Con mãnh thú đen tuyền vỗ cánh, mang theo vị Huyễn Hoàng khinh miệt bay vút lên, xé qua tầng mây rồi biến mất, để lại cả quảng trường Diệp gia chết lặng trong khiếp đảm và bối rối.
Không ai hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Một Huyễn Hoàng cường giả vượt ba ngàn dặm tới, tưởng như sắp giáng tai họa diệt tộc — rồi lại đột ngột bỏ đi, chỉ để lại một câu khinh bỉ và một gia chủ Diệp Khôn đang quỳ rạp, mặt trắng bệch.
Chỉ có Diệp Thần biết sự thật. Thứ vị Huyễn Hoàng ấy truy tìm chưa từng rời đi. Nó vẫn ở đây, nằm im trong đan điền hắn, được tầng thứ nhất của Tàng Đế Tháp giấu kín đến mức cả một cường giả Huyễn Hoàng cũng phải quét mắt qua mà không thấy.
“Giỏi lắm.” Giọng nói cổ xưa vang trong đầu hắn, lần này mang theo một tia hài lòng hiếm hoi. “Ngươi giữ được bình tĩnh. Nếu vừa nãy ngươi hoảng loạn, để chân khí dao động, tầng Tàng sẽ vỡ, và cái đầu ngươi giờ đã lìa khỏi cổ. Nhớ kỹ cảm giác này — sức mạnh lớn nhất của kẻ yếu, là khiến kẻ mạnh tin rằng ngươi không đáng để ra tay.”
✦ ✦ ✦
Diệp Khôn lồm cồm bò dậy. Vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần, nỗi sợ trong lòng lão lập tức chuyển thành cơn thịnh nộ — và cơn thịnh nộ ấy cần một chỗ để trút. Ánh mắt lão quét khắp quảng trường, cuối cùng dừng lại trên Diệp Thần.
“Ngươi!” Lão gằn giọng, ngón tay run run chỉ vào hắn. “Vừa nãy suýt nữa ta đã đem ngươi ra làm lễ vật cho Huyễn Hoàng đại nhân! Nếu không phải ngươi vô dụng đến mức ngay cả ngài ấy cũng chê không thèm giết, thì hôm nay ngươi đã hại chết cả Diệp gia! Đồ tai họa!”
Cả sảnh lại rộ lên. Diệp Hạo đứng bên cạnh, vừa nãy còn co rúm vì sợ, giờ được thể cười khẩy: “Đúng là phế vật xui xẻo. Đến vận rủi cũng biết chọn người mà bám.”
Diệp Thần cúi đầu, không cãi một lời. Trên gương mặt gầy gò của hắn chỉ có vẻ nhẫn nhục của một kẻ yếu quen bị chà đạp. Nhưng nếu ai đủ tinh ý nhìn vào đôi mắt hắn lúc cúi xuống, sẽ thấy trong đó không có sợ hãi, không có tủi nhục — chỉ có một sự bình thản băng giá, và một thứ ánh sáng đang được cất giữ rất sâu, chờ ngày bùng cháy.
*Cứ cười đi.* Hắn thầm nghĩ. *Cứ để các người coi ta là phế vật. Kẻ mà các người xem thường nhất, sẽ là kẻ khiến các người trả giá đắt nhất.*
✦ ✦ ✦
Đêm đó, Diệp Thần trở về căn phòng rách nát ở góc xa nhất của Diệp gia — nơi người ta nhốt một “phế vật” cho khuất mắt. Hắn ngồi xếp bằng trên nền đất lạnh, nhắm mắt, dẫn ý niệm vào đan điền.
Ngọn tháp Tàng Đế chín tầng lơ lửng, đen tuyền và cổ xưa, chỉ mới sáng lên tầng thứ nhất. Tám tầng còn lại chìm trong bóng tối, như tám tầng bí mật chờ được mở.
“Muốn mở tầng thứ hai,” giọng nói cổ xưa vang lên, “ngươi cần đột phá tới Luyện Khí tầng chín, và tìm được Nguyên Thạch thượng phẩm để nuôi tháp. Cả hai thứ ấy, Diệp gia nhỏ bé này không có. Ngươi phải bước ra ngoài.”
Diệp Thần mở mắt, ánh nhìn xuyên qua ô cửa sổ vỡ, hướng về phía chân trời xa, nơi những ngọn núi mờ của Huyền Thương Đại Lục ẩn hiện trong đêm.
“Vậy thì,” hắn khẽ nói, “ta sẽ bước ra ngoài. Nhưng trước khi đi — ta muốn Diệp gia này nhớ mặt ta. Không phải nhớ một phế vật. Mà nhớ kẻ mà bọn họ đã bỏ lỡ.”