Sống Việt Nam

Chương 5: Cái Tát Trước Mặt Gia Tộc

Đôi mắt trong bóng tối biến mất, nhưng cảm giác lạnh gáy vẫn còn đọng lại nơi sống lưng Diệp Thần — và hắn hiểu, từ giây phút vận ra tia đấu khí đầu tiên ở pháp đường, hắn đã bước vào một ván cờ nơi mọi nước đi sai đều có thể trả bằng mạng.

Hắn không hoảng. Ngược lại, hắn bình tĩnh khép cửa sổ, ngồi xuống, lặng lẽ cân nhắc. Kẻ theo dõi kia thân pháp nhanh nhẹn, ẩn nấp khéo léo, ít nhất cũng là một Huyễn Sư Đại Thành. Nhưng nếu chúng muốn giết hắn ngay, đã ra tay từ lâu. Chúng chỉ đang quan sát — nghĩa là chúng cũng nghi hoặc bí mật của hắn, muốn tìm hiểu trước khi hành động. Điều này cho hắn thêm chút thời gian. Trong một ván cờ sinh tử, thời gian chính là thứ quý giá nhất.

Ta cần mạnh lên. Nhanh hơn nữa. Diệp Thần nghĩ. Nhưng chỉ mạnh thôi chưa đủ. Ta cần một chỗ đứng trong Diệp gia — một danh phận khiến người ta không dám tùy tiện động vào ta. Một phế vật thì ai giết cũng được, nhưng một thiên tài của gia tộc thì khác.

Cơ hội ấy, đến nhanh hơn hắn tưởng.

Ba ngày sau, cả Diệp gia sôi động hẳn lên. Đó là ngày “Tế Tổ Đại Điển” — nghi lễ lớn nhất trong năm, khi toàn tộc tụ họp trước tổ đường để tế bái tổ tiên, đồng thời cũng là dịp các đệ tử trẻ so tài, tranh đoạt tài nguyên tu luyện mà gia tộc ban thưởng. Người thắng cuộc sẽ được ban linh thạch, công pháp, thậm chí có cơ hội được trưởng lão thu làm đệ tử thân truyền. Đây là ngày mà mọi ánh mắt trong tộc đều đổ dồn về quảng trường tổ đường.

Với Diệp Thần, đây là sân khấu hoàn hảo. Một sân khấu để hắn công khai lột bỏ hai chữ “phế vật”, để cả gia tộc phải nhìn hắn bằng con mắt khác.

Ba ngày qua, hắn không hề nghỉ ngơi. Hắn đã cho ngọn tháp Tàng Đế “nuốt” tất cả những gì có thể tìm được — mấy viên linh thạch hạ phẩm còn sót trong các chậu cây quanh viện, một thanh đoản kiếm gỉ sét bỏ đi, thậm chí cả linh khí mỏng manh trong không khí ban đêm. Từng chút từng chút, cảnh giới hắn thăng tiến. Đến sáng nay, hắn đã đạt tới Huyễn Sư Đại Thành sơ kỳ — vượt qua cả Diệp Hạo, ngang hàng với những đệ tử ưu tú bậc trung của đích hệ. Nhưng hắn giấu kín, đối ngoại vẫn tỏ ra chỉ là một Huyễn Sư nhất trọng non nớt. Giấu mình, chờ thời — đó là bài học sinh tồn mà hắn đã khắc cốt từ kiếp trước.

Quảng trường tổ đường chật kín người. Gia chủ Diệp Khôn ngồi chính giữa, hai bên là các trưởng lão, trong đó có Nhị trưởng lão Diệp Cương mặt lạnh tanh. Đám đệ tử trẻ tụ tập một góc, háo hức chờ phần so tài. Diệp Hạo đứng giữa đám bạn, vênh váo khoác lác về việc gã sắp giành hạng nhất, thi thoảng lại đưa mắt tìm kiếm Diệp Thần với vẻ khinh khỉnh — nhưng trong đáy mắt gã, cái vẻ khinh khỉnh ấy đã pha lẫn một tia nghi kỵ khó giấu.

Khi thấy Diệp Thần lặng lẽ bước vào, đứng khép nép ở một góc, Diệp Hạo lập tức đắc ý, kéo theo mấy đệ tử tiến tới, cố ý lớn tiếng cho mọi người nghe: “Ồ, đây chẳng phải là ‘thiên tài’ Diệp Thần đó sao? Nghe nói ngươi ngã trúng đá mà khai thông được đan điền? Ha ha, hôm nay so tài, sao ngươi không lên đài thử xem? Hay là… vẫn sợ bị đánh gãy chân?”

Mấy đệ tử xung quanh cười ồ. Diệp Thần liếc gã, thản nhiên đáp: “Nếu trưởng bối cho phép, ta không ngại lên đài.”

“Hay! Nói hay lắm!” Diệp Hạo cười lớn, rồi quay sang chỗ chủ tọa, chắp tay: “Nhị trưởng lão, đường đệ Diệp Thần vừa khai thông đan điền, muốn lên đài so tài để mở mang. Cháu xin được đích thân chỉ giáo cho đệ ấy vài chiêu, coi như tình huynh đệ.”

Ý đồ của gã ai cũng rõ: mượn danh “so tài” để công khai đánh gục Diệp Thần, rửa mối nhục bị ném đá hôm trước, đồng thời dằn mặt kẻ “phế vật” dám ngoi lên. Nhị trưởng lão Diệp Cương khóe mắt lóe lên tia thâm hiểm — lão cũng muốn xem rốt cuộc Diệp Thần có bao nhiêu bản lĩnh, có phải thật sự chỉ là Huyễn Sư nhất trọng hay không, bèn gật đầu: “Được. So tài luyện võ, điểm đến là dừng, không được hạ sát thủ. Hai người lên đài đi.”

Đài luyện võ bằng đá xanh dựng giữa quảng trường, cao hơn mặt đất chừng nửa trượng, bốn góc khắc phù văn trấn áp đấu khí. Diệp Hạo phăm phăm bước lên trước, đấu khí Huyễn Sư tam trọng bung tỏa, cố ý phô trương uy thế. Diệp Thần chậm rãi bước lên sau, thần sắc bình thản như nước, như thể sắp bước vào một buổi dạo chơi chứ không phải một trận đấu.

“Diệp Thần.” Diệp Hạo hạ giọng, chỉ đủ hai người nghe, ánh mắt đầy ác độc. “Hôm nay ta sẽ đánh gãy tay chân ngươi, để ngươi biết phận phế vật. Đừng trách ta không nể tình huynh đệ. Ở trên đài này, lỡ tay một chút cũng là chuyện thường.”

Diệp Thần nhìn gã, khóe môi khẽ nhếch: “Hôm qua ngươi bảo, đợi kiếp sau ta mới khiến ngươi quỳ. Nhưng ta e rằng… ngươi không phải đợi lâu đến thế đâu.”

“Ngông cuồng!” Diệp Hạo nổi giận, không nói thêm lời nào, đấu khí xanh bùng lên, gã tung chiêu Thanh Phong Quyền, nắm đấm mang theo tiếng gió rít lao thẳng vào ngực Diệp Thần — chính là chiêu từng đánh hắn văng vào tường ba ngày trước. Gã muốn dùng chính chiêu ấy để nghiền nát kẻ thù, để mọi thứ trở lại như cũ.

Lần này, Diệp Thần không né.

Hắn cũng giơ tay, chậm rãi vung một quyền nghênh đón. Trong mắt mọi người, đây là hành động tự sát — một kẻ Huyễn Sư nhất trọng dám cứng đối cứng với Huyễn Sư tam trọng? Chênh lệch hai tầng cảnh giới, khác nào lấy trứng chọi đá.

Nhưng ngay khoảnh khắc hai nắm đấm chạm nhau, chuyện khiến cả quảng trường sững sờ đã xảy ra.

Bùng!

Không phải Diệp Thần bị đánh văng. Mà là Diệp Hạo — cả thân người gã bị một luồng lực đạo hùng hậu hất tung ngược về phía sau, bay khỏi đài luyện võ, đập mạnh xuống nền đá quảng trường, lăn lông lốc mấy vòng mới dừng lại, miệng ộc máu tươi, cánh tay phải gập lại theo một góc kỳ dị — gãy rồi.

Cả quảng trường chết lặng. Rồi tiếng xôn xao vỡ òa như sóng dậy, lan khắp quảng trường.

“Cái… cái gì vừa xảy ra?!” “Diệp Hạo bị đánh bay?” “Phế vật kia… một quyền đánh gãy tay Diệp Hạo?!” “Không thể nào! Nó chỉ là Huyễn Sư nhất trọng cơ mà!”

Thật ra, khoảnh khắc hai quyền chạm nhau, Diệp Thần đã cảm nhận rõ sự chênh lệch. Đấu khí của Diệp Hạo tuy ở tam trọng, nhưng thô ráp, tản mạn, giống như một dòng nước đục ngầu chảy loạn. Còn đấu khí của hắn, được ngọn tháp Tàng Đế tinh luyện, thuần khiết và cô đọng đến mức một phần có thể chọi lại ba phần của đối phương. Chỉ cần một điểm tiếp xúc, hắn đã dẫn đấu khí thuần khiết ấy xuyên thẳng qua lớp phòng ngự lỏng lẻo của Diệp Hạo, đánh vào tận kinh mạch. Đây không phải là hắn mạnh hơn về lượng, mà là hơn hẳn về chất — cái chất mà chỉ Tàng Đế Tháp mới ban cho được.

Trên đài, Diệp Thần thu quyền, đứng thẳng, thần sắc vẫn bình thản như chưa hề ra tay. Hắn thậm chí còn cố ý thu bớt lực, nếu không cánh tay Diệp Hạo đã chẳng chỉ gãy mà nát vụn. Hắn cúi nhìn Diệp Hạo đang nằm dưới đất rên rỉ ôm cánh tay gãy, giọng lạnh lẽo vang khắp quảng trường: “Ngươi nói muốn đánh gãy tay chân ta. Tiếc là, kẻ nằm dưới đất lại là ngươi.”

Nhị trưởng lão Diệp Cương đứng phắt dậy, sắc mặt trắng bệch rồi tím lại, đôi mắt trợn trừng nhìn Diệp Thần như nhìn một con quái vật. Không đúng! Một quyền này ít nhất phải là sức mạnh của Huyễn Sư Đại Thành! Thằng nhóc này… nó giấu nghề! Ba ngày trước ta kiểm tra đan điền của nó rõ ràng chỉ là nhất trọng, sao chỉ ba ngày lại thành Đại Thành? Không thể nào! Trừ phi… nó thật sự có một cơ duyên kinh thiên nào đó!

Ngay cả gia chủ Diệp Khôn ngồi trên cao cũng nhíu chặt mày, ánh mắt lần đầu tiên nhìn đứa cháu bị lãng quên bấy lâu bằng một cái nhìn hoàn toàn khác — ngưng trọng, dò xét, và thấp thoáng một tia hứng thú. Một đứa cháu như thế, nếu thu phục được, sẽ là phúc hay họa cho Diệp gia?

Còn Diệp Vân Thường thì khẽ hít một hơi lạnh. Nàng nhìn rõ hơn ai hết: quyền vừa rồi của Diệp Thần thoạt nhìn bình thường, nhưng lực đạo tinh túy, thời cơ chuẩn xác, đấu khí thuần khiết đến đáng sợ, lại còn cố tình thu lực để không giết người. Đây tuyệt không phải bản lĩnh của một kẻ mới khai thông đan điền ba ngày, mà là phong thái của một cao thủ đã trải qua trăm trận. Đứa em họ này… rốt cuộc đã giấu bao nhiêu điều? Nó thật sự là Diệp Thần mà ta biết sao?

Diệp Hạo được người dìu dậy, gương mặt méo mó vì đau đớn và nhục nhã, gã trợn mắt gào lên: “Ngươi… ngươi lừa gạt! Ngươi giấu cảnh giới! Ngươi không phải nhất trọng! Đây là gian lận—”

“Gian lận?” Diệp Thần cắt lời, giọng bình thản mà sắc bén như dao. “Ba ngày trước, chính ngươi và Nhị trưởng lão bắt ta ra pháp đường, nói ta là phế vật không thể tu luyện, đòi đánh gãy chân ta. Ba ngày sau, ta đánh bại ngươi, ngươi lại bảo ta giấu cảnh giới. Vậy rốt cuộc ta là phế vật, hay là kẻ giấu nghề? Diệp Hạo, ngươi chọn một câu đi. Ngươi không thể vừa nói ta vô dụng, vừa nói ta quá mạnh.”

Diệp Hạo cứng họng, mặt đỏ tía tai, không nói được lời nào. Cả quảng trường lại rộ lên tiếng bàn tán, lần này phần nhiều là những tiếng cười nhạo — nhưng đối tượng bị cười không còn là Diệp Thần, mà là Diệp Hạo. Kẻ vừa nãy còn hống hách, giờ nằm rũ dưới đất, trở thành trò cười cho cả tộc.

Diệp Thần không dừng lại ở đó. Hắn bước tới bên mép đài, đưa mắt nhìn khắp quảng trường, giọng trầm ổn nhưng vang xa, khiến ai nấy đều nghe rõ từng chữ: “Ba ngày trước, ở pháp đường này, các người gọi ta là phế vật, muốn đánh gãy chân ta, đuổi ta khỏi Diệp gia. Hôm nay, ta đứng đây, nói cho các người biết—” hắn ngừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt, “—Diệp Thần ta, chưa từng là phế vật. Và từ hôm nay, ai còn muốn coi ta là cỏ rác, xin cứ lên đài này. Ta tiếp hết.”

Lời tuyên bố ngạo nghễ vang vọng khắp quảng trường tổ đường. Không một ai dám lên tiếng đáp lại. Đám đệ tử trẻ vừa nãy còn hùa theo Diệp Hạo, giờ cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào hắn. Cái tên “Diệp Thần” — chỉ trong một khoảnh khắc — đã từ một trò cười trở thành một cái tên khiến người ta phải dè chừng, phải nhắc đến với sự kính sợ.

Đây chính là cái tát. Không phải một cái tát bằng tay, mà là một cái tát giáng thẳng vào mặt cả gia tộc từng khinh rẻ hắn — bằng thực lực, ngay giữa đại điển, trước mặt toàn tộc. Một cái tát mà mười lăm năm tủi nhục của thân thể này, hôm nay mới được rửa sạch.

Trong đám đông, Diệp Thần thoáng thấy lão bộc Diệp Phúc đứng nép ở một góc xa, đôi mắt già nua nhòe lệ, hai tay run run chắp lại như đang tạ ơn trời đất. Bao năm qua, lão là người duy nhất chứng kiến hắn — hay đúng hơn là cậu thiếu niên trước hắn — bị đánh đập, bị sỉ nhục, bị vùi dập nơi góc tối gia tộc. Giờ đây, thấy “thiếu gia” của mình đường hoàng đứng trên đài, đè bẹp kẻ từng hành hạ mình, lão xúc động đến mức không đứng vững. Nhìn dáng vẻ ấy, lòng Diệp Thần khẽ mềm đi. Hắn tự nhủ, dù con đường phía trước có tàn khốc đến đâu, hắn cũng phải mạnh lên — không chỉ để báo thù, mà còn để bảo vệ chút hơi ấm hiếm hoi này.

Sự tương phản giữa hôm nay và ba ngày trước quá lớn, lớn đến mức khiến cả những trưởng lão lão luyện cũng phải rúng động. Ba ngày trước, tại chính nơi này, người ta còn định đánh gãy chân hắn như đánh một con vật. Ba ngày sau, hắn đứng đây, buộc cả gia tộc phải ngước nhìn. Người xưa nói “sĩ biệt tam nhật, tức canh tương đãi” — xa nhau ba ngày đã phải nhìn nhau bằng con mắt khác. Nhưng chẳng ai ngờ, ba ngày ấy lại là ba ngày biến một phế vật thành một con rồng sắp vươn mình khỏi vũng lầy.

Gia chủ Diệp Khôn trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng đứng dậy, khoát tay ra hiệu cho mọi người im lặng. Ánh mắt lão dừng trên Diệp Thần, giọng trầm ổn, mang theo uy nghiêm của một Huyễn Vương gia chủ: “Diệp Thần. Ngươi tiến bộ thần tốc, quả là ngoài dự liệu của mọi người. Nhưng ta muốn hỏi một câu — sức mạnh này của ngươi, rốt cuộc từ đâu mà có?”

Cả quảng trường lập tức im phăng phắc. Đây chính là câu hỏi mà tất cả đều muốn biết. Và ai cũng hiểu, câu trả lời của Diệp Thần sẽ quyết định vận mệnh của hắn trong Diệp gia từ đây về sau — sẽ được trọng dụng, hay bị coi là mối họa cần trừ khử.

Diệp Thần đứng trên đài, cảm nhận vô số ánh mắt đổ dồn về mình — có tò mò, có nghi kỵ, có thèm khát, và trong số đó, hắn biết chắc có cả đôi mắt lạnh lẽo từng theo dõi hắn trong bóng tối đêm nọ, giờ đang ẩn mình đâu đó giữa đám đông, chờ nghe câu trả lời. Câu trả lời này, hắn phải cân nhắc từng chữ. Nói thật thì chết. Nói dối vụng về cũng chết.

Hắn hít sâu, ngẩng cao đầu, đối diện với ánh mắt của gia chủ, chậm rãi mở lời — nhưng đúng khoảnh khắc ấy, từ phía chân trời xa, một tiếng gầm dài chấn động vọng tới, kèm theo một luồng khí tức khủng khiếp đè nặng xuống cả quảng trường, khiến mọi người, kể cả các trưởng lão Huyễn Vương, đồng loạt biến sắc, ngẩng phắt đầu nhìn lên bầu trời.

Trên nền trời hai vầng trăng, một bóng đen khổng lồ đang xé mây lao tới — một con mãnh thú thân dài trăm trượng, vảy đen như mực, đôi cánh khuấy động cả tầng mây. Và trên lưng con mãnh thú ấy, một người khoác áo choàng đen đứng sừng sững, khí tức lạnh lẽo bao trùm cả một vùng trời, đôi mắt xuyên qua vạn dặm, dường như đang nhìn thẳng vào một mình Diệp Thần giữa cả nghìn con người.

Diệp Khôn đứng bật dậy khỏi ghế, giọng lạc đi vì kinh hãi: “Khí tức này… là Huyễn Hoàng cường giả! Kẻ nào dám đại náo Diệp gia? Thành Thanh Loan chúng ta… làm gì có kẻ nào cường đại đến thế!”

Cả quảng trường náo loạn. Một Huyễn Hoàng — cảnh giới mà cả thành Thanh Loan cũng chẳng có lấy một người — vượt xa gia chủ Diệp Khôn cả một đại cảnh giới. Sức mạnh ấy, chỉ cần một cái phất tay, cũng đủ san phẳng cả Diệp gia. Vậy mà một cường giả như thế lại đột nhiên xuất hiện, hướng thẳng về phía họ.

Còn Diệp Thần, khi bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo từ trên cao ấy, tim hắn bỗng thắt lại — bởi sâu trong đan điền, ngọn tháp Tàng Đế đột nhiên rung lên dữ dội, tỏa ra một luồng khí tức cảnh giác chưa từng có, mãnh liệt đến mức khiến hắn suýt đứng không vững. Và giọng nói cổ xưa lại vang lên trong đầu hắn, lần này mang theo một sự nghiêm trọng khiến hắn lạnh cả người:

“Bọn chúng… đã ngửi thấy mùi của tháp. Nhanh hơn ta tưởng. Truyền nhân, mạng của ngươi — bắt đầu từ giây phút này, mới thật sự lâm nguy.”