Sống Việt Nam

Chương 4: Phế Vật Không Còn Là Phế Vật

Luồng đấu khí xanh nhạt trong tay Diệp Thần vẫn còn lượn lờ trong ký ức mọi người, nhưng câu hỏi lạnh lẽo của hắn mới thật sự khiến cả pháp đường nghẹt thở: một Huyễn Vương, chẳng lẽ dám nuốt lời trước cả gia tộc?

Nhị trưởng lão Diệp Cương đứng trên ghế thái sư, sắc mặt biến đổi liên tục. Lão vừa hứa trước mặt mấy trăm tộc nhân, nếu Diệp Thần vận ra được một tia đấu khí thì sẽ tha. Giờ đây, chẳng những một tia, mà cả một dải đấu khí thuần khiết đã hiện ra rành rành. Nếu lão nuốt lời, thì thanh danh một trưởng lão Diệp gia còn đáng gì? Về sau lão còn mặt mũi nào chấp chưởng pháp đường, răn dạy con cháu?

Nhưng nếu tha… lão thật sự không cam lòng. Một cái đan điền chết mười lăm năm, sao có thể trong một đêm mà tu luyện thành? Chuyện này quá quái dị. Đằng sau nó nhất định giấu một bí mật kinh thiên. Và trực giác của một cường giả từng trải mách bảo lão: bí mật ấy, có thể là một cơ duyên tày trời, một thứ đủ sức khiến cả Diệp gia thay đổi vận mệnh.

“Diệp Thần.” Diệp Cương chậm rãi ngồi xuống, giọng đã đổi sang trầm thấp, nhưng ánh mắt càng thêm âm hiểm. “Ngươi vận được đấu khí, xem như không còn là phế vật. Chuyện trừng phạt, bản trưởng lão có thể gác lại. Nhưng—” lão nhấn giọng “—một cái đan điền chết bẩm sinh mà đột nhiên khai thông, đây là chuyện chưa từng có trong lịch sử Diệp gia. Ngươi phải nói rõ, ngươi đã dùng cách gì, hay đã gặp cơ duyên gì. Đây là quy củ của tộc, ngươi không được giấu.”

Diệp Thần trong lòng lạnh lùng. Quy củ? Chẳng qua là muốn moi bí mật của ta. Nếu ta nói ra ngọn tháp, e rằng chưa ra khỏi pháp đường ta đã thành cái xác không hồn.

Hắn thản nhiên chắp tay: “Bẩm Nhị trưởng lão, chuyện này con cũng không rõ. Đêm qua con tuyệt vọng vì bị hủy hôn, ra sau núi định kết liễu đời mình. Nào ngờ trượt chân ngã xuống một khe đá, đập trúng đầu, ngất đi. Khi tỉnh lại thì thấy đan điền đã thông, có thể vận đấu khí. Con nghĩ… có lẽ là do cú va chạm ấy khai thông kinh mạch bị tắc, cũng có thể là tổ tiên Diệp gia trên trời hiển linh phù hộ.”

Một tràng bàn tán nổi lên. Lời giải thích này nghe có vẻ hoang đường, nhưng lại không phải không có lý — chuyện kinh mạch bị tắc do va chạm mà bất ngờ khai thông, trong các điển tịch y đạo cũng từng ghi chép vài trường hợp hy hữu. Hơn nữa, Diệp Thần vốn là phế vật ai cũng khinh, chẳng ai tin hắn có cơ duyên gì to tát. Cách giải thích “ngã trúng đá mà khỏi” lại càng khiến người ta dễ tin — dễ tin hơn nhiều so với việc một phế vật ôm giữ chí bảo nghịch thiên.

Diệp Cương nhìn hắn hồi lâu, không tìm ra sơ hở. Nhưng lão vẫn không cam lòng. Lão đứng dậy, khí thế Huyễn Vương chợt bung ra, áp xuống người Diệp Thần như một ngọn núi vô hình, khiến những đệ tử đứng gần cũng phải lảo đảo: “Ngươi nói ngã trúng đá mà khai thông? Chuyện này quá khó tin. Bản trưởng lão muốn tự mình kiểm tra đan điền của ngươi, xem có đúng như lời ngươi nói không.”

Lời vừa dứt, cả quảng trường xôn xao. Ai cũng biết, “kiểm tra đan điền” chính là dùng thần thức xâm nhập cơ thể người khác — với một Huyễn Vương, việc này chẳng những dò được cảnh giới, mà nếu muốn, còn có thể phá hủy đan điền của đối phương trong nháy mắt, khiến người ta trở lại thành phế vật. Đây rõ ràng là một cái bẫy: nếu Diệp Thần từ chối, tức là có tật giật mình; nếu đồng ý, ngọn tháp Tàng Đế sẽ bị phát hiện.

Diệp Thần sống lưng lạnh toát. Hắn biết, đây mới là đòn thật sự. Diệp Cương không tin lời hắn, và lão muốn dùng thần thức để moi ra bí mật — hoặc nhân tiện phế bỏ hắn nếu tìm thấy thứ gì đáng thèm muốn.

Ngàn cân treo sợi tóc. Nếu để thần thức của một Huyễn Vương xâm nhập, ngọn tháp chắc chắn lộ. Nhưng từ chối cũng không xong. Trong khoảnh khắc ấy, đầu óc Diệp Thần vận hành với tốc độ chưa từng có, phân tích mọi khả năng — và đúng lúc tuyệt vọng nhất, sâu trong đan điền, ngọn tháp Tàng Đế bỗng khẽ rung động, một ý niệm mơ hồ truyền tới tâm trí hắn, lạnh lùng mà rõ ràng: “Che giấu. Tầng một, Thôn Phệ — có thể nuốt cả thần thức.”

Tim Diệp Thần đập rộn lên. Nuốt cả thần thức? Hắn chợt hiểu ra. Ngọn tháp không chỉ nuốt vật chết và nguyên khí, mà còn có thể “nuốt” cả thần thức của kẻ khác — hoặc ít nhất, che giấu chính nó khỏi sự dò xét của thần thức. Nếu vậy, hắn có thể liều một phen.

Hắn hít sâu, ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh đến mức khiến Diệp Cương thoáng nghi hoặc: “Nhị trưởng lão muốn kiểm tra, con không dám chống. Nhưng con xin nói trước: nếu trưởng lão vì kiểm tra mà làm hỏng đan điền vừa mới khai thông của con, thì trước mặt cả gia tộc và tổ tông, con không phục. Gia chủ và các vị trưởng lão đều ở đây làm chứng.”

Lời này vừa mềm vừa cứng, đặt Diệp Cương vào thế phải “kiểm tra cho quang minh chính đại”, không thể thừa cơ hạ độc thủ trước bao con mắt. Trên ghế chủ tọa, gia chủ Diệp Khôn khẽ nhíu mày, ánh mắt lóe lên tia tán đồng ngầm — dù sao Diệp Thần cũng mang họ Diệp, lão không muốn thấy em trai mình lạm quyền quá đáng. Diệp Cương hừ lạnh: “Bản trưởng lão hành sự, đâu tới lượt ngươi dạy khôn. Đứng yên.”

Nói rồi, lão đưa tay điểm về phía trán Diệp Thần. Một luồng thần thức vô hình, sắc bén như mũi kim, xuyên qua không gian, đâm thẳng vào giữa hai mày hắn, rồi lặn xuống, dò tìm về phía đan điền.

Diệp Thần lập tức dồn toàn bộ ý niệm, âm thầm dẫn động ngọn tháp Tàng Đế, khởi động năng lực “Thôn Phệ” của tầng một. Trong đan điền, ngọn tháp chín tầng khẽ tỏa ra một tầng quang màn mờ ảo, bao trùm lấy chính nó, khiến nó như tan biến vào hư không, hòa làm một với khí hải. Đồng thời, tháp chủ động hé mở, để lộ ra một “khí hải” bình thường với đấu khí Huyễn Sư nhất trọng — vừa đủ để đánh lừa sự dò xét, không thừa không thiếu.

Luồng thần thức của Diệp Cương lướt qua đan điền Diệp Thần. Lão “thấy” một khí hải mới hình thành, đấu khí non nớt của một Huyễn Sư nhất trọng, kinh mạch nơi lối vào đan điền quả có dấu vết của một vết nứt vừa khai thông — hoàn toàn khớp với lời “ngã trúng đá” mà hắn kể. Ngoài ra, không có gì bất thường. Không pháp bảo, không cơ duyên, không ngọn tháp nào cả.

Thần thức của Diệp Cương quét đi quét lại ba lần, mỗi lần một kỹ hơn, nhưng vẫn không tìm ra chút manh mối nào. Lão nhíu mày, trong lòng nghi hoặc: Chẳng lẽ thằng nhóc này ngã trúng đá mà khai thông thật? Đan điền của nó rõ ràng chỉ là một Huyễn Sư nhất trọng bình thường… Không đúng, không thể nào đơn giản như vậy…

Diệp Thần đứng im, mồ hôi lạnh rịn ra sau lưng, nhưng gương mặt vẫn bình thản như mặt nước hồ thu. Hắn cảm nhận rõ luồng thần thức lạnh lẽo đang lướt qua đan điền mình, chỉ cách ngọn tháp trong gang tấc — nhưng nhờ tầng quang màn che giấu của tháp, thần thức ấy hoàn toàn không “nhìn” thấy nó. Cả người hắn căng như dây đàn, tâm thần dồn hết vào việc duy trì tầng che giấu, chỉ cần một sơ suất nhỏ, một thoáng phân tâm, mọi thứ sẽ đổ vỡ, và cái chờ đợi hắn sẽ là cái chết.

Cuối cùng, luồng thần thức rút đi. Diệp Cương thu tay lại, sắc mặt âm trầm khó coi. Lão không tìm ra bí mật gì, cũng không có cớ để trừng phạt Diệp Thần nữa. Trước mặt cả gia tộc, lão buộc phải thừa nhận: đứa cháu phế vật này, quả thực đã khai thông kinh mạch, trở thành một Huyễn Sư thực thụ.

“Hừ.” Diệp Cương phất tay áo, giọng đầy bất mãn nhưng không giấu nổi vẻ dè chừng. “Đan điền ngươi đã thông, xem như không còn là phế vật. Chuyện trừng phạt hôm nay, bản trưởng lão gác lại. Nhưng ngươi phải nhớ, thân là con cháu Diệp gia, phải biết cung kính bề trên, chớ có ngông cuồng như hôm qua. Lui đi!”

Diệp Thần chắp tay, cúi đầu: “Con tạ ơn Nhị trưởng lão.”

Hắn quay người, chậm rãi bước ra khỏi quảng trường pháp đường. Đám tộc nhân tự động giãn ra hai bên, nhường lối, ánh mắt nhìn hắn đã hoàn toàn khác — không còn khinh miệt, mà là kinh ngạc, dò xét, và cả một chút kiêng dè. Cái tên “phế vật Diệp Thần”, chỉ sau một buổi sáng, đã sụp đổ, thay vào đó là một dấu hỏi lớn treo lơ lửng trong lòng mỗi người.

Diệp Hạo đứng chôn chân bên rìa quảng trường, nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của đứa em họ mà gã từng đánh đập tùy ý, trong lòng dâng lên một nỗi bất an không sao dập tắt. Gã siết chặt nắm tay, ánh mắt đầy ghen ghét và thù hận. Một cái đan điền chết cũng khai thông được? Không, không thể như thế. Nhất định có gì đó không ổn. Ta phải tra cho ra, phải tìm cho bằng được cái bí mật mà nó đang giấu…

Còn Diệp Vân Thường thì đứng lặng, dõi theo Diệp Thần rời đi. Nàng là thiên tài số một của thế hệ trẻ Diệp gia, nhãn quang hơn người. Nàng nhận ra, luồng đấu khí mà Diệp Thần vận ra ban nãy, tuy chỉ là Huyễn Sư nhất trọng, nhưng lại thuần khiết đến kỳ lạ — thuần khiết hơn cả đấu khí của những đệ tử tu luyện lâu năm. Đây tuyệt không phải chuyện “ngã trúng đá” đơn giản có thể lý giải. Đằng sau đứa em họ này, nhất định có một bí mật. Nhưng nàng không nói ra. Nàng chỉ khẽ nheo mắt, ghi nhớ, rồi quay người rời đi, trong lòng đã âm thầm quyết định sẽ để mắt tới hắn nhiều hơn.

Diệp Thần trở về khu viện hoang của mình. Vừa vào đến cửa, lão bộc Diệp Phúc đã lao ra, hai hàng nước mắt giàn giụa, run rẩy níu lấy tay hắn: “Thiếu gia! Người… người không sao thật rồi! Con nghe nói người ở pháp đường… vận ra được đấu khí… là thật sao? Người… người thật sự tu luyện được rồi sao?”

Diệp Thần mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và ấm áp, đưa tay đỡ lão bộc: “Thật, Phúc bá. Con không còn là phế vật nữa.”

Lão bộc khóc không thành tiếng, luôn miệng lẩm bẩm “tổ tông hiển linh, tổ tông hiển linh”. Nhìn giọt nước mắt vui mừng của người duy nhất chưa từng rời bỏ mình, lòng Diệp Thần cũng khẽ ấm lại. Trong thế giới lạnh lẽo này, hóa ra vẫn còn một chút hơi ấm đáng để hắn gìn giữ, đáng để hắn mạnh lên mà bảo vệ.

Đợi lão bộc bình tĩnh lại, Diệp Thần vào phòng, đóng cửa, ngồi xuống suy ngẫm. Sự việc ở pháp đường hôm nay tuy hóa giải được, nhưng cũng gióng lên một hồi chuông cảnh tỉnh: hắn đã lọt vào tầm ngắm. Diệp Cương nghi ngờ, Diệp Hạo thù hận, ngay cả Diệp Vân Thường tinh tường cũng đã để ý. Bí mật của ngọn tháp, càng lúc càng khó giấu. Thời gian bình yên của hắn, e rằng không còn nhiều.

Sức mạnh hiện tại của hắn — Huyễn Sư nhất trọng — quá yếu ớt để tự bảo vệ. Hắn cần mạnh lên, càng nhanh càng tốt. Và giờ đây, hắn đã có công cụ: đan điền đã thông, ngọn tháp Tàng Đế có thể tinh luyện nguyên khí với tốc độ kinh người. Vấn đề chỉ là tài nguyên — hắn cần thứ để tháp “nuốt”, để đẩy nhanh tu luyện.

Hắn nhớ tới lần cho tháp nuốt viên đá tầm thường đêm qua. Một viên đá đã cho ra chút năng lượng ít ỏi. Vậy nếu là linh thạch — loại đá chứa đầy thiên địa nguyên khí mà tu sĩ dùng để tu luyện — thì tháp sẽ nuốt được bao nhiêu? Ký ức thân thể cũ cho hắn biết, trong tàng bảo các của Diệp gia có cất giữ linh thạch, nhưng đó là nơi canh phòng nghiêm ngặt, một phế vật như hắn xưa nay không có tư cách bén mảng.

Không sao. Ta sẽ có cách. Diệp Thần trầm ngâm. Nhưng trước hết, ta cần tự mình kiểm chứng sức mạnh của tháp thêm một lần nữa. Ta cần biết rõ giới hạn của nó, biết rõ mình đang nắm trong tay thứ gì.

Hắn lấy từ trong ngực ra một vật — một viên đá nhỏ màu xám nhạt mà lúc bị áp giải qua sân, hắn đã lặng lẽ nhặt được từ một chậu cây cảnh. Đó không phải đá thường; ký ức cho hắn biết đây là “hạ phẩm linh thạch”, loại rẻ tiền nhất, người ta thường bỏ vào chậu cây để dưỡng linh khí cho hoa cỏ. Với tu sĩ chân chính, nó gần như vô dụng. Nhưng với Diệp Thần lúc này, nó là một mẫu thử hoàn hảo.

Hắn nắm viên linh thạch trong tay, nhắm mắt, dẫn động ngọn tháp Tàng Đế, khởi động năng lực “Thôn Phệ” của tầng một.

Ngay khoảnh khắc ấy, viên linh thạch trong tay hắn bỗng bùng lên một tầng sáng xám, rồi — trước sự kinh ngạc tột độ của chính Diệp Thần — nó bắt đầu tan chảy với tốc độ nhìn thấy được bằng mắt thường, hóa thành vô số hạt sáng nguyên khí, cuồn cuộn chảy ngược vào lòng bàn tay hắn, đổ về ngọn tháp trong đan điền.

Luồng nguyên khí đổ vào ồ ạt hơn bất cứ thứ gì trước đó. Ngọn tháp Tàng Đế tham lam nuốt trọn, tinh luyện, rồi phun ngược ra một dòng năng lượng thuần khiết cực kỳ hùng hậu, tràn ngập đan điền Diệp Thần. Khí hải trong đan điền hắn sôi trào, đấu khí cuồn cuộn dâng lên như thủy triều gặp bão.

Diệp Thần cảm nhận rõ cảnh giới của mình đang tăng vọt — từ Huyễn Sư nhất trọng, lên nhị trọng, rồi tam trọng, chỉ trong chớp mắt. Sức mạnh trong thân thể hắn phình lên nhanh đến mức chính hắn cũng phải kinh hãi, phải vội vàng vận công điều tức để trấn áp, tránh cho đấu khí đột tăng làm tổn thương kinh mạch.

Một lúc sau, khi dòng năng lượng lắng xuống, Diệp Thần mở bừng mắt, trong đồng tử ánh lên một tia sáng chấn động.

Chỉ một viên hạ phẩm linh thạch rẻ tiền nhất… đã đủ đưa ta từ nhất trọng lên tam trọng. Hắn nhìn viên linh thạch đã hoàn toàn hóa thành tro bụi trong lòng bàn tay, tim đập thình thịch. Vậy nếu là trung phẩm, thượng phẩm linh thạch? Nếu là những tài nguyên tu luyện thật sự quý giá? Với ngọn tháp này, tốc độ tu luyện của ta… sẽ nhanh đến mức nào?

Người ta tu luyện, một viên hạ phẩm linh thạch có khi hấp thụ cả tháng cũng chưa chắc tăng được một tầng, vì thân thể chỉ hấp thụ được một phần nhỏ, phần lớn nguyên khí đều hao phí tản mát. Còn hắn, chỉ trong nháy mắt đã nhảy hai tầng. Đây chính là sự khủng bố thật sự của Tàng Đế Tháp: nó biến mọi tài nguyên thành sức mạnh với hiệu suất gần như tuyệt đối, không hao phí một tơ hào.

Diệp Thần đứng dậy, vươn vai, cảm nhận sức mạnh mới mẻ cuồn cuộn trong từng thớ thịt. Giờ đây hắn đã là Huyễn Sư tam trọng — ngang hàng với Diệp Hạo, kẻ vừa hôm qua còn đánh đập hắn tùy ý. Nhưng hắn biết, với sức mạnh của tháp, khoảng cách này sẽ nhanh chóng bị san bằng và vượt qua, như con thác một khi đã đổ thì không gì cản nổi.

Hắn bước tới bên cửa sổ, nhìn về phía những điện các nguy nga của đích hệ Diệp gia. Ánh mắt hắn dừng lại nơi một tòa lầu cao nhất — tàng bảo các, nơi cất giữ linh thạch và công pháp của cả gia tộc.

Khóe môi hắn từ từ nhếch lên. Diệp gia đối xử với ta như phế vật suốt mười lăm năm, coi ta không bằng một tráp bạc. Giờ là lúc ta lấy lại những gì đáng lẽ thuộc về mình — và còn nhiều hơn thế.

Nhưng đúng lúc ấy, một trận gió lạnh thổi qua khe cửa. Diệp Thần chợt cảm thấy gáy mình ớn lạnh, một cảm giác bị theo dõi mơ hồ mà bản năng chiến đấu kiếp trước lập tức nhận ra. Hắn khẽ nghiêng đầu, liếc nhanh ra ngoài cửa sổ — và trong bóng tối của mái hiên đối diện, hắn bắt gặp một đôi mắt đang lạnh lùng quan sát mình, rồi chớp mắt biến mất không dấu vết, nhanh đến mức nếu không có phản xạ của kiếp trước, hắn đã bỏ lỡ.

Diệp Thần siết chặt nắm tay, ánh mắt trầm xuống. Có người đang theo dõi ta. Ai? Diệp Cương? Diệp Hạo? Hay… một kẻ nào khác, một thế lực ta còn chưa biết tới?

Bí mật của hắn, xem ra đã bắt đầu thu hút những đôi mắt trong bóng tối. Và hắn hiểu, cuộc chơi thật sự — chỉ vừa mới bắt đầu.