Đêm ở Trầm Đảo không có trăng, chỉ có biển sao lạnh lẽo trải dài ngoài khung cửa. Và trong căn khách viện bị cấm chế phong tỏa, Lâm Thanh ngồi kiết già, quyết định làm một việc mà cậu đã trì hoãn suốt từ khi lạc vào Vô Cực: tĩnh tâm tu luyện, khôi phục lại phần chân nguyên đã hao tổn ở Chợ Đen.
Cậu cần mạnh hơn. Đêm nay, để cứu Lý Vân, cậu cần từng tia sức lực mình có.
Nhưng ngay khoảnh khắc cậu vận công, dẫn khí, cậu lập tức hiểu ra vì sao suốt những ngày qua cậu luôn cảm thấy bất an mỗi khi định ngồi xuống điều tức.
Đêm không trăng — tĩnh tâm điều tức dưới biển sao lạnh
✦ ✦ ✦
Ở ba cõi, tu luyện là hít linh khí trời đất vào người, luyện hóa thành chân nguyên. Linh khí ba cõi ôn hòa, thuần hậu, như dòng suối mát chảy qua kinh mạch. Cậu đã tu như thế suốt cả một đời.
Nhưng nơi biển sao này không có linh khí.
Thứ tràn ngập trong không gian Vô Cực là một loại năng lượng khác hẳn — cuồng bạo, hỗn loạn, sắc bén như hàng vạn mảnh thủy tinh vỡ trôi lơ lửng. Nó mạnh hơn linh khí ba cõi gấp trăm lần, nhưng nó không phải bạn. Khi Lâm Thanh vừa hé mở kinh mạch để dẫn khí, luồng năng lượng Vô Cực ập vào như nước lũ vỡ đê — không phải chảy, mà là đâm. Từng luồng, từng luồng, cắm vào kinh mạch cậu như hàng vạn mũi kim tẩm băng.
Lâm Thanh nghiến răng, lập tức vận Đạo Dung Hòa để trung hòa. Nhưng đây là lần đầu tiên cậu thử dung hóa một lượng lớn năng lượng Vô Cực vào chính bản thân mình, không phải để đánh, mà để nuôi dưỡng. Và cậu phát hiện, dung hòa để tan biến một đòn tấn công thì dễ — chỉ cần một khoảnh khắc. Nhưng dung hòa để hấp thụ, để biến thứ độc dược cuồng bạo này thành chân nguyên của mình, thì như nuốt một hòn than đang cháy rồi bắt nó nguội đi trong bụng.
✦ ✦ ✦
Đây là bài học đầu tiên và đắt giá nhất mà biển sao dạy cậu: ở Vô Cực, ngay cả việc hít thở để tu luyện cũng là một trận chiến. Ở ba cõi, một tu sĩ có thể ngồi thiền cả tháng bên mạch linh tuyền, thong dong hấp thụ trời đất. Ở đây, mỗi hơi cậu dẫn khí vào người đều như nuốt một ngụm nước biển mặn chát — càng uống càng khát, càng hấp thụ càng dễ tan vỡ.
Mồ hôi túa ra trên trán cậu, rồi hóa băng, rồi lại túa ra. Kinh mạch cậu nóng ran ở chỗ này, buốt giá ở chỗ kia. Luồng năng lượng Vô Cực trong người cậu không chịu thuần phục — nó chống cự, nó cắn xé, nó tìm mọi kẽ hở để bùng lên đốt cháy cậu từ bên trong.
Và điều tệ hơn cả sự đau đớn thể xác, là thứ nó làm với tâm cậu.
Năng lượng Vô Cực không chỉ mang theo sức mạnh. Nó mang theo cả một thứ ý chí mơ hồ — hỗn loạn, đói khát, không hình dạng. Khi nó tràn vào linh đài của Lâm Thanh, những hình ảnh xa lạ bắt đầu ùa lên trong tâm trí cậu: những thế giới bị nuốt chửng, những vì sao vỡ tan, một cơn đói vô tận muốn hủy diệt tất cả để lấp đầy chính nó. Đó không phải ký ức của cậu. Đó là “tiếng nói” của biển sao — thứ ý chí cuồng bạo mà mọi tu sĩ Vô Cực đều phải chống chọi khi tu luyện, và là thứ đã khiến vô số kẻ tẩu hỏa nhập ma, biến thành quỷ dữ.
Đạo tâm của Lâm Thanh — thứ Đạo tâm ôn hòa, “dung hòa vạn vật” mà cậu đã dày công tôi luyện suốt cả một đời và cả một lần hàn gắn ba cõi — lần đầu tiên bắt đầu lung lay.
✦ ✦ ✦
Năng lượng Vô Cực cuồng bạo như vạn mũi kim băng đâm vào kinh mạch
Hủy diệt đi. Nuốt lấy tất cả. Mạnh lên. Chỉ có nuốt chửng mới là con đường ở biển sao này.
Tiếng nói ấy rót vào tận đáy linh hồn cậu, ngọt ngào và hợp lý đến đáng sợ. Bởi vì nó nói đúng — ở Vô Cực, kẻ yếu là cái tội, và con đường nhanh nhất để mạnh lên chính là nuốt chửng: nuốt tu vi của kẻ khác, nuốt cả thế giới. Vị Đạo Tiên áo xám mạnh như thế, chẳng phải cũng nhờ “thu hoạch” vô số cường giả sao? Tinh Chủ tham lam như thế, chẳng phải cũng vì muốn “nuốt trọn ba mảnh Tinh Vực” sao?
Cái tiếng nói ấy hiểu cậu. Nó biết cậu đang lo cho Lý Vân, và nó khoét đúng vào nỗi lo ấy: Ngươi yếu, nên nàng mới bị nhốt. Ngươi mà mạnh hơn, đã chẳng ai dám động tới nàng. Nuốt đi. Mạnh lên. Vì nàng. Từng lời như mật rót vào tai, hợp lý đến mức tàn nhẫn. Bởi trong đó có một phần sự thật — và những cám dỗ nguy hiểm nhất luôn được dệt từ một nửa sự thật.
Kinh mạch Lâm Thanh run lên. Trước mắt cậu, ranh giới giữa “dung hòa” và “nuốt chửng” mờ dần, mỏng như một lớp sương. Chỉ cần cậu buông tay một chút, chỉ cần cậu tự nhủ “một lần này thôi, vì Lý Vân” — cậu sẽ bước qua ranh giới ấy. Và cậu biết, một khi đã bước qua, sẽ không có đường lui. Vô số cường giả biển sao từng là người tốt, cũng đã sa ngã đúng theo cách này: không phải vì tham lam, mà vì một lý do nghe có vẻ chính đáng.
Trong một khoảnh khắc — chỉ một khoảnh khắc thôi — Lâm Thanh gần như đã tin.
Kinh mạch cậu giãn ra, sẵn sàng để luồng năng lượng cuồng bạo kia tràn vào không giới hạn, để cậu mạnh lên tức khắc, đủ để đêm nay đập tan kết giới, giết sạch Tinh phủ, cướp Lý Vân mà đi. Chỉ cần buông bỏ cái “dung hòa” rườm rà, chỉ cần để bản thân trở thành một cái miệng đói vô đáy như chính biển sao này…
✦ ✦ ✦
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, một hình ảnh khác nổi lên.
Không phải những vì sao vỡ. Mà là gương mặt Lý Vân, dưới ánh đèn ở Chợ Đen, khi nàng siết tay cậu và thì thầm: trong người ta có gì đó đang tỉnh dậy.
Và xa hơn nữa, mờ hơn nữa — lời của lão cổ tiên nơi Hư Không Tận Đầu, người đã tiễn cậu bước vào biển sao: “Tiểu tử, Đạo của ngươi không phải là mạnh nhất. Nhưng nó là thứ hiếm nhất. Ở nơi mọi kẻ đều muốn nuốt chửng, một kẻ chọn dung hòa — đó mới là thứ có thể phá vỡ cái vòng lặp tàn khốc này. Đừng bao giờ để biển sao dạy ngươi cách đói khát. Ngươi tới đây, là để dạy nó cách buông tay.”
Lâm Thanh mở bừng mắt.
“Không.” Cậu nói, khàn đặc, với chính cái tiếng nói trong linh hồn mình. “Ta không nuốt chửng. Ta dung hòa. Đó là Đạo của ta — và ta thà chết chứ không đổi nó lấy sức mạnh của các ngươi.”
✦ ✦ ✦
Ngay khoảnh khắc cậu dứt khoát từ chối, luồng năng lượng Vô Cực trong người cậu bỗng bạo động dữ dội, như một con thú bị cự tuyệt. Nó không còn dụ dỗ nữa — nó chuyển sang cưỡng ép. Hàng vạn mũi kim băng đâm loạn trong kinh mạch cậu, có mũi xuyên tới tận linh đài. Máu trong miệng cậu trào lên, mằn mặn tanh nồng. Trước mắt cậu, cảnh vật nhòe đi, chập chờn giữa căn khách viện và những ảo ảnh thế giới vỡ vụn mà năng lượng Vô Cực dội vào tâm trí.
Đây chính là ải sinh tử của tẩu hỏa nhập ma. Chỉ cần Đạo tâm cậu vỡ ở đây, hoặc cậu sẽ chết ngay tại chỗ, hoặc — tệ hơn — biến thành một con quỷ đói vô tri, quay ra nuốt chửng mọi sinh linh trong Tinh phủ, kể cả Lý Vân. Cậu đã thấy loại quỷ ấy ở Chợ Đen: những cái xác biết đi, mắt trống rỗng, chỉ còn lại cơn thèm khát.
“Không phải hôm nay.” Cậu nghiến răng, từng chữ bật ra qua kẽ răng dính máu. “Đạo của ta là dung hòa. Ta đã hàn gắn được cả ba cõi rạn vỡ. Một luồng năng lượng — ta lẽ nào không hòa nổi ngươi?”
Cậu trấn định Đạo tâm, và lần này, thay vì cố ép luồng năng lượng Vô Cực phục tùng, cậu buông lỏng. Cậu không chống nó, cũng không để nó nuốt cậu. Cậu chảy cùng nó — như nước hòa vào nước, như cách cậu đã hòa mình vào vạn vật để trốn khỏi ánh mắt Đạo Tiên. Cậu không lấy sức mạnh của biển sao. Cậu chỉ mượn nó chảy qua, giữ lại một phần tinh túy nhất, ôn hòa nhất, rồi để phần cuồng bạo còn lại trở về hư không.
Cậu chợt nhớ tới con suối nhỏ nơi quê nhà ba cõi, nơi cậu từng tu luyện thuở còn là tán tu vô danh. Nước ấy chẳng mạnh mẽ gì, nhưng bào mòn được cả đá tảng — không phải bằng sức, mà bằng sự bền bỉ mềm mại. “Nhu thắng cương, nhược thắng cường” — cái đạo lý cũ kỹ ấy, ở biển sao Vô Cực lại đúng hơn bao giờ hết. Cậu không cần đấu sức với năng lượng cuồng bạo nơi đây; cậu chỉ cần mềm hơn nó, kiên nhẫn hơn nó, và để thời gian làm phần còn lại.
Chậm. Vô cùng chậm. Chậm đến mức, sau cả nửa đêm, cậu chỉ luyện hóa được một lượng chân nguyên bằng chút móng tay so với những gì cậu từng làm được trong một khắc ở ba cõi.
Nhưng nó là của cậu. Thuần khiết. Không tạp niệm. Không cơn đói.
Và quan trọng hơn, Đạo tâm của cậu — sau khi bước tới sát mép vực rồi lùi lại — đã vững hơn bao giờ hết. Cậu đã hiểu ra một điều mà không sách vở nào dạy được: ở biển sao Vô Cực, thử thách lớn nhất không phải là kẻ địch bên ngoài, mà là tiếng gọi hủy diệt bên trong. Vượt qua được nó, con đường tu luyện của cậu ở nơi đây mới thật sự bắt đầu.
✦ ✦ ✦
Cậu vừa định thu công, thì đột nhiên —
Từ hướng cung điện phía Đông, nơi Lý Vân bị giam, một luồng khí tức âm hàn khủng khiếp bùng lên, xé toạc màn đêm.
Nó lạnh đến mức cả biển sao ngoài cửa sổ như đông cứng lại. Chín vành đai linh thạch của Tinh phủ rung lên bần bật, ánh sáng dịu dàng của chúng chớp tắt loạn xạ như sắp vỡ. Và trong luồng khí tức âm hàn ấy, Lâm Thanh nghe thấy — không phải bằng tai, mà bằng sợi liên kết song tu giữa hai người — một tiếng thét đau đớn quen thuộc đến xé lòng.
Lý Vân.
Cửu Âm thánh thể của nàng, thứ đã “tỉnh dậy” từ Chợ Đen, đêm nay đã hoàn toàn thức giấc — và nó đang biến dị.
Lâm Thanh không còn nghĩ đến kết giới, đến Đạo Tiên, đến cạm bẫy nữa. Cậu đứng phắt dậy, chân nguyên vừa mới tích được đêm nay dồn hết lên nắm tay, và đấm thẳng vào tầng cấm chế đang khóa cửa.