Tinh Chủ giáng xuống nhẹ nhàng như một hạt bụi sao đáp đất.
Người khoác một tấm bào màu tím thẫm điểm những chấm sáng chuyển động chậm rãi — không phải hoa văn thêu, mà là những vì sao thật sự đang xoay trong lòng vải, cả một dải ngân hà thu nhỏ quấn quanh thân người. Gương mặt Tinh Chủ không già không trẻ, đôi mắt sâu thẳm như hai giếng đêm, chứa đựng thứ ánh sáng vừa bao dung vừa lạnh lẽo của kẻ đã nhìn quá nhiều tinh tú sinh diệt.
“Đứng cả dậy.” Tinh Chủ khoát tay. Bạch Linh Sương và các đệ tử đứng lên, nhưng vẫn giữ thế trận vây quanh Lâm Thanh và Lý Vân.
Ánh mắt Tinh Chủ lướt qua gian cung điện đầy xác đóng băng, dừng lại một lúc lâu. Không ai đoán được người đang nghĩ gì. Rồi cuối cùng, ánh mắt ấy đặt lên Lâm Thanh.
“Ba ngày trước, ta mời ngươi làm khách của Tinh phủ.” Giọng Tinh Chủ đều đều. “Ta thấy ở ngươi một thứ Đạo hiếm gặp — Đạo Dung Hòa. Trong cõi Vô Cực này, nơi mọi năng lượng đều bị đánh thức về bản chất cuồng bạo nhất, một kẻ biết dung hòa thay vì áp chế là của quý. Ta đã kỳ vọng rất nhiều ở ngươi.” Người ngừng lại. “Nhưng khách của ta, chỉ trong ba ngày, đã để Cửu Âm thánh thể tàn sát ba mươi hai đệ tử Chấp pháp đường của ta. Ngươi giải thích thế nào?”
Lâm Thanh chắp tay. Cậu hiểu, đây không phải một phiên xét xử để tìm công lý, mà là một cuộc mặc cả trá hình. Tinh Chủ không thật sự phẫn nộ vì ba mươi hai cái chết — người quyền lực đến mức này hiếm khi để tình cảm chi phối. Người đang cân đo. Đang thử.
“Bẩm Tinh Chủ,” cậu nói, giọng rõ ràng, không né tránh. “Tại hạ không chối rằng người của Tinh phủ đã chết dưới sức mạnh Cửu Âm. Nhưng có ba điều xin Tinh Chủ minh xét.”
“Nói.”
“Thứ nhất, Lý Vân không cố ý. Ở cõi Vô Cực, Cửu Âm thánh thể bị đánh thức về bản chất nguyên thủy — một thứ bản năng nuốt sinh cơ mà bản thân nàng không thể khống chế. Nàng cũng là nạn nhân, thậm chí là nạn nhân đau đớn nhất, vì nàng phải mang mãi ký ức về những gì đôi tay mình đã làm.”
Lý Vân bên cạnh khẽ run lên.
“Thứ hai,” Lâm Thanh tiếp tục, “nếu tại hạ không ra tay, Cửu Âm biến dị sẽ không dừng lại ở ba mươi hai người. Nó sẽ nuốt cả tòa cung điện phía Đông, rồi lan ra khắp Tinh phủ. Chính tại hạ đã dùng Đạo Dung Hòa chặn đứng nó, dẫn cơn đói cuồng bạo ấy thành một dòng tuần hoàn và giải trừ biến dị. Nói cách khác, tại hạ đã cứu Tinh phủ khỏi một tai họa lớn hơn gấp trăm lần.”
Bạch Linh Sương định lên tiếng phản bác, nhưng Tinh Chủ khẽ nhấc một ngón tay, nàng ta lập tức im lặng.
“Còn điều thứ ba?” Tinh Chủ hỏi.
Lâm Thanh nhìn thẳng vào đôi mắt giếng đêm ấy. “Thứ ba — Tinh Chủ vốn đã biết Cửu Âm nguy hiểm đến thế. Vậy tại sao Tinh phủ vẫn để Lý Vân bước vào cung điện phía Đông, nơi có ba mươi hai đệ tử đang tu luyện, mà không hề canh phòng? Trừ phi…” Cậu cố ý bỏ lửng.
Không khí trong cung điện chợt đặc lại.
✦ ✦ ✦
Tinh Chủ im lặng hồi lâu. Rồi, bất ngờ, người bật cười khẽ — một tiếng cười không có mấy vui vẻ.
“Ngươi thông minh hơn ta tưởng, Lâm Thanh.” Người chậm rãi nói. “Phải. Ta biết Cửu Âm nguy hiểm. Ta cũng biết ở cõi Vô Cực, nàng sẽ tỉnh về bản chất nguyên thủy. Đó chính là điều ta muốn nhìn thấy.”
Lý Vân ngẩng phắt đầu lên, mặt trắng bệch. “Ngươi… ngươi cố ý?”
“Cửu Âm thánh thể là một trong chín đại thể chất nguyên thủy của vũ trụ,” Tinh Chủ nói, giọng bỗng trở nên say sưa, như một kẻ luyện đan nói về lò báu của mình. “Một ‘cái miệng’ có thể nuốt sinh cơ vạn vật. Cô nương biết đó là gì không? Đó là chìa khóa. Cả Tinh Vực này đang chết dần, tinh tú tắt lịm từng ngôi một, và ta cần một thứ có thể… tái phân phối sinh cơ. Hút từ nơi thừa, đổ vào nơi cạn. Cửu Âm chính là công cụ hoàn hảo. Ta chỉ cần nó tỉnh dậy đúng bản chất — và các ngươi đã giúp ta chứng thực điều đó.”
“Ba mươi hai mạng người của chính ngài,” Lâm Thanh nói lạnh, “chỉ là một cuộc thử nghiệm?”
“Trong biển sao đang tàn lụi, ba mươi hai mạng là cái giá rẻ mạt để đổi lấy hy vọng cứu cả một Tinh Vực.” Tinh Chủ đáp, không chút dao động. “Ngươi trách ta tàn nhẫn. Nhưng ngươi chưa từng nhìn thấy một vì sao tắt đi kéo theo hàng triệu sinh linh sống trên đó. Ta đã nhìn thấy. Nhiều lần.”
Lý Vân lảo đảo lùi lại. “Vậy ra ta chỉ là… một cái công cụ. Từ đầu đến cuối.”
“Đừng nói thế.” Tinh Chủ nhìn nàng, ánh mắt thoáng dịu đi. “Ta không định giết cô nương. Ngược lại, ta muốn nuôi dưỡng cô nương, dạy cô nương khống chế Cửu Âm, biến nó từ một tai họa thành một ân huệ. Cô nương có thể trở thành đấng cứu rỗi của cả Tinh Vực. Chẳng phải đó là điều tốt đẹp hơn việc lang thang khắp biển sao như một con quái vật bị săn đuổi hay sao?”
✦ ✦ ✦
Chính khoảnh khắc ấy, mảnh Cửu Âm trong người Lâm Thanh giở chứng lần đầu tiên.
Một cơn lạnh buốt bất ngờ dâng lên từ đan điền, chạy dọc sống lưng cậu như một dòng nước đá. Kèm theo nó là cái đói — một cơn đói kinh hoàng, không phải đói cơm nước, mà đói sinh cơ. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Lâm Thanh nhìn Bạch Linh Sương đứng gần nhất, và một ý nghĩ lạ lẫm, độc ác chợt lóe lên trong đầu cậu: Sinh cơ của nàng ta dồi dào biết bao. Chỉ cần với tay ra. Chỉ một chút thôi…
Cậu rùng mình, siết chặt nắm tay đến bật máu. Đạo Dung Hòa lập tức vận chuyển, quấn lấy hạt mầm băng giá đang cựa quậy, dịu dàng mà kiên quyết ép nó lặng xuống. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán cậu. Cơn đói lùi lại, nhưng nó đã kịp để lại một lời thì thầm trong tâm trí: Ngươi cũng giống ta. Sớm muộn gì ngươi cũng sẽ đói.
“Ngươi sao vậy?” Lý Vân nhận ra sắc mặt cậu tái đi, vội đỡ lấy tay cậu.
“Không sao.” Lâm Thanh nặn ra một nụ cười. “Chỉ là hao tổn thần hồn hơi nặng.”
Nhưng ánh mắt cậu bắt gặp ánh mắt của Tinh Chủ. Và trong tích tắc, cậu thấy đôi mắt giếng đêm ấy khẽ nheo lại — như thể người đã nhìn thấy thứ gì đó. Như thể người biết.
Tinh Chủ không nói gì về điều đó. Người chỉ chắp tay sau lưng, ngước nhìn trời sao qua mái vòm.
“Ta cho các ngươi một lựa chọn.” Giọng người lại vang lên, uy nghiêm mà không thể chối từ. “Ở lại Tinh phủ. Lý Vân sẽ được ta đích thân chỉ dạy cách khống chế Cửu Âm. Lâm Thanh, ngươi sẽ là người trấn giữ nàng — với Đạo Dung Hòa của ngươi, ngươi là kẻ duy nhất trong cõi Vô Cực này có thể ghìm cương con quái vật ấy khi nó nổi loạn. Đổi lại, ta xóa món nợ ba mươi hai mạng người. Ta cho các ngươi chỗ trú chân, tài nguyên tu luyện, và sự bảo hộ của Tinh phủ trước mọi thế lực trong Tinh Vực.”
Người quay lại, ánh mắt sắc như sao băng.
“Hoặc, các ngươi từ chối — và ra khỏi cung điện này như hai kẻ mắc nợ máu, bị cả Tinh phủ truy sát, lang thang trong biển sao đói khát cho đến khi Cửu Âm nuốt chửng chính các ngươi. Ta cho các ngươi một đêm để suy nghĩ.”
Nói rồi, thân ảnh Tinh Chủ tan vào ánh sao, chỉ để lại một câu vọng lại từ hư không:
“Hãy nhớ, Lâm Thanh — có những cơn đói, càng ghìm lại càng lớn.”
Lâm Thanh đứng lặng dưới vòm trời đầy sao, tay vẫn nắm chặt tay Lý Vân. Cậu biết, câu nói cuối cùng ấy không nói về Cửu Âm trong người nàng.
Nó nói về thứ đang ngủ trong người cậu.