Tiếng chuông đồng ngân lần thứ ba.
Lần này Lâm Thanh không còn nghe nó bằng tai nữa. Cậu nghe nó bằng tủy xương. Mỗi nhịp chuông vọng tới, mầm băng trong kinh mạch lại rung lên một cái, khe khẽ, êm ái — như đứa trẻ nghe tiếng ru. Chính sự êm ái ấy mới đáng sợ. Cái thứ đang trú trong người cậu không hề coi tiếng chuông là hiểm họa. Nó coi đó là lời mời.
“Nó gọi Cửu Âm.” Tinh Chủ nói, ánh mắt sao chưa từng rời khỏi biển tinh tú xa xăm. “Và Cửu Âm trong hai ngươi đang muốn đáp lời. Đó là cách Chuông Truy Hồn săn mồi — nó không cần biết hai ngươi trốn ở đâu, chỉ cần thứ trong người hai ngươi tự cất tiếng chỉ đường.”
Lý Vân đứng bật dậy, tay ôm lấy ngực. Gương mặt nàng trắng bệch dưới ánh sao. “Vậy thì… chỉ cần chúng ta còn mang Cửu Âm, chúng ta sẽ mãi là ngọn đèn giữa đêm cho lũ thiêu thân tìm tới.”
“Phải.” Tinh Chủ đáp, gọn và lạnh.
Lâm Thanh chậm rãi bước tới giữa hai người. Cậu không nhìn Tinh Chủ, mà nhìn Lý Vân — nhìn bàn tay nàng đang siết chặt vạt áo, nhìn cái cách nàng cố ghìm hơi thở để mầm Cửu Âm đừng động. Rồi cậu quay sang tòa tháp sao, giọng bình thản đến lạ:
“Ngài có cách bịt tiếng chuông ấy lại. Đúng không?”
Không gian ngưng đọng một nhịp.
Gương mặt mờ ảo của Tinh Chủ khẽ nghiêng, như lần đầu thật sự nhìn thấy cậu thiếu niên này. “Sao ngươi nghĩ vậy?”
“Vì nếu ngài không có cách, ngài đã không bình tĩnh đến thế.” Lâm Thanh nói. “Kẻ không có bài trong tay thì hoảng loạn. Ngài thì đang cân nhắc. Mà người ta chỉ cân nhắc khi người ta có thứ để mặc cả.”
✦ ✦ ✦
Rất lâu, Tinh Chủ mới cười. Đó là tiếng cười đầu tiên Lâm Thanh nghe thấy kể từ khi bước vào Tinh phủ — khô khốc, cổ xưa, như đá nghiến vào đá.
“Ngươi thông minh hơn ta tưởng, tiểu tử. Được. Ta nói thẳng.” Người vươn tay, và giữa lòng bàn tay bằng ánh sáng hiện lên một đóa hoa băng nhỏ, sáu cánh, xoay chậm. “Đây là Tức Cơ Ấn — một pháp ấn có thể tạm thời phong tỏa hơi thở Cửu Âm, khiến Chuông Truy Hồn mất dấu. Đóng ấn này, hai ngươi trở lại làm hai kẻ vô danh. Kẻ săn dù đứng sát bên cũng không đánh hơi ra.”
Lý Vân thở phào, ánh mắt vừa lóe lên một tia hy vọng thì Lâm Thanh đã lên tiếng, cắt phăng nó:
“Cái giá là gì?”
Đóa hoa băng trong tay Tinh Chủ khựng lại.
“Phong tỏa Cửu Âm,” người nói chậm rãi, “cũng có nghĩa là phong tỏa con đường tu luyện của hai ngươi. Trong thời gian đóng ấn, hai ngươi không thể vận Cửu Âm, không thể tấn tới một tầng cảnh giới nào. Hai ngươi sẽ an toàn — an toàn như một thanh kiếm nằm im trong vỏ, cùn dần theo năm tháng. Còn kẻ đang đuổi theo hai ngươi thì không hề dừng lại. Nó vẫn mạnh lên từng ngày.”
Lâm Thanh hiểu ngay. Đây không phải một lối thoát. Đây là một cái đồng hồ cát. Đóng ấn, họ mua được thời gian nhưng đánh mất sức mạnh; mở ấn, họ lấy lại sức mạnh nhưng dựng ngay ngọn hải đăng gọi kẻ thù. Dù chọn đường nào, chung cuộc vẫn dẫn tới một trận đối đầu — chỉ khác là đối đầu khi mình mạnh, hay khi mình yếu.
“Ngài cho chúng tôi chọn giữa hai cái chết.” Cậu nói.
“Ta cho hai ngươi chọn *thời điểm* của trận sống mái.” Tinh Chủ đáp. “Đó đã là món quà xa xỉ nhất mà kẻ mang Cửu Âm có thể mơ tới rồi, tiểu tử.”
✦ ✦ ✦
Ngoài khung cửa, một ngôi sao nữa vụt tắt. Rồi hai ngôi. Biển sao đang chết nhanh hơn — hoặc giả, có thứ gì đó đang tiến lại gần, nuốt ánh sáng trên đường nó đi.
Lý Vân bước tới, nắm lấy tay áo Lâm Thanh. “Chàng định thế nào?”
Lâm Thanh không đáp nàng vội. Cậu nhìn đóa hoa băng sáu cánh còn xoay trong tay Tinh Chủ, nhìn thật lâu, rồi khẽ hỏi một câu chẳng ai ngờ:
“Tức Cơ Ấn này — đóng thì cần cả hai chúng tôi, hay chỉ một người là đủ?”
Tinh Chủ im lặng. Và trong sự im lặng đó, Lâm Thanh đọc ra câu trả lời trước cả khi người mở lời. Cậu thấy sống lưng mình lạnh toát — không phải vì mầm băng, mà vì cái ý nghĩ vừa hiện ra trong đầu.
Nếu chỉ cần một người đóng ấn để làm mồi nhử im tiếng, thì người kia có thể tiếp tục tu luyện, tiếp tục mạnh lên. Một người hy sinh con đường của mình để giấu cả hai. Một người gánh, một người tiến.
Và cậu biết, nhìn vào đôi mắt đỏ hoe đầy mặc cảm tội lỗi của Lý Vân, cậu biết chắc chắn nàng sẽ giành lấy phần làm mồi nhử. Nàng sẽ coi đó là cách chuộc lỗi cho ba mươi hai cái chết.
Đúng như cái bẫy cậu đã cảnh báo nàng đêm qua. Bẫy không giam thân, mà giam lòng.
Lâm Thanh siết chặt ngọc bài trong tay đến mức cạnh sắc cứa vào da. Cậu ngẩng lên, nhìn thẳng vào gương mặt sao của Tinh Chủ, và lần đầu tiên trong đời, giọng một thiếu niên mười sáu tuổi vang lên với sức nặng của kẻ đã quyết bước vào lửa:
“Đóng ấn cho tôi. Còn Vân nhi — nàng tu tiếp.”
“Chàng!” Lý Vân kêu lên.
Nhưng Lâm Thanh chỉ mỉm cười với nàng, một nụ cười rất nhạt.
“Nàng nợ ba mươi hai người một lời xin lỗi.” Cậu nói khẽ. “Còn ta thì chẳng nợ ai cả. Nên để ta gánh, công bằng hơn.”
Ngoài kia, tiếng chuông đồng ngân lần thứ tư. Gần đến mức, lần này, cả Lý Vân cũng nghe thấy.