Sống Việt Nam

Chương 55: Cửu Âm Biến Dị

Tầng cấm chế vỡ tan dưới nắm đấm của Lâm Thanh, nhưng cậu không bận tâm đến tiếng chuông báo động vừa réo lên khắp Tinh phủ. Cậu lao ra khỏi khách viện, thân hình hóa thành một vệt sáng xé qua đêm đen, phóng thẳng về hướng cung điện phía Đông — nơi luồng khí âm hàn đang cuộn lên như một cột băng đâm thủng trời.

Cậu đến nơi, và khung cảnh trước mắt khiến cả cậu cũng phải sững lại nửa nhịp.

Cung điện phía Đông đóng băng đen tuyền
Cung điện phía Đông đóng băng đen tuyền, tu sĩ hoá tượng

✦ ✦ ✦

Cung điện phía Đông đã đóng băng.

Không phải băng thường. Đó là một thứ băng đen tuyền, trong suốt mà thẳm sâu như hư không, phủ kín tường, cột, sàn nhà. Những tu sĩ áo giáp bạc canh gác nơi đây đã bị đóng cứng trong lớp băng ấy, gương mặt còn nguyên vẻ kinh hoàng, chân nguyên trong người họ bị hút cạn đến mức chỉ còn là những cái xác khô.

Và ở chính giữa, lơ lửng cách mặt đất mấy trượng, là Lý Vân.

Nàng bay giữa không trung, mái tóc đen xõa tung bay ngược lên như bị một cơn gió vô hình thổi từ dưới lên. Toàn thân nàng tỏa ra thứ ánh sáng âm hàn màu tím đen, và đôi mắt — đôi mắt mà xưa nay chỉ phảng phất một tầng sương lạnh — giờ đã trở thành hai vũng thẳm đen kịt, không còn một chút trắng, không còn một chút tròng. Trên làn da nàng, những vân băng màu bạc đang bò lan, kết thành những hoa văn cổ xưa mà Lâm Thanh chưa từng thấy trong bất kỳ điển tịch nào của ba cõi.

Đây không còn là Cửu Âm thánh thể mà cậu biết.

Trong đầu Lâm Thanh thoáng hiện lại hình ảnh Lý Vân của ba cõi — cô gái áo trắng đứng dưới gốc đào, đôi mắt trong veo phảng phất chút lạnh lẽo dịu dàng, người đã cùng cậu vượt qua Hư Không Tận Đầu, người đã một mình cõng cậu chạy trốn khi cậu trọng thương. Cùng một người, mà giờ đây treo giữa không trung như một vị nữ thần băng giá của tử vong. Trái tim cậu thắt lại. Nhưng cậu ép mình bình tĩnh — bởi cậu biết, lúc này mà hoảng loạn thì cả hai đều chết.

✦ ✦ ✦

“Lý Vân!” Cậu gọi.

Nàng chậm rãi cúi đầu nhìn cậu, và trong đôi mắt thẳm đen ấy, thoáng qua một tia đau đớn — Lý Vân vẫn còn ở trong đó, đang vật lộn. Nhưng khi nàng mở miệng, giọng thoát ra không hoàn toàn là của nàng. Nó vang lên như hai giọng chồng lên nhau: một giọng là Lý Vân, một giọng khác — cổ xưa, lạnh lẽo, và đói khát.

“Thanh… ca…” Nàng nghẹn ngào. “Nó… năng lượng Vô Cực… nó đánh thức thứ ngủ trong máu ta. Cửu Âm… nguyên bản… nó không phải thánh thể. Nó là… một cái miệng. Một cái miệng nuốt lấy sinh cơ…”

Lâm Thanh chợt hiểu ra, và trong lòng cậu dấy lên một cơn lạnh còn hơn cả lớp băng đen quanh đây.

Thì ra là vậy. Suốt từ Chợ Đen, khi cậu ra tay nghịch chuyển khí huyết gã áo da thú, khi cậu thi triển “một ngón tay” hút cạn linh khí trăm người — mỗi lần cậu thao túng năng lượng ở mức độ ấy, một mảnh khí Vô Cực cuồng bạo lại theo sợi liên kết song tu chạm tới Lý Vân, và đánh thức thứ ngủ sâu trong huyết mạch nàng thêm một chút. Cậu càng mạnh, càng ra tay, thì cái miệng đói trong nàng càng gần với ngày tỉnh giấc. Cậu đã vô tình, bằng chính sức mạnh dùng để bảo vệ nàng, đẩy nàng tới bờ vực này.

Cảm giác tội lỗi ấy như một nhát dao. Nhưng cậu không cho phép mình chìm trong nó. Bởi cậu biết, ân hận không cứu được ai. Chỉ có hành động mới cứu được.

Cửu Âm thánh thể — thứ mà cả ba cõi tôn là bảo vật, thứ khiến vô số cường giả thèm khát — hóa ra bản chất nguyên thủy của nó, ở nơi biển sao này, cũng chính là một dạng của cái “cơn đói” mà cậu vừa chống chọi suốt đêm. Ở ba cõi, linh khí ôn hòa đã ru ngủ mặt tối ấy suốt bao đời, để Cửu Âm chỉ hiện ra như một thể chất âm hàn thuần khiết. Nhưng ở Vô Cực, nơi năng lượng cuồng bạo đánh thức mọi thứ về đúng bản chất gốc — Cửu Âm đã tỉnh dậy như thứ nó vốn là: một thể chất nuốt sinh cơ vạn vật để tự nuôi mình.

Đó là lý do những tu sĩ áo giáp bạc quanh đây bị hút khô. Không phải Lý Vân muốn giết họ. Là cái “miệng” trong máu nàng, khi tỉnh dậy, đã tự động nuốt lấy mọi sinh cơ trong tầm với. Và nếu không ai ngăn lại, nó sẽ nuốt tiếp — nuốt cả Tinh phủ, cả Trầm Đảo, và cuối cùng, nuốt chính Lý Vân từ bên trong, biến nàng thành một con quỷ đói vô tri.

✦ ✦ ✦

Lý Vân - Cửu Âm biến dị giữa không trung
Lý Vân — Cửu Âm biến dị treo giữa không trung

“Thanh ca…” Lý Vân rít lên, hai tay ôm lấy đầu, những vân băng trên da nàng bò lan nhanh hơn. “Ta… ta không kìm được nó nữa. Nó muốn nuốt… nó muốn nuốt cả chàng. Chạy đi. Chạy đi trước khi ta…”

“Ta không chạy.” Lâm Thanh nói.

Cậu bước tới, chậm rãi, giữa đám xác khô đóng băng, tiến thẳng về phía cái nguồn khí âm hàn đang cuồn cuộn nuốt chửng mọi thứ — thứ mà bất kỳ tu sĩ nào có chút lý trí cũng sẽ tránh xa nghìn dặm.

Bởi vì cậu vừa nhận ra một điều. Cả đêm nay, cậu đã học được cách đối mặt với đúng thứ này — một cơn đói cuồng bạo muốn nuốt chửng tất cả. Cậu đã học được rằng nó không thể bị đánh bại bằng sức mạnh, không thể bị chế ngự bằng cách áp chế. Nó chỉ có thể bị hóa giải. Bằng dung hòa.

Cái mà cậu không nuốt được cho chính mình, có lẽ — cậu có thể dung hòa cho nàng.

✦ ✦ ✦

Cậu bước qua một xác tu sĩ đóng băng, và cảm nhận rõ luồng khí âm hàn quanh Lý Vân đang cào cấu vào da thịt mình như hàng vạn lưỡi dao. Mỗi bước tiến, sinh cơ trong người cậu lại vơi đi một phần — cái miệng đói trong máu nàng đã ngửi thấy cậu, và nó thèm khát nguồn sinh lực dồi dào ấy hơn bất cứ thứ gì trong Tinh phủ. Nhưng cậu không dừng lại. Cậu biết, nếu lùi bây giờ, Lý Vân sẽ vĩnh viễn chìm vào cơn đói ấy, biến thành thứ mà chính nàng ghê sợ nhất.

“Ta từng hứa với ngươi.” Cậu nói, giọng vẫn vững, dù chân đã bắt đầu run vì mất sinh cơ. “Ở Hư Không Tận Đầu, ta đã hứa. Dù ngươi có biến thành cái gì, ta cũng không bỏ ngươi lại. Ngươi còn nhớ không?”

Trong đôi mắt thẳm đen của Lý Vân, một giọt lệ băng ứa ra, đông lại thành một hạt pha lê nhỏ, rơi xuống vỡ tan trên nền băng.

“Lý Vân.” Cậu ngước lên nhìn đôi mắt thẳm đen của nàng, và giọng cậu dịu dàng đến lạ giữa cơn bão băng giá. “Nghe ta. Đừng chống lại nó. Ngươi càng chống, nó càng đói. Ta biết cảm giác đó — đêm nay ta vừa đi qua nó rồi.”

Cậu đưa tay ra, xuyên qua lớp khí âm hàn đang cắt da xẻ thịt, và nắm lấy bàn tay lạnh giá của nàng.

Ngay khoảnh khắc chạm vào, cái “miệng” trong máu nàng lập tức chuyển hướng — nó buông tha lũ xác khô, và tham lam bập vào sinh cơ của Lâm Thanh, thứ sinh cơ dồi dào và thuần khiết nhất trong cả Tinh phủ. Chân nguyên trong người cậu bắt đầu bị hút đi ồ ạt, nhanh đến chóng mặt.

Nhưng Lâm Thanh không rút tay lại. Cậu vận Đạo Dung Hòa — không phải để chặn, mà để dẫn. Cậu để cái miệng đói kia hút lấy sinh cơ của mình, nhưng ngay khi nó vào trong sợi liên kết song tu giữa hai người, cậu dung hòa nó, làm nó dịu lại, biến cơn cuồng bạo “nuốt để hủy diệt” thành một dòng chảy “cho và nhận” tuần hoàn. Sinh cơ của cậu chảy sang nàng; khí âm hàn của nàng chảy về cậu; và ở giữa, Đạo Dung Hòa của cậu như một con đập, điều tiết dòng lũ, không để bên nào cạn, không để bên nào tràn.

✦ ✦ ✦

Đây là kỹ thuật song tu nguy hiểm nhất cậu từng thi triển. Chỉ cần điều tiết sai một nhịp, cái miệng đói kia sẽ hút cạn cậu trước khi cậu kịp dung hòa nó; hoặc nếu cậu ép quá tay, khí âm hàn phản phệ sẽ đóng băng chính kinh mạch cậu. Cậu như người đi trên dây giữa hai vực thẳm — hai bên đều là cái chết, và bên dưới là sinh mệnh của người con gái cậu yêu.

Nhưng chính bài tu luyện gian khổ đêm nay — cái đêm cậu học cách “chảy cùng” thay vì “chống lại” năng lượng cuồng bạo — lại trở thành thứ cứu mạng cả hai. Nếu là Lâm Thanh của một ngày trước, hẳn cậu đã cố dùng sức áp chế cái miệng đói, và sẽ thất bại. Nhưng Lâm Thanh của lúc này đã hiểu: thứ đói khát ấy không thể bị đánh bại, chỉ có thể được dẫn dắt, xoa dịu, và cho nó một dòng chảy để tuôn về chỗ vô hại.

Lớp băng đen trong cung điện bắt đầu tan. Ánh sáng tím đen quanh người Lý Vân dịu lại. Những vân băng trên da nàng chậm rãi rút đi. Và trong đôi mắt thẳm đen của nàng, một điểm sáng nhỏ nhoi bắt đầu quay về — Lý Vân đang trở lại.

Nhưng chính vào lúc ấy, Lâm Thanh cảm thấy một điều khiến tim cậu chùng xuống.

Cái miệng đói kia — nó không chịu bị dung hòa hoàn toàn. Khi cậu dẫn dắt nó lắng lại trong người Lý Vân, một phần của nó đã men theo sợi liên kết song tu, luồn vào chính kinh mạch của cậu, và ẩn mình ở đó — như một hạt mầm băng giá gieo vào lòng đất. Cậu đã cứu được nàng đêm nay. Nhưng cái giá là: mặt tối của Cửu Âm giờ đã có một mảnh trú ngụ trong chính thân thể cậu.

Cậu chưa kịp nghĩ thấu hậu quả của điều đó.

Bởi vì sau lưng cậu, giữa đại sảnh Tinh phủ vừa tan băng, một giọng nói ôn hòa quen thuộc vang lên — không phải của Tinh Chủ, mà của một người mà cậu tưởng còn ở tận Chợ Đen.

“Một kẻ dung hòa được cả mặt tối của Cửu Âm.” Vị Đạo Tiên áo bào xám tro bước ra từ trong bóng tối, đôi mắt giếng sâu không đáy sáng lên thứ ánh sáng của một người thợ săn đã tìm thấy đúng con mồi mình cần. “Tiểu tử, giờ thì bổn tọa chắc chắn rồi. Người trên kia không cần ngươi chết.” Lão mỉm cười. “Người muốn ngươi còn sống. Và bổn tọa, sẽ đích thân đưa ngươi lên Trung Vực gặp Người.”

Lâm Thanh chắn trước Lý Vân, chân nguyên vừa cạn quá nửa, đối diện với một Đạo Tiên ở khoảng cách chưa đầy mười trượng.

Và cậu biết, đêm không có linh khí này, vẫn còn rất dài.