Lâm Thanh chưa kịp trả lời lời mời của người áo tím, thì cái đám đông sau lưng cậu đã không chờ được nữa.
Bởi vì tất cả bọn họ đều nhìn thấy cùng một điều: một đội quân áo giáp bạc vừa xuất hiện để “mời” hai kẻ mang giá trị một hạt Vô Cực Nguyên Thạch. Và trong đầu mỗi tên tán tu tham lam, cùng một ý nghĩ vang lên như tiếng chuông: nếu không ra tay ngay bây giờ, miếng mồi sẽ vào miệng kẻ khác.
“Giết gã trai, bắt con nhỏ!”
Không biết ai là kẻ hô đầu tiên. Nhưng chỉ một tiếng thôi là đủ. Lớp băng mỏng vỡ tan.
Bão đao quang kiếm ảnh dồn cả về một điểm
✦ ✦ ✦
Một đạo kiếm quang xé gió lao tới trước nhất — khí tức Địa Tiên viên mãn. Kẻ ra tay là một lão nhân gầy gò áo đen, ánh mắt đỏ ngầu vì tham, rõ ràng đã tính toán rằng chỉ cần cướp được người trước khi đội quân áo giáp kịp phản ứng, hạt Nguyên Thạch sẽ là của lão.
Theo sau lão, hàng chục, rồi hàng trăm đạo khí tức khác bùng lên. Cả Chợ Đen Tinh Vực trong khoảnh khắc biến thành một cơn bão đao quang kiếm ảnh, tất cả đổ dồn về một điểm — về phía Lý Vân.
Lâm Thanh đẩy nàng ra sau lưng.
Và cậu hiểu, khoảnh khắc này, cái tia khí tức mỏng như tơ mà cậu vừa để rò ra sẽ không còn đủ nữa. Che giấu đã hết tác dụng. Bây giờ, thứ duy nhất có thể giữ mạng cho nàng — là để cả biển sao này thấy rõ, một lần, rằng cậu là ai.
Trong tích tắc trước khi ra tay, đầu óc cậu lạnh lùng tính toán như một cỗ máy chiến trận đã luyện qua ngàn trận. Cậu không thể giết nhiều — vị Đạo Tiên áo xám còn ở trên tầng cao, một khi máu chảy thành sông, ánh mắt lật-giở-linh-hồn kia sẽ lập tức quét về. Cậu cũng không thể chỉ phòng thủ — hàng trăm đạo công kích đổ tới cùng lúc, chỉ cần một kẽ hở là Lý Vân trúng đòn. Cậu cần một đòn duy nhất: không đổ máu, không bùng nổ, mà khiến tất cả bọn chúng, cùng một lúc, hiểu ra rằng chạm vào cậu là chạm vào cái chết.
Và cậu có đúng một đòn như thế.
Cậu hít một hơi. Đạo tâm lắng xuống, tĩnh như mặt hồ trước bão. Rồi cậu nhấc bàn tay phải lên, chậm rãi, và duỗi ra một ngón trỏ.
Vô Cực nhất điểm.
✦ ✦ ✦
Ở ba cõi, “một ngón tay” của Lâm Thanh từng điểm hóa cả một Địa Tiên, từng bắt một con thú cổ phải cúi đầu. Nhưng đó là “một ngón tay” của ba cõi. Kể từ khi lạc vào biển sao, cậu đã ngày đêm dung hóa thứ năng lượng cuồng bạo của Vô Cực vào Đạo pháp của mình, tách nó ra, thuần nó lại, rồi nén tất cả vào một điểm duy nhất nơi đầu ngón tay.
Đây là lần đầu tiên cậu thi triển phiên bản mới của nó.
Không có tiếng gầm. Không có ánh sáng chói lòa. Chỉ có một tiếng “tách” rất khẽ — như tiếng một giọt nước rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng.
Rồi cả không gian trước mặt Lâm Thanh lặng đi.
Đạo kiếm quang của lão nhân áo đen dừng lại giữa không trung, cách đầu ngón tay cậu đúng ba tấc. Nó không bị chặn, không bị phá — nó chỉ đơn giản là tan, như một nắm tuyết ném vào lò lửa, như thể từ đầu nó chưa từng tồn tại. Và không chỉ đạo kiếm quang ấy. Cả cơn bão đao quang kiếm ảnh của hàng trăm tu sĩ — tất cả, cùng một lúc, tắt ngấm.
Một điểm. Một điểm duy nhất nơi đầu ngón tay Lâm Thanh, và mọi luồng năng lượng trong bán kính mấy chục trượng đều bị nó hút vào, dung hóa, và trung hòa về hư vô.
✦ ✦ ✦
Một ngón tay khẽ điểm, chấn động cả Tinh Vực
Lão nhân áo đen trợn mắt nhìn thanh kiếm giờ đây trơ trọi trong tay lão — một thanh kiếm đã mất sạch linh khí, biến thành một khối sắt vô dụng. Rồi lão nhìn xuống đan điền mình, và mặt lão trắng bệch.
Bởi vì cùng với đạo kiếm quang, một phần chân nguyên trong người lão cũng vừa bị cái “một điểm” kia hút đi mất. Không nhiều — Lâm Thanh cố ý không lấy nhiều — nhưng đủ để lão hiểu ra một sự thật khiến ruột gan lão đông cứng: nếu gã trai trẻ này muốn, cái ngón tay ấy có thể hút cạn không phải một tia, mà là toàn bộ tu vi của lão. Có thể rút cạn cả trăm tu sĩ ở đây cùng lúc.
Và cái đáng sợ nhất không phải là sức mạnh. Mà là sự tĩnh. Gã trai kia thi triển một đòn có thể tận diệt cả một góc Chợ Đen, mà thần sắc vẫn bình thản như đang phủi một hạt bụi khỏi tay áo.
“Đạo… Đạo Tiên?” Có kẻ trong đám đông lắp bắp. “Không, không phải khí tức Đạo Tiên… vậy hắn là cái gì?”
Không ai trả lời được. Bởi vì thứ Lâm Thanh vừa thi triển không nằm trong bất kỳ hệ thống cảnh giới nào mà người Vô Cực từng biết. Nó không phải sức mạnh của tầng cao đè tầng thấp. Nó là một Đạo khác hẳn — một con đường mà biển sao này chưa từng thấy.
✦ ✦ ✦
Lão nhân áo đen loạng choạng lùi lại, thanh kiếm sắt vô hồn tuột khỏi tay, rơi xuống nền đá kêu “keng” một tiếng khô khốc — âm thanh duy nhất trong cả một biển người câm lặng. Lão không dám nói gì. Lão chỉ ôm lấy đan điền vừa bị hút hụt một phần chân nguyên, cúi rạp người, lùi dần vào đám đông, biến mất như một con chuột chui vào hang. Kẻ vừa hô hào “giết gã trai” hăng hái nhất, giờ là kẻ chạy trốn nhanh nhất.
Hiệu ứng dây chuyền lập tức lan ra. Những tu sĩ vừa vung đao kiếm về phía Lý Vân, giờ đồng loạt thu tay, thu khí, cúi đầu, lùi lại. Không ai bảo ai. Cái bản năng sinh tồn hằn sâu trong máu mỗi tu sĩ Vô Cực đều đang gào lên cùng một điều: kẻ trước mặt này, đừng chọc vào. Một hạt Vô Cực Nguyên Thạch dù quý đến đâu, cũng chẳng dùng được nếu bản thân đã thành một cái xác khô bị hút cạn chân nguyên.
Chợ Đen Tinh Vực chết lặng. Hàng vạn tu sĩ đứng chôn chân, không ai dám thở mạnh. Ngay cả hàng quân áo giáp bạc nơi cửa Tây — những kẻ kỷ luật và thiện chiến — cũng bất giác lùi lại nửa bước, tay siết chặt binh khí.
Chỉ có một người không động.
Trên tầng cao nhất của Chợ Đen, vị Đạo Tiên áo bào xám tro chậm rãi đứng dậy. Đôi mắt giếng sâu không đáy của lão nheo lại, lần đầu tiên trong đêm nay hiện lên một tia — không phải giận dữ, mà là hứng thú. Lão nhìn Lâm Thanh chằm chằm, như một người thợ săn lão luyện vừa phát hiện con mồi mình theo đuổi hóa ra không phải nai, mà là hổ.
“Đạo Dung Hòa…” Lão lẩm bẩm, giọng chỉ đủ mình lão nghe. “Thì ra là ngươi. Kẻ mà bổn tọa được lệnh phải tìm bằng được.” Khóe miệng lão nhếch lên. “Thú vị. Một thế giới vừa tỉnh giấc, mà đã sinh ra được một mầm như vậy. Bảo sao Người trên kia lại sốt ruột đến thế.”
Lâm Thanh không nghe thấy những lời ấy. Nhưng cậu cảm nhận được ánh mắt kia — và cậu biết, cậu vừa phạm một sai lầm không thể tránh: cậu đã lộ diện. Từ giờ phút này, cậu không còn là một cái tên vô danh trong danh sách truy nã của Thiên Đình nữa. Cậu là một mục tiêu đáng để đích thân một Đạo Tiên ra tay.
Nhưng cậu không hối hận. Cậu đưa mắt về phía Lý Vân sau lưng, và nàng vẫn còn đó, an toàn. Với cậu, thế là đủ.
✦ ✦ ✦
Người áo tím — vị sứ giả của Tinh Chủ — là kẻ đầu tiên phá vỡ sự tĩnh lặng. Y bước tới trước một bước, và lần này, nụ cười nhã nhặn trên mặt y đã pha thêm một tầng gì đó rất khó gọi tên: kính nể, và toan tính.
“Tại hạ đã nói rồi mà.” Y chắp tay, cúi người sâu hơn lúc nãy, thái độ cung kính hẳn lên. “Tinh Chủ nhà tại hạ quả thật có mắt nhìn người. Vị huynh đài đây… tuyệt không phải hạng tầm thường.”
Y ngẩng lên, ánh mắt liếc rất nhanh về phía tầng cao — nơi vị Đạo Tiên áo xám đang đứng — rồi hạ giọng, chỉ đủ cho Lâm Thanh nghe.
“Huynh đài. Ở đây, lão già kia không dám ra tay giữa Chợ Đen, vì lãnh địa này thuộc về Tinh Chủ nhà tại hạ, và ngay cả Thiên Đình cũng phải giữ vài phần thể diện. Nhưng một khi huynh bước ra khỏi cửa Tây kia một mình…” Y bỏ lửng câu nói, để nỗi đe dọa tự ngấm. “Chi bằng, huynh theo tại hạ về Tinh phủ. Ở đó có kết giới của Tinh Chủ, lão già áo xám không mò tới được. Huynh và cô nương sẽ được an toàn. Đổi lại…”
Lâm Thanh đưa mắt nhìn quanh một lượt. Cậu thấy rõ tình thế của mình còn ngặt nghèo hơn cả lúc chưa ra tay. Trước kia, cậu chỉ là một cái tên vô danh trong danh sách truy nã — nay, sau một ngón tay, cậu đã thành một món bảo vật mà mọi thế lực đều muốn chiếm. Kẻ yếu bị săn vì yếu; kẻ mạnh bị săn vì mạnh. Ở biển sao này, dường như chẳng có chỗ nào là an toàn thật sự, chỉ có những mức độ nguy hiểm khác nhau.
“Đổi lại gì?” Lâm Thanh hỏi, giọng bình thản.
Người áo tím mỉm cười, và trong nụ cười ấy, Lâm Thanh ngửi thấy mùi mật ngọt — thứ mật mà cậu biết, luôn được rót ra để phủ lên miệng một cái bẫy.
“Đổi lại, Tinh Chủ chỉ muốn kết giao một người bạn.” Y nói. “Chỉ vậy thôi.”
✦ ✦ ✦
Lý Vân khẽ kéo tay áo Lâm Thanh, truyền âm, giọng nàng đầy lo lắng: “Thanh ca, không ổn đâu. Người này miệng nói mật ngọt, nhưng ánh mắt hắn lúc nhìn ta… giống hệt ánh mắt bọn buôn người ở Lưu Ly Thành. Bọn họ không định kết bạn. Bọn họ định nhốt chúng ta.”
“Ta biết.” Lâm Thanh đáp, cũng bằng truyền âm. “Nhưng ngươi nhìn đi.” Cậu khẽ đảo mắt về ba hướng. “Sau lưng là hàng vạn kẻ tham tiền, chúng đang sợ nhưng lòng tham không tắt — chỉ cần chúng ta sơ hở, chúng lại xông vào. Trên cao là Đạo Tiên, một cái phất tay là ta với ngươi thành tro. Còn trước mặt là một lời mời có kết giới che chở khỏi Đạo Tiên. Trong ba cái chết, ta chọn cái chậm nhất — cái mà ta có thời gian tìm đường thoát.”
Nàng im lặng một thoáng, rồi khẽ gật đầu. Nàng tin cậu. Suốt hai đời người, dù ở ba cõi hay biển sao, nàng chưa từng một lần đặt sai niềm tin vào con người này.
Trên tầng cao, vị Đạo Tiên áo bào xám vẫn đứng đó, không ngăn cản. Lão chỉ lặng lẽ nhìn cảnh người áo tím rước Lâm Thanh đi, khóe miệng thoáng một nụ cười khó hiểu — như thể lão biết trước con mồi sẽ chạy đi đâu, và chẳng vội gì. Con cá đã cắn câu; người câu chỉ cần thong thả thu dây.
Lâm Thanh nhìn vào mắt y, rồi nhìn ra cửa Tây tối đen sau lưng đội quân áo giáp bạc, rồi nhìn lên tầng cao nơi ánh mắt của Đạo Tiên vẫn đang dán chặt vào cậu như hai lưỡi câu.
Ba con đường. Và cậu biết, cả ba đều dẫn vào một cái miệng có răng.
“Được.” Cuối cùng cậu nói. “Ta theo ngươi.”
Bên cạnh cậu, Lý Vân khẽ siết tay cậu, như muốn cản. Nhưng Lâm Thanh chỉ đáp lại bằng một cái siết tay nhẹ — ta biết đây là bẫy. Nhưng đôi khi, cách sống sót duy nhất là tự bước vào cái bẫy ít răng nhất, rồi tìm đường bẻ gãy nó từ bên trong.