Sống Việt Nam

Chương 56: Băng Tan, Nợ Máu Chưa Tan

Sợi băng đen cuối cùng vỡ ra như thủy tinh, rơi xuống nền cung điện thành muôn ngàn mảnh vụn lấp lánh rồi tan biến vào hư không. Lâm Thanh vẫn nắm chặt tay Lý Vân, cảm nhận từng nhịp đập yếu ớt trở lại trong lòng bàn tay nàng — như một con chim non vừa được kéo ra khỏi miệng thú dữ.

“Vân nhi,” cậu khẽ gọi, giọng khàn đặc vì hao tổn thần hồn. “Tỉnh lại rồi. Là ta đây.”

Lý Vân từ từ mở mắt. Đôi đồng tử vốn đen tuyền của Cửu Âm thánh thể giờ đã trở lại trong veo, nhưng bên trong lại là một khoảng trống rỗng đến rợn người. Nàng nhìn Lâm Thanh, rồi ánh mắt chậm rãi trượt qua vai cậu — và dừng lại.

Cả gian cung điện phía Đông của Tinh phủ như một bãi tha ma bằng pha lê. Hơn hai mươi tu sĩ áo giáp bạc đứng đóng băng ở những tư thế cuối cùng của họ: kẻ giơ tay che mặt, kẻ quỳ sụp, kẻ ngã ngửa với miệng còn há ra trong tiếng thét không bao giờ thoát khỏi cổ họng. Sinh cơ trong thân thể họ đã bị hút cạn đến giọt cuối cùng, để lại những pho tượng người xám ngoét, mắt phủ một lớp sương giá trắng đục.

Lý Vân run bần bật. “Ta… ta đã làm gì thế này?”

“Không phải lỗi của nàng.” Lâm Thanh vội đỡ lấy vai nàng, xoay người che đi tầm mắt. “Cửu Âm ở cõi Vô Cực đã tỉnh về bản chất nguyên thủy. Nàng không điều khiển được nó. Chính nàng cũng là nạn nhân.”

Nhưng nàng đẩy cậu ra, loạng choạng bước tới bên một xác tu sĩ trẻ. Gương mặt gã còn non, chắc chỉ độ đôi mươi theo tuổi phàm. Trên ngực áo giáp bạc còn khắc một bông tuyết liên — huy hiệu của thị vệ Tinh phủ. Lý Vân đưa tay chạm vào gò má đóng băng của gã, và lớp da lạnh ngắt ấy vỡ vụn dưới ngón tay nàng như tro tàn.

“Hắn còn trẻ quá.” Nước mắt nàng ứa ra, đông lại thành những hạt băng li ti ngay trên khóe mi. “Ta nghe được. Lúc đó ta nghe được tiếng tim hắn đập. Rồi ta… ta uống nó. Ta thấy ngon, Lâm Thanh. Ta thấy thỏa mãn. Đó mới là điều khủng khiếp nhất.”

Lâm Thanh không biết nói gì. Bởi ngay lúc này, sâu trong kinh mạch của chính cậu, một thứ vừa khẽ cựa mình — như hạt mầm băng giá gieo vào lòng đất ẩm, đang chờ mùa nảy nở. Cậu cắn răng, ép nó lặng xuống bằng một luồng năng lượng Vô Cực. Cái đói ấy — mảnh Cửu Âm đã men theo sợi liên kết song tu mà trú vào thân cậu khi cậu cứu nàng — tạm thời lùi lại, nhưng nó không biến mất. Nó chỉ ngủ.

✦ ✦ ✦

Cậu không nói cho nàng biết. Không thể nói.

Lý Vân vừa mới thoát khỏi địa ngục của bản thân. Nếu nàng biết cái giá của việc được cứu là một mảnh của chính con quái vật ấy đã chui vào người cậu, nàng sẽ sụp đổ hoàn toàn. Nàng sẽ tự trách đến chết. Lâm Thanh thà một mình gánh lấy hạt mầm băng giá đó, còn hơn nhìn nàng gục ngã thêm lần nữa.

“Nghe ta này.” Cậu nắm lấy hai vai nàng, buộc nàng nhìn thẳng vào mắt mình. “Chuyện đã xảy ra rồi. Bây giờ không phải lúc để dằn vặt. Nàng còn sống, ta còn sống — đó mới là điều quan trọng. Nhưng chúng ta phải rời khỏi đây, ngay lập tức.”

Như để trả lời cậu, một hồi chuông đồng vang lên từ xa. Không phải một tiếng, mà là chín tiếng liên hồi, ngân dài qua các tầng lầu của Tinh phủ, dội vào biển sao ngoài kia thành những gợn sóng ánh sáng. Chuông báo động cấp cao nhất. Chuông Cửu Vân.

Lâm Thanh nhận ra ngay sự chậm trễ của mình. Đáng lẽ họ đã phải chạy từ lâu. Nhưng thần hồn cậu hao tổn quá nặng sau khi dùng Đạo Dung Hòa dẫn “cái miệng đói” thành dòng tuần hoàn cho–nhận; hai chân cậu như bị đổ chì.

Tiếng bước chân dồn dập vọng lại từ hành lang. Rất nhiều người. Và dẫn đầu là một luồng khí tức mạnh mẽ như núi đè, khiến không khí trong cung điện đông đặc lại, đè nặng lên vai hai người.

Cánh cửa ngọc bích cao ba trượng bị đẩy bật ra.

Người bước vào đầu tiên là một nữ tử áo trắng, tóc búi cao cài trâm bạc hình tuyết liên, khí chất lạnh lùng sắc bén như một thanh kiếm rút khỏi vỏ. Nàng ta là Bạch Linh Sương — Chấp pháp trưởng của Tinh phủ, người ta gọi là “Sương Nữ”, bàn tay phải của Tinh Chủ trong việc trừng trị. Phía sau nàng là hàng chục thị vệ áo giáp bạc, đồng loạt rút binh khí.

Bạch Linh Sương quét mắt qua gian cung điện. Ánh mắt nàng ta dừng lại trên từng pho tượng băng, từng gương mặt đóng cứng của thuộc hạ mình. Cơ hàm nàng ta siết chặt, và nhiệt độ trong phòng như tụt xuống thêm mấy phần — nhưng lần này là hàn khí của phẫn nộ.

“Các ngươi.” Giọng nàng ta nhẹ, nhưng từng chữ như dao khắc lên băng. “Hai kẻ ngoại lai vừa được Tinh Chủ tiếp đãi. Còn đây…” Nàng ta chỉ tay về phía những xác tu sĩ. “Là ba mươi hai đệ tử Chấp pháp đường của ta. Hôm qua họ còn cùng ta uống rượu. Hôm nay họ thành thế này.”

✦ ✦ ✦

Lâm Thanh kéo Lý Vân ra sau lưng mình, chắn giữa nàng và những mũi kiếm đang lăm lăm chĩa tới.

“Chấp pháp trưởng,” cậu lên tiếng, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đã căng như dây cung. “Chuyện này có nội tình. Không phải chúng ta cố ý sát hại người của Tinh phủ.”

“Nội tình?” Bạch Linh Sương cười lạnh. “Ta nhìn thấy tận mắt. Sinh cơ của họ bị hút cạn. Trên đời này chỉ có một loại thể chất làm được điều đó — Cửu Âm thánh thể. Và cô nương đứng sau lưng ngươi…” Ánh mắt nàng ta xuyên qua vai Lâm Thanh, ghim thẳng vào Lý Vân đang tái nhợt. “Chính là Cửu Âm, phải không?”

Lý Vân toàn thân cứng đờ. Nàng không thể phản bác. Bởi đó là sự thật. Chính đôi tay nàng đã gây ra bãi tha ma này.

“Là ta.” Nàng bước lên, giọng nghẹn nhưng cương quyết. “Người của các ngươi chết vì ta. Ta không chối. Muốn giết muốn phạt, cứ nhắm vào ta. Đừng liên lụy tới chàng.”

“Vân nhi!” Lâm Thanh quay phắt lại.

Nhưng Bạch Linh Sương đã nhấc tay. Ba mươi hai đệ tử còn lại của Chấp pháp đường tản ra thành trận, hàn quang lóe lên khắp gian cung điện. Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Thanh cảm nhận được sát ý — không phải sát ý muốn bắt sống, mà là sát ý muốn báo thù, muốn lấy máu đền máu.

“Bắt lấy Cửu Âm. Còn gã kia,” Bạch Linh Sương liếc Lâm Thanh, ánh mắt không chút cảm tình, “kẻ đồng lõa cũng phải quỳ trước Tinh Chủ mà chịu tội.”

Những mũi kiếm ập tới như một cơn mưa bạc.

Lâm Thanh hít một hơi thật sâu. Cậu biết mình không thể để Lý Vân đơn độc gánh chịu. Cậu cũng biết, nếu bây giờ động thủ, mảnh Cửu Âm trong người cậu rất có thể sẽ nhân cơ hội hỗn loạn mà trỗi dậy. Nhưng cậu không còn lựa chọn.

Đạo Dung Hòa trong đan điền khẽ chuyển. Không phải để công kích, mà để hóa giải. Khi mũi kiếm đầu tiên chạm tới ngực cậu, Lâm Thanh chỉ nhẹ nhàng đưa hai ngón tay điểm vào sống kiếm. Luồng kiếm khí cuồng bạo ấy, thay vì bị đánh bật, lại như dòng nước gặp đê mà đổi hướng, uốn cong đi, trượt qua vai cậu vô hại rồi tan vào không khí.

Cả gian cung điện khựng lại trong một nhịp.

Bạch Linh Sương nhíu mày. Nàng ta là cao thủ, lập tức nhận ra thủ pháp vừa rồi không tầm thường. Đó không phải là hóa giải bằng lực mạnh hơn, mà là “dung hòa” — biến kình lực của địch thành thứ vô hại, như thể chưa từng có đòn tấn công nào.

“Thú vị.” Nàng ta khẽ nói. “Xem ra ngươi cũng không phải hạng tầm thường. Vậy thì…” Trâm bạc trên tóc nàng ta bỗng bay ra, hóa thành một thanh trường kiếm mỏng như cánh liễu, phủ đầy sương trắng. “Để ta đích thân lĩnh giáo.”

Nhưng ngay khoảnh khắc đôi bên chuẩn bị so tài, một giọng nói trầm ấm, xa xăm như vọng từ tận đáy biển sao, đột nhiên vang lên khắp cung điện — chậm rãi mà không ai dám cãi:

“Dừng tay.”

Bạch Linh Sương lập tức thu kiếm, quỳ một gối xuống. Ba mươi hai đệ tử đồng loạt cúi đầu.

“Tinh Chủ.”

Lâm Thanh ngẩng lên. Trên cao, nơi mái vòm cung điện mở ra một khoảng trời đầy sao, một bóng người đang từ từ hiện ra giữa vầng sáng bạc — kẻ cai quản cả một phương Tinh Vực này. Và ánh mắt của người ấy, xuyên qua muôn vàn tinh tú, đang nhìn thẳng vào cậu.

Cậu biết, thử thách thật sự bây giờ mới bắt đầu.