Sống Việt Nam

Chương 6: Phế Vật Ra Tay

Trời chưa sáng hẳn thì phủ Tướng quân đã dậy sóng.

Mộ Dung Tuyết trở về viện của mình khi canh năm vừa điểm, tay áo còn vương mùi máu đã lau vội. Nàng vừa đẩy cửa, một bóng người đã xộc tới — Thúy Nhi, con hầu duy nhất còn ở lại với vị tiểu thư phế vật này — mặt cắt không còn giọt máu.

“Tiểu thư! Người… người đi đâu cả đêm? Phu nhân sai người tới lục viện từ lúc nửa đêm, nói… nói tiểu thư trộm Hắc Liên Đàn của lão gia, giờ đang bắt cả viện quỳ ngoài sảnh chờ tiểu thư về đối chất!”

Mộ Dung Tuyết dừng tay bên chậu nước, khóe môi khẽ cong lên. Ở kiếp trước, làm pháp y, nàng đã quá quen với trò này: kẻ giết người bao giờ cũng là kẻ hô hoán “bắt trộm” to nhất. Thứ mẫu Lâm thị hô hoán nàng trộm ngọc, chẳng qua vì chính bà ta mới là người muốn đoạt Hắc Liên Đàn — và biết thân xác “phế vật” này không có tư cách phản kháng.

Chỉ tiếc, cái linh hồn trong thân xác này đã không còn là phế vật nữa.

“Đi.” Nàng lau khô tay, giọng bình thản đến rợn người. “Ra sảnh. Ta muốn xem người ta diễn tới đâu.”

✦ ✦ ✦

Đại sảnh phủ Tướng quân đèn đuốc sáng trưng. Thứ mẫu Lâm thị ngồi chính giữa, hai bên là đám tỷ muội thứ xuất, đứa nào cũng khoác vẻ mặt vừa thương hại vừa hả hê. Trên cao, phụ thân nàng — Tướng quân Mộ Dung Chính — chau mày ngồi im, rõ là bị đánh thức giữa đêm và đang mất kiên nhẫn.

“A, tiểu thư về rồi kìa.” Lâm thị cất giọng lảnh lót ngay khi thấy nàng. “Mộ Dung Tuyết, đêm hôm khuya khoắt con gái nhà tướng phủ lê la ở đâu, giờ mới vác mặt về? Còn Hắc Liên Đàn của cha con, con giấu ở đâu, mau giao ra!”

Cả sảnh đổ dồn ánh mắt vào nàng. Theo lẽ thường, “phế vật” Mộ Dung Tuyết đến đây phải run rẩy khóc lóc kêu oan.

Nhưng nàng chỉ đứng đó, chắp tay sau lưng, đầu hơi nghiêng, đánh giá Lâm thị như đánh giá một cái xác trên bàn mổ.

“Thứ mẫu nói con trộm ngọc.” Nàng chậm rãi. “Vậy phiền thứ mẫu trả lời con ba câu, trước mặt phụ thân. Một — ngọc mất lúc nào? Hai — ai là người đầu tiên phát hiện ngọc mất? Ba — vì sao người đầu tiên phát hiện, lại chính là người ra lệnh lục viện của con giữa đêm, khi trời còn chưa ai biết ngọc đã mất?”

Nụ cười trên mặt Lâm thị cứng lại.

✦ ✦ ✦

“Con… con nói năng hàm hồ gì thế!” Lâm thị lớn tiếng, nhưng giọng đã lạc đi một nhịp. “Ngọc mất thì ta cho người đi tìm, có gì sai?”

“Sai ở chỗ,” Mộ Dung Tuyết bước lên một bước, giọng vẫn nhẹ như ru mà từng chữ đóng đinh, “ngọc để trong thư phòng của phụ thân, khóa bằng Cửu Chuyển Đồng Tỏa. Cả phủ này chỉ ba người có chìa: phụ thân, quản gia, và thứ mẫu. Con — một tiểu thư bị người coi là không thể tu luyện, đến cửa thư phòng còn chưa được bước vào — lấy cách nào mở tỏa, trộm ngọc, rồi khóa lại nguyên vẹn để sáng ra người ‘phát hiện’?”

Nàng quay sang Tướng quân, quỳ một gối xuống, nhưng lưng thẳng như tùng:

“Phụ thân. Con không xin cha tin con. Con chỉ xin cha cho khám tay áo và tráp trang sức của những người có mặt trong sảnh này — bắt đầu từ con. Ai giấu Hắc Liên Đàn, ngọc tự khắc lên tiếng.”

Đại sảnh chết lặng.

Mộ Dung Chính nhìn đứa con gái mà bấy lâu ông gần như quên mất sự tồn tại — lần đầu tiên, trong đôi mắt vốn đờ đẫn nhu nhược ấy, ông thấy một thứ ánh sáng sắc lạnh, tỉnh táo, không giống chút nào với “phế vật” trong lời đồn. Ông trầm giọng: “Khám.”

Lâm thị bật dậy: “Lão gia! Sao có thể để một đứa…”

“Ta nói, khám.” Tướng quân lặp lại, ánh mắt đã chuyển sang bà ta.

Và ngay khoảnh khắc đó, Mộ Dung Tuyết bắt được điều nàng chờ đợi — bàn tay Lâm thị, trong một tích tắc, theo bản năng siết chặt lấy chiếc tráp gỗ đặt bên hông. Một cử chỉ nhỏ đến mức cả sảnh không ai để ý. Trừ nàng — kẻ đã dành cả kiếp trước để đọc những phản ứng vi tế nhất trên thân thể con người, dù kẻ đó đang sống hay đã chết.

Nàng đứng dậy, phủi tà áo, mỉm cười.

“Không cần khám cả sảnh đâu, phụ thân.” Nàng nói, ánh mắt dừng lại trên chiếc tráp gỗ. “Con nghĩ, chúng ta nên bắt đầu từ chỗ gần nhất.”

Sâu trong linh hồn nàng, quyển Tàng Y Bảo Điển khẽ sáng lên một trang — như thể chính nó cũng đang mỉm cười. Ván cờ ba trăm năm, nước đi đầu tiên của nàng, bắt đầu từ đây.