Bóng con mãnh thú đen tuyền hạ thấp dần, đôi cánh khuấy tung cả một tầng mây xám, phủ bóng tối lên toàn bộ quảng trường Diệp gia. Trên lưng nó, người áo choàng đen đứng sừng sững, khí tức lạnh lẽo đè xuống khiến cả nghìn người dưới đất không ai dám thở mạnh.
“Huyễn Hoàng…” Gia chủ Diệp Khôn lắp bắp, chân mềm nhũn. Cả đời ông chưa từng đứng trước một cường giả cỡ này. Ở thành Thanh Loan nhỏ bé, một Huyễn Hoàng chẳng khác nào thần linh — chỉ một hơi thở cũng đủ xóa sổ cả gia tộc.
Nhưng ánh mắt vị Huyễn Hoàng ấy không hề đoái hoài tới Diệp Khôn, tới đám cường giả đang quỳ rạp. Đôi mắt lạnh như băng vực ấy xuyên qua vạn người, cắm thẳng vào một thiếu niên gầy gò đứng lặng nơi góc quảng trường — Diệp Thần.
“Khí tức của Tàng Đế Tháp.” Giọng Huyễn Hoàng vang lên, không lớn, mà như búa nện vào tim từng người. “Vừa nãy, nó động. Ta lần theo suốt ba ngàn dặm. Ngọn tháp ấy — đang ở trong ngươi.”
Trong đan điền Diệp Thần, tòa tháp đồng đen chín tầng rung lên bần bật. Và giọng nói cổ xưa vang lên trong đầu hắn, lần này gấp gáp chưa từng thấy:
“Đừng đối đầu. Cảnh giới của ngươi kém hắn cả trời vực. Nhưng nghe kỹ — Tàng Đế Tháp không chỉ để chiến đấu. Tầng thứ nhất của nó có thể ‘tàng’. Giấu. Nuốt trọn khí tức, khiến ngươi biến mất khỏi thiên địa. Vận chân khí, dẫn nó lên chân mày, mặc niệm chữ Tàng.”
✦ ✦ ✦
Diệp Thần siết chặt nắm tay. Mồ hôi lạnh túa ra sau lưng. Xung quanh hắn, cả Diệp gia đang nín thở nhìn — trong đó có Diệp Hạo, kẻ vừa hôm qua còn gọi hắn là phế vật; có Diệp Cương, có cả Liễu Yên Chi vừa hủy hôn với hắn. Tất cả bọn họ đều nghĩ vị Huyễn Hoàng tới đây để giết một phế vật.
Chỉ có Diệp Thần biết, thứ đối phương muốn không phải mạng hắn. Là tòa tháp trong người hắn.
Hắn nhắm mắt, dẫn luồng chân khí ít ỏi tụ lên chân mày, mặc niệm: *Tàng.*
Tầng thứ nhất của Tàng Đế Tháp khẽ xoay. Và trong nháy mắt, toàn bộ khí tức cổ xưa vừa rò rỉ khỏi người Diệp Thần đột ngột biến mất — sạch sẽ, không còn một gợn. Như thể ngọn tháp chưa từng tồn tại.
Trên lưng mãnh thú, vị Huyễn Hoàng khẽ nhíu mày. Khí tức Tàng Đế mà ông vừa khóa chặt, trong chớp mắt, tan biến khỏi cảm ứng thần thức. Ánh mắt ông quét đi quét lại khắp quảng trường, lướt qua Diệp Thần — và không dừng lại.
“Kỳ lạ.” Ông lẩm bẩm. “Rõ ràng ở đây…”
✦ ✦ ✦
Cả quảng trường không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra. Họ chỉ thấy vị đại nhân vật trên trời cao bỗng ngập ngừng, như đang truy tìm một thứ vừa tuột khỏi tay.
Diệp Khôn, trong cơn hoảng loạn muốn lập công chuộc tội, vội bò tới trước, run rẩy dập đầu: “Bẩm… bẩm đại nhân! Trong tộc chúng con có một phế vật vô dụng, mới đây bỗng có dị tượng, ba ngày trước từng khoe khoang khí tức quái lạ! Chính là tên kia—”
Ngón tay ông ta run rẩy chỉ thẳng về phía Diệp Thần.
Diệp Thần tim thắt lại. Nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt Huyễn Hoàng đảo về theo hướng tay chỉ, tầng Tàng của ngọn tháp vẫn đang vận hành — và thứ vị cường giả nhìn thấy chỉ là một thiếu niên gầy gò, tu vi thấp kém đến thảm hại, trên người không có lấy một tia khí tức đặc biệt nào.
Huyễn Hoàng lạnh lùng thu ánh mắt. “Một phế vật Luyện Khí tầng ba.” Giọng ông đầy khinh miệt, rồi chuyển sang băng giá nhìn Diệp Khôn. “Ngươi dám lấy một con sâu ra đùa cợt bổn tọa? Tưởng bổn tọa vượt ba ngàn dặm tới đây để nghe ngươi vu vạ người nhà?”
Sắc mặt Diệp Khôn trắng bệch như giấy.
Còn Diệp Thần, đứng lặng giữa tâm bão, chậm rãi thở ra một hơi dài. Lần đầu tiên kể từ khi xuyên tới thế giới này, hắn hiểu ra một điều mà giọng nói cổ xưa kia chưa từng nói thẳng: sức mạnh lớn nhất của Tàng Đế Tháp, ở giai đoạn này, không phải là giết ai — mà là khiến cả thiên hạ tin rằng hắn vẫn chỉ là một phế vật. Và một quân cờ mà không ai đề phòng, mới là quân cờ nguy hiểm nhất.