Sống Việt Nam

Chương 51: Kẻ Yếu Là Cái Tội

Hạt Vô Cực Nguyên Thạch vẫn còn lơ lửng trên lòng bàn tay lão giả áo bào xám tro, và cả Chợ Đen Tinh Vực đã biến thành một cỗ máy săn người. Lâm Thanh cảm nhận được điều đó không phải bằng mắt, mà bằng da thịt — bằng cái cách hàng vạn ánh mắt xung quanh cậu bỗng dưng chuyển động, len lỏi, dò xét, như hàng vạn mũi kim lạnh cắm vào lưng.

Không ai dám hô lên. Chưa ai dám. Nhưng cậu biết, khoảng lặng này chỉ mỏng như một lớp băng đầu đông — chỉ cần một kẻ liều lĩnh giẫm lên, cả mặt hồ sẽ vỡ tan.

“Đi.” Cậu truyền âm cho Lý Vân, giọng bình thản đến mức chính cậu cũng ngạc nhiên. “Chậm rãi. Đừng chạy.”

Chợ Đen Tinh Vực biến thành cỗ máy săn người
Chợ Đen Tinh Vực — vạn ánh mắt lặng lẽ dõi theo con mồi

✦ ✦ ✦

Hai người men theo bóng tối sau dãy cột đá, hướng ra rìa Chợ Đen. Lý Vân kéo mũ trùm thấp xuống, che đi khuôn mặt và đôi mắt — đôi mắt mà bất kỳ ai từng nghe về Cửu Âm thánh thể đều sẽ nhận ra, bởi trong tròng mắt nàng luôn có một tầng sương âm hàn mờ ảo, như trăng lạnh soi đáy giếng sâu.

Chính đôi mắt ấy đã hại nàng.

Bởi khi hai người đi ngang một sạp bán ngọc giản cũ, một gã tu sĩ mặc áo da thú đột nhiên đứng bật dậy, chắn ngang lối đi. Gã không nhìn Lâm Thanh. Gã nhìn thẳng vào khoảng tối dưới vành mũ của Lý Vân, và khóe miệng gã từ từ kéo lên thành một nụ cười tham lam.

“Cô nương,” gã nói, giọng khàn đặc, “trời tối thế này mà còn che mặt làm gì. Cho lão gia xem một chút… đôi mắt của cô.”

Lâm Thanh khẽ bước lên nửa bước, xen vào giữa. “Nhầm người rồi.” Cậu nói, không cao giọng.

“Nhầm?” Gã tu sĩ cười lớn, và tiếng cười ấy như một hồi trống trận — lập tức mấy cái đầu quanh đó ngoảnh lại. “Một nam tử mang Đạo pháp lạ, một nữ tử che kín mặt giữa Chợ Đen. Ha, cả Trầm Đảo này có bao nhiêu cặp như vậy? Tiểu tử, tránh ra. Con nhỏ này đáng giá một hạt Vô Cực Nguyên Thạch, còn ngươi…” Ánh mắt gã lướt qua Lâm Thanh, đầy khinh miệt. “Ngươi thì chưa chắc đáng một cái xác.”

Lâm Thanh im lặng.

Trong lòng cậu, một điều gì đó rất cũ đang trở mình. Ở ba cõi, cậu đã đi qua vô số cảnh tượng như thế này — kẻ mạnh cướp của kẻ yếu, và lấy chính sự yếu đuối của nạn nhân làm cái cớ. Kẻ yếu là cái tội. Đó là luật ngầm cậu đã nghe từ khi còn là một tán tu vô danh, và giờ đây, giữa biển sao xa lạ này, cái luật ấy vẫn không hề đổi. Chỉ có điều, lần này kẻ bị nhắm tới không phải là cậu — mà là người cậu nguyện lấy cả sinh mệnh ra để che chở.

✦ ✦ ✦

“Ngươi nói đúng một chuyện.” Lâm Thanh cuối cùng cũng mở miệng, và giọng cậu đã đổi. “Ở đây, kẻ yếu là cái tội. Nhưng ngươi nhầm một chỗ.”

Cậu ngẩng đầu lên, và lần đầu tiên kể từ khi bước vào Chợ Đen, cậu không còn thu liễm khí tức nữa. Không hoàn toàn — cậu không dại đến mức phô ra tất cả trước mũi một Đạo Tiên. Nhưng cậu để một tia, chỉ một tia mỏng như sợi tơ, của cái áp lực thật sự thuộc về mình rò ra ngoài.

Gã tu sĩ áo da thú khựng lại. Nụ cười trên mặt gã đông cứng.

Lâm Thanh không nói thêm ngay. Cậu để khoảng lặng ấy kéo dài, bởi cậu hiểu con người hơn ai hết. Ở ba cõi, cậu từng đứng trước hàng trăm kẻ như gã — những kẻ mượn danh “kẻ mạnh” để bắt nạt người yếu hơn, nhưng bên trong lại rỗng tuếch như một cái trống. Loại người ấy sợ nhất không phải một đòn đánh, mà là sự tĩnh lặng của kẻ thật sự mạnh. Bởi trong tĩnh lặng, trí tưởng tượng của chúng sẽ tự vẽ ra cái chết của chính mình, và nỗi sợ ấy còn tàn khốc hơn bất kỳ nhát chém nào.

“Ngươi nghe cho kỹ.” Cậu chậm rãi nói. “Nàng đứng sau ta không phải vì nàng yếu. Mà vì ta muốn thế. Còn ngươi đứng trước mặt ta lúc này — là vì ngươi ngu. Hai chuyện đó khác nhau lắm, ngươi có hiểu không?”

Gã tu sĩ nuốt nước bọt, mắt liếc quanh cầu cứu. Nhưng những kẻ vừa nghe tiếng cười của gã, giờ đã lặng lẽ lùi ra xa, chẳng ai muốn dây vào. Trong Chợ Đen Tinh Vực, không có tình đồng bọn, chỉ có lợi và hại. Và lúc này, đứng cạnh gã áo da thú rõ ràng là hại nhiều hơn lợi.

Bởi vì trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, gã cảm thấy — không phải bằng lý trí, mà bằng bản năng sinh tồn của một sinh vật đứng trước thú dữ — rằng thứ chắn trước mặt gã không phải là một “tiểu tử”. Cái tia khí tức mỏng manh kia không cuồng bạo, không phô trương, nhưng nó đặc, đặc và nặng như thể sau lưng gã trai trẻ này là cả một dãy núi đang chực đổ xuống.

“Chỗ ngươi nhầm,” Lâm Thanh nói tiếp, từng chữ chậm rãi, “là ngươi tưởng nàng yếu. Và ngươi tưởng ta yếu. Nhưng thật ra, kẻ yếu duy nhất đứng ở đây — là ngươi.”

Gã tu sĩ nuốt nước bọt. Lý trí gã gào lên rằng đây chỉ là một đòn hù dọa, rằng phần thưởng là một hạt Vô Cực Nguyên Thạch có thể đổi đời, rằng chỉ cần gã hô một tiếng thì hàng chục kẻ khác sẽ xông vào và trong đám đông ấy gã có cơ hội. Nhưng bản năng gã lại gào to hơn: chạy đi, chạy trước khi hắn ra tay.

Cuối cùng, lòng tham đã thắng. Đó là sai lầm cuối cùng của gã.

“Người đâu!” Gã rống lên, lùi lại một bước và chỉ tay vào Lý Vân. “Cửu Âm thánh thể ở đây! Hạt Nguyên Thạch —”

✦ ✦ ✦

Đôi mắt Cửu Âm dưới vành mũ
Đôi mắt Cửu Âm ánh sương âm hàn lộ ra dưới vành mũ

Gã chưa kịp nói hết chữ.

Lâm Thanh không vung quyền, không rút pháp bảo. Cậu chỉ khẽ nhấc bàn tay phải lên, và trong không khí giữa cậu với gã tu sĩ, một cái gì đó vô hình xoáy lại.

Đạo Dung Hòa. Nhưng không phải để hòa, mà để nghịch.

Cậu đã ngộ ra điều này trong những ngày lăn lộn nơi biển sao: nếu có thể dung hòa hai luồng năng lượng xung khắc để chúng chung sống, thì cũng có thể làm điều ngược lại — ép hai luồng khí tức vốn hòa hợp trong cơ thể một kẻ khác tách ra, xung đột, cắn xé lẫn nhau. Với một tu sĩ Nhân Tiên tầng đáy như gã áo da thú, khí và huyết trong người gã vốn nương tựa nhau mà vận hành. Lâm Thanh chỉ cần gảy một cái, như gảy đứt một sợi dây đàn.

Gã tu sĩ nghẹn ngang. Chữ “Thạch” tắc trong cổ họng, biến thành một tiếng ợ máu. Toàn thân gã cứng đờ, hai mắt trợn trừng, khí huyết trong người bỗng dưng chạy ngược, đánh nhau loạn xạ. Gã không chết — Lâm Thanh cố ý không giết — nhưng gã quỵ xuống, co giật, á khẩu, không thốt ra được nửa lời nào nữa.

Nhưng gã áo da thú, khi bị dồn tới đường cùng, lại làm đúng cái điều mà kẻ hèn thường làm khi biết mình sắp thua: liều mạng. Trong cơn co giật, gã dồn chút chân nguyên cuối cùng vào một lá bùa đỏ giấu trong ngực — loại phù “đồng quy vu tận” bán đầy ở Chợ Đen, tự đốt sinh lực để nổ tung, đủ kéo theo kẻ đứng gần cùng chết.

“Nếu ta chết… thì đừng hòng… ai sống!” Gã rít qua kẽ răng, bóp nát lá bùa.

Hỏa quang đỏ ngầu bùng lên, cuộn về phía Lý Vân. Đám đông hoảng loạn dạt ra.

Lâm Thanh chỉ khẽ chìa bàn tay trái, lòng bàn tay hướng về ngọn lửa. Đạo Dung Hòa vận chuyển, và luồng hỏa quang cuồng bạo kia — thay vì bị chặn hay bị dập — xoáy tròn, co lại, rồi tan vào hư không, không để lại một tia tàn. Một đòn đủ giết mấy tu sĩ Nhân Tiên, trong tay cậu nhẹ như một hơi thở thổi tắt ngọn nến.

Cả một góc Chợ Đen chết lặng.

Không ai thấy Lâm Thanh làm gì. Người ta chỉ thấy một gã tu sĩ đang gào thét, rồi trong chớp mắt, gã đổ gục như một con rối bị cắt dây, sùi bọt mép, mắt lồi ra. Và cái tia khí tức mỏng như tơ kia — thứ mà kẻ mạnh trong đám đông cảm nhận được — vẫn đang lửng lơ, lạnh lẽo, chưa tan.

✦ ✦ ✦

“Còn ai,” Lâm Thanh nói, giọng vẫn bình thản như mặt nước, nhưng vang khắp góc chợ, “muốn xem đôi mắt của nàng nữa không?”

Không một ai lên tiếng.

Cậu biết rõ mình đang đi trên dây. Vị Đạo Tiên áo bào xám vẫn còn ở tầng cao nhất của Chợ Đen; chỉ cần cậu ra tay quá tay, để lộ quá nhiều, ánh mắt lật-giở-linh-hồn kia sẽ lập tức quét về phía này. Cho nên cậu không thể giết cả đám, không thể bùng nổ, không thể biến thành một ngọn lửa giữa đêm đen. Cậu chỉ có thể làm đúng một việc: khiến những kẻ tham lam quanh đây tin rằng cái giá phải trả để đổi lấy hạt Nguyên Thạch kia — là mạng của chính chúng. Và với phần lớn con người, khi lòng tham và nỗi sợ đặt lên cùng một cán cân, nỗi sợ luôn nặng hơn một chút.

Chỉ một chút. Nhưng một chút là đủ để mua thời gian.

Lý Vân đứng sát sau lưng cậu, và trong khoảnh khắc ấy, nàng chợt thấy sống mũi cay cay. Ở ba cõi, nàng là Cửu Âm thánh thể — một bảo vật khiến vô số cường giả thèm khát, một danh hiệu cao quý. Nhưng ở biển sao này, cái danh hiệu ấy chỉ còn là một cái giá treo trên đầu nàng, biến nàng thành món hàng cho kẻ khác săn đuổi. Nàng ghét cảm giác trở thành gánh nặng, ghét cái cảm giác mỗi bước đi của Thanh ca đều phải vì mình mà thêm hiểm nguy.

Như đọc được ý nàng, Lâm Thanh khẽ truyền âm, giọng dịu lại: “Đừng nghĩ vớ vẩn. Ngươi không phải gánh nặng. Ngươi là lý do ta còn muốn mạnh lên ở cái nơi khỉ ho cò gáy này.” Cậu ngừng một nhịp. “Ở ba cõi ta từng cô độc cả một đời. Có ngươi đi cùng, dù là xuống địa ngục, ta cũng thấy đáng.”

Tầng sương âm hàn trong mắt Lý Vân khẽ động. Nàng cúi đầu, giấu đi khóe mắt vừa ươn ướt, và siết nhẹ vạt áo sau lưng cậu.

“Đi.” Cậu lại truyền âm cho Lý Vân, tay vẫn không rời khỏi thắt lưng nàng. “Ra cửa Tây. Nhanh, nhưng đừng chạy.”

Lý Vân gật đầu. Nhưng khi hai người vừa xoay người, Lâm Thanh chợt cảm thấy bàn tay nàng nơi cậu đang giữ khẽ run lên — không phải vì sợ, mà vì một thứ khác. Cậu liếc sang, và trong khoảng tối dưới vành mũ, cậu thấy tầng sương âm hàn trong mắt nàng đang… đậm lên. Đậm một cách bất thường.

“Thanh ca.” Nàng thì thầm, giọng khản đặc. “Thân thể ta… lúc nãy khi chàng ra tay, ta cảm thấy có gì đó trong người ta cũng… tỉnh dậy.”

Lâm Thanh chưa kịp hỏi rõ.

✦ ✦ ✦

Bởi vì ngay lúc ấy, từ phía cửa Tây — con đường thoát duy nhất mà cậu vừa chọn — một hàng người áo giáp bạc lặng lẽ hiện ra, xếp thành hai hàng, chặn kín lối đi. Họ không hô hào, không rút binh khí. Họ chỉ đứng đó, và khí tức của họ — đồng nhất, sắc bén, kỷ luật — cho Lâm Thanh biết đây không phải đám tán tu tham tiền của Chợ Đen.

Đây là quân đội. Quân đội của một thế lực chính quy nào đó ở Trầm Đảo.

Từ giữa hàng người áo giáp bạc, một tu sĩ mặc trường bào tím bước ra, chắp tay hướng về phía Lâm Thanh, mỉm cười. Nụ cười ấy nhã nhặn, lễ độ, ấm áp — và chính vì thế mà nó khiến sống lưng Lâm Thanh lạnh toát hơn cả ánh mắt của vị Đạo Tiên áo xám.

“Vị huynh đài này.” Người áo tím cất giọng, ôn hòa như gió xuân. “Tinh Chủ nhà tại hạ đã dõi theo huynh từ lúc huynh bước vào Chợ Đen. Người sai tại hạ đến đây, không phải để bắt huynh nộp cho lão già áo xám kia.” Y khẽ nghiêng đầu về phía tầng cao, nơi vị Đạo Tiên đang ngồi, và trong mắt y thoáng qua một tia điều mà Lâm Thanh không đọc được. “Ngược lại. Tinh Chủ muốn mời huynh và vị cô nương đây… làm khách.”

Lâm Thanh siết chặt tay Lý Vân.

Phía sau là hàng vạn kẻ săn tiền và một Đạo Tiên. Phía trước là một lời mời bọc trong nhung lụa, từ một thế lực đủ mạnh để đưa cả một đội quân vào Chợ Đen ngay dưới mũi Thiên Đình mà không hề nao núng.

Và cậu biết, dù chọn ngả nào, đêm nay cũng sẽ không có đường lui.