Tinh phủ của Tinh Chủ Trầm Đảo không nằm trên mặt đất. Nó treo lơ lửng giữa không trung, một tòa lâu đài bằng bạch ngọc nổi trên một đám mây tinh vân màu tím, quanh nó là chín vành đai linh thạch xoay chậm rãi, tỏa ra thứ ánh sáng dịu như trăng non. Đẹp đến mức khiến người ta quên mất rằng mình đang bước vào hang cọp.
Lâm Thanh không quên.
Cậu bước qua cổng bạch ngọc, tay vẫn không rời khỏi Lý Vân, và trong lúc người áo tím dẫn đường, cậu âm thầm ghi nhớ từng thứ: kết giới ở đâu, cửa thoát nằm chỗ nào, những vị trí nào có khí tức tu sĩ ẩn nấp. Ở ba cõi, cậu từng là một tán tu nhặt cái chết mà sống — và cái bản năng ghi nhớ đường lui trước khi nghĩ đến đường tiến ấy đã cứu mạng cậu không biết bao nhiêu lần.
Tinh phủ bạch ngọc treo lơ lửng giữa mây tinh vân tím
✦ ✦ ✦
Tinh Chủ Trầm Đảo là một người đàn bà.
Điều đó khiến Lâm Thanh hơi bất ngờ. Bà ngồi trên một chiếc ghế bằng tinh thạch nơi đại sảnh, dáng người mảnh mai, mặc trường bào màu tím sẫm thêu chỉ bạc, tóc búi cao cài một cây trâm đơn giản. Trông bà chừng ngoài ba mươi, nhưng ánh mắt thì già hơn thế rất nhiều — đó là ánh mắt của một kẻ đã sống đủ lâu để không còn tin vào bất cứ điều gì ngoài lợi ích. Khí tức của bà là Thiên Tiên. Một Thiên Tiên thật sự, chủ nhân của cả một mảnh Tinh Vực.
“Ngồi đi.” Bà chỉ tay về hai chiếc ghế đối diện, giọng nhẹ nhàng như chủ nhà đón khách quý. “Đường tới đây mệt nhọc rồi. Ta đã cho người chuẩn bị Ngưng Thần trà — thứ trà này ở Trầm Đảo, một cân đổi được nửa tòa phường thị.”
Lâm Thanh ngồi xuống, nhưng không chạm vào chén trà. Lý Vân ngồi bên cạnh cậu, mắt vẫn giấu dưới vành mũ.
Tinh Chủ nhìn cử chỉ ấy, khẽ cười. “Cảnh giác là tốt. Ở biển sao này, kẻ không cảnh giác đã chết từ lâu rồi.” Bà nhấp một ngụm trà của chính mình, thong thả. “Nhưng tiểu hữu à, nếu ta muốn hại ngươi, ta đã không nhọc công đưa cả một đội quân vào Chợ Đen, đắc tội với lão già áo xám của Thiên Đình, chỉ để rước ngươi về đây.”
Lý Vân ngồi bên cạnh, lặng lẽ quan sát người đàn bà quyền lực trước mặt. Là nữ nhân, nàng nhạy cảm hơn Lâm Thanh với những gì ẩn dưới lớp son phấn của lễ nghi. Nàng nhận ra, mỗi lần ánh mắt Tinh Chủ lướt qua Lâm Thanh, trong đó có sự thèm khát của kẻ nhìn thấy một món bảo vật; nhưng mỗi lần ánh mắt ấy lướt qua chính nàng, lại có một tia dò xét lạnh lẽo — như đang cân đo xem nàng đáng giá bao nhiêu, và có thể dùng vào việc gì. Cái nhìn ấy khiến Lý Vân bất giác kéo vành mũ thấp thêm một chút.
“Vậy Tinh Chủ muốn gì?” Lâm Thanh hỏi thẳng.
✦ ✦ ✦
Tinh Chủ đặt chén trà xuống. Trong khoảnh khắc, cái vẻ chủ nhà hiếu khách trên mặt bà lắng lại, để lộ ra thứ bên dưới — một sự tính toán lạnh lùng và sắc như dao.
“Ta muốn ngươi.” Bà nói. “Cái đòn ngươi thi triển ở Chợ Đen — một ngón tay hút cạn trăm đạo linh khí về hư vô — cả biển sao này ta chưa từng thấy ai làm được. Đạo Tiên có thể mạnh hơn ngươi, nhưng ngay cả họ cũng phải dùng lực áp lực. Còn ngươi thì… hóa giải. Ngươi biến sức mạnh của kẻ khác thành hư không.” Ánh mắt bà sáng lên. “Một người như ngươi, đứng dưới trướng ta, ta có thể nuốt trọn ba mảnh Tinh Vực lân cận trong mười năm.”
“Còn Lý Vân?” Lâm Thanh hỏi.
Đó là câu hỏi thử. Và Tinh Chủ đã sa vào.
“Cửu Âm thánh thể.” Bà nói, và giọng bà dịu đi một cách bất thường — cái dịu dàng của kẻ săn mồi ngắm nghía con mồi đẹp. “Là một bảo vật. Ta sẽ đối đãi với cô ấy như thượng khách. Cô ấy sẽ có cung điện riêng, có đan dược tốt nhất, có người hầu hạ…” Bà mỉm cười. “Miễn là ngươi ngoan ngoãn ở lại làm việc cho ta.”
Lâm Thanh im lặng.
Đấy chính là cái răng của cạm bẫy. Không phải xiềng xích, không phải ngục tối — mà là con tin. Tinh Chủ không định ép cậu. Bà chỉ định giữ Lý Vân trong “cung điện riêng” với “đan dược tốt nhất”, và mỗi ngày cậu ở lại phục vụ bà là một ngày nàng được “đối đãi như thượng khách”. Ngày cậu muốn đi, nàng sẽ trở thành thứ để mặc cả. Mật ngọt bọc ngoài, xích sắt giấu trong.
✦ ✦ ✦
Tinh Chủ Trầm Đảo thong dong bên chén Ngưng Thần trà
“Tinh Chủ nói năng rất khéo.” Lâm Thanh chậm rãi lên tiếng. “Nhưng ta muốn hỏi một câu. Vị Đạo Tiên áo xám kia — ông ta đến Trầm Đảo vì ta. Nếu ta ở lại dưới trướng Tinh Chủ, chẳng phải Tinh Chủ sẽ phải đối đầu với Thiên Đình vì ta sao? Một Thiên Tiên, đối đầu với Đạo Tiên. Cái giá ấy, có đáng không?”
Tinh Chủ cười lớn, và trong tiếng cười ấy có sự đắc ý của kẻ tưởng đối phương đã cắn câu.
“Tiểu hữu thông minh. Đúng vậy — cái giá rất lớn. Cho nên ta mới cần ngươi đáng giá.” Bà chồm người tới trước một chút. “Ta nói thật với ngươi: Trầm Đảo của ta đã bị Thiên Đình để mắt từ lâu. Họ gọi những mảnh Tinh Vực như của ta là ‘ruộng chưa gặt’. Sớm muộn gì họ cũng tới thu hoạch. Ta không thể một mình chống lại Thiên Đình. Nhưng nếu ta có một con bài mà chính Thiên Đình cũng thèm khát — như ngươi — thì ta có thể mặc cả. Có thể sống sót. Có thể…”
Bà dừng lại. Nhưng Lâm Thanh đã nghe đủ.
“Mặc cả.” Cậu lặp lại, giọng khẽ. “Nghĩa là, đến lúc cùng đường, Tinh Chủ sẽ đem ta ra đổi lấy sự an toàn của Trầm Đảo. Đúng không?”
Nụ cười của Tinh Chủ đông lại nửa nhịp.
✦ ✦ ✦
“Ta hiểu rồi.” Lâm Thanh đứng dậy. “Cảm ơn chén trà của Tinh Chủ. Nhưng ta e là không thể ở lại.”
Bầu không khí trong đại sảnh lập tức đông cứng. Chín vành đai linh thạch ngoài cửa sổ ngừng xoay. Những khí tức ẩn nấp trong bóng tối mà Lâm Thanh đã ghi nhớ từ lúc bước vào — cùng lúc siết lại, như một cái lưới vừa được kéo căng.
Tinh Chủ vẫn ngồi yên trên ghế, nhưng nụ cười đã biến mất. “Tiểu hữu.” Bà nói, giọng đã lạnh đi. “Ngươi nên hiểu, một khi đã bước vào Tinh phủ của ta, thì đi hay ở, không còn do ngươi quyết định nữa. Ngoài kia là Đạo Tiên. Trong này là kết giới của ta. Ngươi mạnh, ta công nhận — nhưng ngươi có mạnh đến đâu, cũng không thắng nổi cả hai.”
Bà nhấc một ngón tay lên. Kết giới bạch ngọc quanh đại sảnh bắt đầu phát sáng, thu hẹp lại.
Lâm Thanh không hề nao núng trước tầng kết giới đang siết lại. Cậu chỉ khẽ nói, giọng vẫn điềm tĩnh đến lạ: “Tinh Chủ, bà nói ta không thắng nổi cả Đạo Tiên lẫn kết giới của bà. Có lẽ đúng. Nhưng cái đòn ở Chợ Đen — thứ khiến bà thèm khát ta đến vậy — nó không chỉ hóa giải được linh khí, mà hóa giải được bất cứ luồng năng lượng nào, kể cả kết giới này. Nếu đêm nay bà ép ta, ta có thể tự tay phá vỡ kết giới Tinh phủ. Và khi kết giới vỡ, thứ đầu tiên tràn vào sẽ không phải là ta chạy ra — mà là lão già áo xám chạy vào. Bà nghĩ, khi ấy, người đầu tiên ông ta ra tay sẽ là ai? Ta — con mồi ông ta muốn bắt sống? Hay bà — kẻ đã cả gan giấu con mồi ấy khỏi Thiên Đình?”
Nụ cười trên mặt Tinh Chủ cứng lại hoàn toàn. Bà im lặng một lúc lâu, bởi Lâm Thanh đã đâm trúng đúng chỗ hiểm nhất trong toan tính của bà: bà muốn dùng cậu làm con bài mặc cả với Thiên Đình, chứ không muốn biến mình thành kẻ thù trực diện của họ khi chưa kịp chuẩn bị. Đây không còn là chuyện kẻ mạnh ép kẻ yếu, mà là hai con cáo cùng ngồi trên một tấm ván mỏng bắc qua vực — ai đẩy mạnh tay, cả hai cùng rơi.
Cuối cùng, bà thở ra, và cái vẻ uy hiếp trong giọng bà dịu đi, đổi thành thứ kiên nhẫn còn nguy hiểm hơn.
“Ta cho ngươi một đêm suy nghĩ.” Bà nói. “Sáng mai, ta muốn nghe một câu trả lời khác. Còn cô nương của ngươi…” Ánh mắt bà chuyển sang Lý Vân, và trong đó có một tia tham lam không giấu nổi. “Đêm nay sẽ nghỉ ở cung điện phía Đông. Để hai người… có thời gian suy nghĩ cho thấu đáo.”
Người áo tím và mấy tu sĩ áo giáp bạc lập tức tiến tới, ngăn giữa Lâm Thanh và Lý Vân.
✦ ✦ ✦
Lâm Thanh không phản kháng.
Cậu để mặc họ đưa mình về một tòa “khách viện” nơi tầng cao nhất của Tinh phủ — một căn phòng sang trọng, nhưng bốn phía đều là kết giới, và cửa thì khóa bằng một tầng cấm chế của Thiên Tiên. Cậu ngồi xuống bên cửa sổ, nhìn ra biển sao mênh mông ngoài kia, và lặng lẽ tính toán.
Kết giới của Tinh Chủ, cậu phá được — nhưng phá thì sẽ kinh động, và kinh động thì Đạo Tiên bên ngoài sẽ ập vào. Đưa Lý Vân ra khỏi cung điện phía Đông, vượt qua chín vành đai linh thạch, thoát khỏi Trầm Đảo trước khi trời sáng — mỗi bước đều là một cửa tử.
Cậu nhẩm lại từng đầu mối trong đầu, như xếp những quân cờ lên bàn. Kết giới Tinh phủ có chín vành đai linh thạch làm mắt trận — muốn phá phải đánh vào vành thứ năm, nơi cậu cảm nhận được sự bất ổn trong dòng năng lượng lúc bước qua cổng. Cung điện phía Đông cách khách viện chừng ba trăm trượng, có hai lượt tu sĩ áo giáp bạc canh gác. Tinh Chủ là Thiên Tiên, nhưng đêm nay bà sẽ không đích thân canh cậu — bà là kẻ kiêu ngạo, tin chắc kết giới của mình đủ nhốt cậu. Sự kiêu ngạo ấy chính là kẽ hở đầu tiên.
Còn Đạo Tiên áo xám ở ngoài kia… đó mới là biến số cậu chưa nắm được. Vì sao một Đạo Tiên của Thiên Đình lại chịu đứng ngoài Tinh phủ mà không xông vào? Vì thể diện, hay vì lão đang chờ đợi điều gì? Càng nghĩ, Lâm Thanh càng thấy đêm nay không đơn giản như vẻ ngoài. Có quá nhiều con mắt đang dõi theo cậu, và mỗi con mắt lại có một toan tính riêng.
Nhưng có một điều khiến cậu bất an hơn cả cạm bẫy của Tinh Chủ và lưỡi câu của Đạo Tiên.
Đó là ánh mắt của Lý Vân lúc bị dẫn đi. Tầng sương âm hàn trong đôi mắt nàng — thứ mà lúc ở Chợ Đen cậu đã thấy đậm lên bất thường — giờ đã đậm đến mức gần như che kín tròng mắt. Và trước khi bị đưa khuất sau cánh cửa, nàng đã ngoái lại nhìn cậu, môi mấp máy một câu không thành tiếng:
Thanh ca… trong người ta có gì đó… đang tỉnh dậy.
Lâm Thanh siết chặt nắm tay bên cửa sổ.
Cậu không biết rằng, ở cung điện phía Đông, ngay đêm nay, thứ đang tỉnh dậy trong người Lý Vân sẽ khiến cả cạm bẫy của Tinh Chủ trở nên nhỏ bé — và sẽ đặt cả hai người họ trước một hiểm họa mà chính Cửu Âm thánh thể cũng chưa từng lường tới.