cổ họng khô khốc. Từng lời của lão nhân vừa nãy dội lại trong đầu anh. Chúng sẽ đến tìm quyển sách này. Đến tìm cậu.
Nhanh hơn cả suy nghĩ, anh nhét quyển sách vào trong áo khoác, đứng bật dậy. “Tôi… tôi không biết ông nói gì. Tôi chỉ là người giao hàng thôi. Người này chết rồi, tôi gọi cảnh sát đây.”
Anh cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng đôi chân đã bắt đầu dịch về phía chiếc xe máy.
Bóng người áo đen khẽ nghiêng đầu, và trong cử động nhỏ đó có một sự đe dọa lạnh lùng đến mức Lâm Phong nổi da gà. “Cảnh sát ư? Cậu định đưa những kẻ phàm phu tục tử ấy vào chuyện này? Ngây thơ quá.” Hắn bước tới một bước. Chỉ một bước duy nhất — nhưng bằng cách nào đó, khoảng cách giữa hắn và Lâm Phong đã rút ngắn lại một nửa, như thể không gian giữa họ vừa bị gấp lại. “Ta ghét sự dây dưa. Đưa sách ra. Hoặc ta lấy nó từ cái xác của cậu. Với ta, cả hai cách đều như nhau.”
Tim Lâm Phong đập thình thịch. Anh biết mình không thể chạy nổi — người này, thứ này, không phải con người bình thường. Nhưng khối than hồng trong bụng anh bỗng nóng lên, và một giọng nói không lời vang lên trong tâm trí anh, như thể chính quyển sách trong ngực đang thì thầm:
Chạy. Về hướng đông. Nơi có đám đông. Hắn không dám ra tay giữa chốn đông người.
Lâm Phong không kịp nghĩ đó là ảo giác hay sự thật. Anh phóng người về phía chiếc xe máy, đạp cần khởi động. Động cơ gầm lên.
“Ngươi dám!” Giọng bóng đen lần đầu tiên vang lên chút giận dữ. Hắn vung tay, và Lâm Phong thấy một luồng sáng đen kịt xé toạc màn mưa, lao thẳng về phía mình với tốc độ của một mũi tên.
Anh không kịp suy nghĩ. Cơ thể anh tự động phản ứng — hoặc đúng hơn, một thứ gì đó bên trong anh đã phản ứng thay anh. Khối nhiệt lượng trong bụng bùng lên, tràn khắp tứ chi, và Lâm Phong nghiêng người tránh sang một bên với một sự nhanh nhẹn mà chính anh cũng phải kinh ngạc. Luồng sáng đen sượt qua vai anh, đập vào bức tường sau lưng — và một mảng tường bê tông vỡ tan thành bụi, để lại một cái lỗ sâu hoắm bốc khói.
Nếu trúng người, anh đã chết ngay tại chỗ.
Không còn thời gian để sợ. Lâm Phong vặn ga hết cỡ, chiếc xe máy rú lên lao vọt ra khỏi con hẻm, hòa vào dòng đường lớn. Trong gương chiếu hậu, anh thấy bóng người áo đen vẫn đứng đó, bất động, chiếc ô đen che khuất nửa khuôn mặt. Hắn không đuổi theo. Nhưng đôi mắt lạnh lẽo kia dõi theo anh cho tới khi chiếc xe khuất hẳn sau khúc cua, và câu nói cuối cùng của hắn theo gió mưa lọt vào tai Lâm Phong, rõ ràng đến lạnh người, dù khoảng cách đã xa hàng chục mét:
“Chạy đi. Chạy được bao xa thì chạy. Trong thành phố này, không có chỗ nào cho một con kiến ôm giữ báu vật của rồng. Ta sẽ tìm ra ngươi, Lâm Phong. Và khi đó, ngươi sẽ ước gì mình chưa từng dừng lại trong con hẻm ấy.”
Câu nói ấy đóng băng trong lòng anh. Không phải một lời hăm dọa suông. Anh biết. Bằng một thứ trực giác mới mẻ vừa được đánh thức, anh biết kẻ kia nói thật từng chữ.
Gió mưa quất vào mặt, nhưng Lâm Phong không dám giảm tốc. Anh phóng xe qua hết con phố này đến con phố khác, tim đập loạn nhịp, quyển sách cổ áp sát lồng ngực nóng ran. Mãi tới khi lao vào giữa một con đường sáng đèn còn đông người qua lại, anh mới dám tấp xe vào lề, thở dốc.
Hai tay anh vẫn run. Nhưng không phải vì lạnh. Anh cúi xuống nhìn bàn tay mình — bàn tay của một shipper hai mươi lăm tuổi, chai sạn vì nắng gió, vì những đêm chạy đơn thâu sáng. Bàn tay ấy vừa mới, trong một khoảnh khắc, chuyển động nhanh hơn cả một viên đạn.
Anh rút quyển sách ra khỏi áo. Dưới ánh đèn đường, nó vẫn khô ráo, bìa da sẫm màu không một dòng chữ. Lâm Phong lật thử vài trang — và tim anh chùng xuống. Bên trong hoàn toàn trống trơn. Không một chữ nào. Chỉ là những trang giấy vàng ố, trắng tinh, câm lặng.
“Sách gì mà chẳng có chữ nào…” anh lẩm bẩm, một cảm giác chua chát dâng lên. Một lão nhân đã chết vì nó. Một kẻ giết người đang truy lùng vì nó. Vậy mà nó chỉ là một quyển sổ trắng?
Anh lật đi lật lại, soi dưới ánh đèn, thậm chí giơ lên trước một biển hiệu neon đỏ hy vọng ánh sáng sẽ làm hiện lên thứ gì đó ẩn giấu. Không có gì. Chỉ là giấy cũ. Trong một thoáng, anh gần như bật cười vì sự phi lý của tất cả — có lẽ anh đã tưởng tượng ra hết. Có lẽ lão nhân chỉ là một người điên, kẻ áo đen chỉ là một tên cướp, và mảng tường vỡ chỉ là do một chiếc xe tải đi qua. Có lẽ anh mệt quá rồi. Có lẽ anh cần về nhà, ngủ một giấc, và sáng mai mọi thứ sẽ trở lại bình thường.
Nhưng khối than hồng dưới rốn anh vẫn cháy, ấm và thật, phủ nhận mọi lời tự trấn an ấy.
Đúng lúc đó, một giọt nước từ mái hiên rơi trúng mu bàn tay anh — nhưng không, khi Lâm Phong nhìn kỹ, đó không phải nước. Vệt lỏng đỏ sẫm. Bàn tay anh, chỗ cổ tay bị lão nhân siết ban nãy, có một vết xước nhỏ đang rỉ máu, có lẽ do va vào đâu đó lúc tránh đòn. Một giọt máu của anh vừa nhỏ xuống, rơi đúng vào trang giấy đang mở.
Và trang giấy trắng bỗng sáng lên.
Giọt máu không thấm loang ra như trên giấy thường. Nó cuộn tròn lại, xoáy tít như một vòng nước nhỏ, rồi tách thành hàng trăm sợi chỉ đỏ mảnh li ti, luồn lách trên mặt giấy, dệt nên những đường nét, những ký tự cổ xưa mà Lâm Phong chưa từng thấy. Cả trang sách rực lên một ánh đỏ mờ trong đêm, và một dòng chữ hiện ra, ngay ngắn, sắc nét, như thể vừa được viết bằng lửa:
“Tàng Chân Quyết — Đệ nhất chương: Kẻ đọc được những dòng này, từ nay tính mạng đã không còn là của riêng mình.”
Anh đọc lại dòng chữ ấy ba lần, tim đập mỗi lúc một nhanh. Tính mạng đã không còn là của riêng mình. Không phải một lời chúc phúc. Là một lời cảnh báo, hoặc một bản án. Nhưng kỳ lạ thay, thay vì hoảng sợ, Lâm Phong lại cảm thấy một thứ gì đó rất khác dâng lên trong lồng ngực — một sự tò mò cháy bỏng, gần như là khát khao. Cả đời anh, mọi cánh cửa đều đóng lại trước mặt: cửa đại học đóng vì không có tiền, cửa tương lai đóng vì gánh nặng gia đình, cửa hy vọng đóng dần theo từng cuốc xe đêm. Vậy mà đêm nay, giữa cơn mưa, một cánh cửa vừa mở ra — một cánh cửa dẫn tới nơi mà anh chưa từng dám mơ tới.
Anh nghĩ tới người bố nằm liệt ở quê, tới em gái đang chật vật với học phí, tới chính bản thân mình — kẻ suốt hai mươi lăm năm chỉ biết cúi đầu chịu đựng. Nếu thứ sức mạnh này là thật, nếu quyển sách này là thật, thì có lẽ, lần đầu tiên, anh có thể thay đổi được điều gì đó. Không chỉ cho mình.
Lâm Phong đứng chôn chân giữa đường, mưa vẫn rơi, tiếng còi xe vẫn vọng lại từ ngã tư xa, cả thành phố vẫn hối hả trôi qua bên cạnh mà không hề hay biết. Chỉ có anh, đứng đó, cầm trong tay một quyển sách vừa uống máu mình mà sống dậy, và lần đầu tiên trong đời, anh hiểu rằng câu nói của lão nhân không phải lời mê sảng của kẻ hấp hối.
Cuộc đời anh, kể từ giây phút này, thực sự đã không còn là của riêng mình nữa.
Dòng chữ đỏ trên trang giấy khẽ nhấp nháy, rồi bên dưới nó, từng con chữ mới bắt đầu hiện ra, chậm rãi, như thể quyển sách đang chờ đợi — chờ anh đọc tiếp.