Trong không gian tối đen ấy, quyển Tàng Y Bảo Điển tỏa ra một thứ ánh sáng lạnh, và Mộ Dung Tuyết — người đã nhìn thẳng vào họng súng mà không chớp mắt — lần đầu tiên cảm thấy sống lưng mình lạnh toát. “Kẻ trước ngươi vẫn còn sống.” Sáu chữ ấy vang trong đầu cô như một hồi chuông báo tử.
Cô đứng dậy trong bóng tối căn phòng, châm lại ngọn nến bằng bàn tay không hề run. Nghi vấn thì để sau. Ngay lúc này, có một thứ hữu hình hơn cần cô xử lý: cái không gian trong tâm trí này rốt cuộc là gì, và nó cho cô cái gì.
Cô nhắm mắt, để ý thức chìm vào lần nữa. Lần này bình tĩnh hơn, cô quan sát Tàng Y Bảo Điển như một pháp y khám nghiệm hiện trường — không sợ hãi, chỉ ghi nhận. Quyển sách lơ lửng giữa một không gian rộng như một y quán cổ. Xung quanh là những giá gỗ vô tận, trên đó xếp đầy chai lọ, dược thảo, và những dụng cụ y thuật cổ xưa. Ở giữa là một mảnh ruộng nhỏ phát sáng — linh điền, nơi có thể trồng linh dược. Nhưng phần lớn giá đều trống, phủ bụi mờ, như một thư viện bị bỏ hoang đã lâu.
Cô bước tới gần một giá gỗ, đưa tay lướt qua lớp bụi. Kỳ lạ thay, ở đây cô có thể chạm được — như thể ý thức của cô mang một hình hài trong không gian này. Vài chiếc lọ sứ còn sót lại bên trong đựng những viên đan dược đã hóa thành bột, những cuộn dược phương giấy mục nát vụn ra khi cô vừa động tới. Cô nhận ra ngay giá trị của nơi này, và cả cái giá của nó: đây không phải một kho báu được dâng tận tay, mà là một di sản đổ nát cần được gây dựng lại từ đầu, từng viên đan, từng trang phương một. Với một người đã quen bắt đầu mọi thứ từ con số không, thậm chí số âm, điều đó không làm cô nản. Trái lại, một y quán trống rỗng chờ cô lấp đầy còn đáng tin hơn một món quà từ trên trời rơi xuống — bởi thứ tự mình xây nên mới là thứ không ai cướp đi được.
Một dòng chữ hiện lên: “Bảo Điển hiện đang ở trạng thái phong ấn tầng một. Truyền nhân cần dùng y đạo cứu người, tích lũy ‘Y Đức điểm’ để mở khóa từng tầng. Hiện có: một mẫu linh điền, một trang dược phương cơ bản, và một phần nội tức tâm pháp Thanh Tâm Quyết — công pháp giúp khai thông kinh mạch bị phong ấn.”
Thanh Tâm Quyết. Mộ Dung Tuyết dồn tâm trí đọc lấy — và những khẩu quyết cổ chảy vào ký ức cô, khớp một cách kỳ lạ với cái luồng khí yếu ớt trong đan điền. Cô hiểu ra: kinh mạch thân xác này không hỏng, mà bị ai đó cố ý phong ấn từ nhỏ. Và Thanh Tâm Quyết chính là chìa khóa. Cô có thể tu luyện. Cô có thể mạnh lên. Chỉ là cần thời gian.
Cô ngồi thêm một lúc trong không gian ấy, để mắt lướt qua những giá kệ phủ bụi. Ở một góc, cô thấy một tấm bia đá nhỏ khắc chằng chịt tên người — cô đoán đó là danh sách các truyền nhân đời trước của Tàng Y Bảo Điển. Chín cái tên. Tám tên trước đã mờ, nét khắc gần như phai hết, chỉ còn tên thứ chín — chưa có chữ, một khoảng trống đang chờ. Đó là cô. Nhưng điều khiến cô chú ý là tên thứ tám: nó không mờ như bảy cái trên, mà bị ai đó cố tình cào xóa, những vết cào hằn sâu như thể được tạo ra trong cơn thịnh nộ, hoặc sợ hãi.
“Truyền nhân đời thứ tám,” cô lẩm bẩm. “Kẻ trước ta ‘vẫn còn sống’. Là ngươi sao?”
Bảo Điển không trả lời. Chỉ có tiếng chuông khẽ ngân một tiếng rồi tắt, như một lời cảnh báo không muốn nói thêm. Mộ Dung Tuyết ghi nhớ chi tiết ấy — trong nghề của cô, thứ bị người ta cố tình xóa đi luôn là thứ đáng giá nhất. Cô rời khỏi không gian tâm trí, mở mắt trở về căn phòng tối, và trong lòng đã có thêm một câu hỏi nữa cần lời giải.
Cô thử vận chuyển Thanh Tâm Quyết theo khẩu quyết vừa lĩnh hội. Luồng khí yếu ớt trong đan điền chậm rãi chuyển động, đi qua vài đoạn kinh mạch, và ở những chỗ bị phong ấn, cô cảm nhận rõ một lớp màng vô hình cứng như băng chặn lại. Cô không nóng vội phá nó — phá ẩu chỉ tổn thương chính mình. Cô chỉ để luồng khí ấm áp ấy từ từ mài mòn, như nước nhỏ xuyên đá. Một đêm, hai đêm, có lẽ hàng tháng trời. Nhưng cô có sự kiên nhẫn của một thợ săn — cô biết chờ.
Nhưng thời gian là thứ xa xỉ, bởi vì kẻ thù không cho cô thời gian. Ngay đêm đó, khi trời gần sang canh ba, thính giác nhạy bén của một sát thủ đã đánh thức cô trước cả khi mối nguy tới gần.
Một tiếng động rất nhỏ. Tiếng ngói dịch trên mái. Rồi tiếng vải sượt qua rường nhà.
Mộ Dung Tuyết không mở mắt, nhưng toàn thân cô đã tỉnh táo hoàn toàn, từng cơ bắp căng lại như dây cung. Có người trên nóc phòng cô. Không phải gia nhân — gia nhân không đi trên mái lúc canh ba, không nín thở kiểu ấy. Đây là dạ hành nhân. Là sát thủ.
Cô đã ra tay quá mạnh trong ngày hôm nay: lật mặt Liễu di nương chuyện độc chì, làm nhục Tam hoàng tử, khiến Mộ Dung Yên mất hết thể diện. Bất cứ ai trong số họ cũng đủ động cơ muốn cô câm miệng vĩnh viễn ngay trong đêm. Diệt khẩu — họ đã làm thế với ả a hoàn, giờ tới lượt cô.
Người bình thường sẽ hét lên gọi người. Nhưng Mộ Dung Tuyết biết, hét lên chỉ khiến sát thủ ra tay nhanh hơn. Cô làm điều ngược lại: cô nằm im, điều hòa hơi thở thành nhịp đều đặn của người ngủ say, và trong bóng tối, bàn tay cô lặng lẽ lần tới cây trâm bạc — thứ vũ khí duy nhất — giấu dưới gối. Đồng thời, tâm trí cô lạnh lùng tính toán vị trí kẻ địch qua âm thanh: đang ở góc đông, cách giường chừng một trượng, đang từ từ hạ xuống theo cột.
Con mồi phải trông giống con mồi, cho tới khoảnh khắc nó không còn là con mồi nữa.
Trong lúc chờ đợi, đầu óc cô lạnh lùng dựng lại toàn bộ tình huống. Kẻ này vào từ mái, tránh cửa chính nơi a hoàn già ngủ — chứng tỏ hắn thông thạo bố cục viện này, hoặc đã được người trong phủ chỉ đường. Hắn không ra tay ngay khi vào phòng mà tiếp cận từ từ — chứng tỏ hắn muốn giết cô một cách “sạch sẽ”, ngụy trang thành tự vẫn, chứ không phải một vụ đâm chém lộ liễu. Đây là một sát thủ chuyên nghiệp, không phải côn đồ. Và một sát thủ chuyên nghiệp thì đắt tiền — không phải ai cũng thuê nổi. Danh sách nghi phạm của cô lập tức thu hẹp lại.
Cô cũng lạnh lùng đánh giá chính mình. Thân xác này quá yếu, không thể đối đầu trực diện với một cao thủ. Cô chỉ có một cơ hội, một đòn duy nhất, và đòn đó phải chí mạng hoặc chí ít phải vô hiệu hóa được hắn trong tích tắc. Cô không có sức, vậy cô phải dùng sự chính xác. Cô không có vũ khí sắc, vậy cô phải dùng những gì cô biết rõ nhất: cơ thể con người, và những điểm yếu chết người của nó.
Tấm màn lụa khẽ động. Một bóng đen mặc dạ hành y, che kín mặt, nhẹ nhàng lướt tới bên giường, trong tay lăm lăm một sợi dây lụa trắng — định làm thành một vụ “tiểu thư uất ức treo cổ tự vẫn”. Chu đáo thật. Hắn cúi xuống, đưa sợi dây về phía cổ người đang “ngủ”.
Ngay khoảnh khắc bàn tay hắn chỉ còn cách cổ cô một tấc, Mộ Dung Tuyết mở mắt.
Cô không hét. Cô đâm. Cây trâm bạc trong tay cô lao thẳng vào cổ tay kẻ sát thủ — trúng ngay huyệt nội quan, nơi cô đã châm cứu chính mình đêm đầu tiên, nơi cô biết rõ hơn bất cứ ai. Kẻ sát thủ rú lên một tiếng nghẹn, bàn tay tê dại buông sợi dây. Nhưng hắn là cao thủ, chỉ khựng một nhịp đã vung tay còn lại chộp về phía cô.
Muộn rồi. Trong cái nhịp hắn khựng lại ấy, Mộ Dung Tuyết đã lăn khỏi giường, và tay cô đã bốc một nắm bột trắng từ chiếc túi nhỏ giấu bên gối — thứ cô chuẩn bị sẵn từ chiều, tro bếp trộn với bột ớt cay mà cô xin được từ nhà bếp với lý do “trị bệnh”. Cô hất thẳng vào mắt kẻ địch.
Kẻ sát thủ rú lên, ôm mặt lảo đảo. Đôi mắt cay xè khiến hắn mất phương hướng trong đúng ba nhịp thở — và ba nhịp thở, với một sát thủ như Mộ Dung Tuyết, là quá đủ. Cô không đấu sức, cô đấu chính xác. Cô lách tới sau lưng hắn, cây trâm bạc điểm liên tiếp ba huyệt trên lưng theo đúng cách cô hạ gục mục tiêu ở kiếp trước, chỉ khác là bằng châm cứu thay vì dao. Kẻ sát thủ tê liệt nửa người, khuỵu xuống, không kêu được thành tiếng.
Mọi thứ diễn ra theo đúng trình tự cô đã dựng sẵn trong đầu từ lúc nghe tiếng ngói dịch: vô hiệu hóa bàn tay cầm vũ khí, tước đi thị giác, rồi khóa vận động. Ba bước, không thừa một động tác. Đây không phải sức mạnh — thân xác gầy yếu này không có sức — mà là hiệu quả, thứ cô đã mài giũa suốt cả một kiếp người sống bằng nghề lấy mạng. Cô từng hạ những mục tiêu to gấp đôi mình trong bóng tối, và bài học xương máu luôn là: kẻ yếu hơn muốn thắng thì không được đấu theo luật của kẻ mạnh. Phải đổi sàn đấu. Phải biến trận cận chiến thành một bài toán giải phẫu, nơi mỗi huyệt đạo là một công tắc, và cô là người duy nhất trong phòng biết sơ đồ những công tắc ấy.
Cả cuộc chạm trán gói gọn trong chưa đầy mười nhịp thở, lặng lẽ như một cái bóng. Mộ Dung Tuyết đứng thở dốc — thân xác này quá yếu, chỉ chừng ấy cử động đã khiến cô hoa mắt — nhưng cô đã thắng. Cô chống tay lên bàn, châm nến, rồi kéo tấm khăn che mặt của kẻ sát thủ ra.
Một gương mặt xa lạ. Nhưng trên cổ tay hắn — nơi cô đâm trâm — lộ ra một hình xăm nhỏ: một đóa hoa sen đen, cánh sen nhọn như lưỡi dao.
Mộ Dung Tuyết nhíu mày. Đây không phải dấu hiệu của gia nô phủ tướng quân, cũng không giống ám vệ của hoàng tử. Hình xăm này mang một thứ khí tức khác — cô không giải thích được, nhưng bản năng mách bảo, kẻ này không thuộc về thế lực nào cô vừa đắc tội hôm nay. Hắn tới từ một nơi sâu và tối hơn nhiều.
Cô cúi xuống quan sát kỹ hơn, dùng con mắt pháp y đọc từng chi tiết trên thân xác kẻ địch. Bàn tay hắn chai sạn ở những vị trí đặc trưng của người luyện ám khí và dây. Cơ thể hắn săn chắc nhưng có những vết sẹo cũ nằm ở vị trí kỳ lạ — không phải sẹo chiến đấu thông thường, mà giống như dấu vết của một loại khổ luyện hoặc nghi thức nào đó. Và làn da hắn tỏa ra một mùi rất nhạt, không phải mùi mồ hôi, mà là mùi của một loại dược liệu lạ, âm u, cô chưa từng ngửi thấy ở cả hai kiếp người. Đây không phải sát thủ tầm thường được thuê bằng bạc. Đây là kẻ được nuôi dạy, được tôi luyện, thuộc về một tổ chức có quy củ và bí ẩn.
Trực giác của cô rung lên hồi chuông cảnh báo. Kẻ này vượt xa tầm của một Liễu di nương hay một Tam hoàng tử. Có một thế lực khác, sâu hơn, tối hơn, đang chú ý tới cô ngay từ đêm đầu tiên cô đặt chân vào thế giới này.
Cô lục soát người hắn, tìm thấy một mảnh ngọc bội đen, mặt sau khắc một chữ cổ mà cô không đọc được. Nhưng ngay khi ngón tay cô chạm vào mảnh ngọc, Tàng Y Bảo Điển trong tâm trí cô đột nhiên rung lên dữ dội, tiếng chuông ngân vang loạn xạ, và một dòng chữ hiện ra, lần này run rẩy như thể chính Bảo Điển cũng kinh sợ:
“Cảnh báo. Khí tức Hắc Liên Đàn. Đây là dấu vết của kẻ đã từng săn đuổi truyền nhân đời trước. Chúng… đã tìm tới rồi.”
Mộ Dung Tuyết siết chặt mảnh ngọc trong tay. Trong đầu cô, những mảnh ghép rời rạc bắt đầu ghép lại thành một hình dạng đáng sợ: kinh mạch bị phong ấn từ nhỏ, không phải bệnh; Tàng Y Bảo Điển chọn đúng cô làm chủ; kẻ trước cô “vẫn còn sống”; và giờ, một tổ chức bí ẩn từ trong bóng tối cử sát thủ mang hình hoa sen đen tới lấy mạng cô ngay đêm đầu tiên cô thức tỉnh. Chuyện này không đơn giản là một tiểu thư bị nhà chồng thoái hôn, bị mẹ kế hãm hại. Có một bàn tay lớn hơn nhiều đang giăng lưới, và cái chết của tiểu thư Mộ Dung Tuyết cũ — cả sự xuyên không của cô — có lẽ đều nằm trong tính toán của ai đó.
Cô đứng lặng một lúc, để đầu óc sắp xếp lại tất cả. Ở kiếp trước, cô bị chính người đồng đội tin cậy nhất phản bội, chết trong một âm mưu cô đến phút cuối vẫn không hiểu rõ. Ở kiếp này, cô tỉnh dậy trong một thân xác bị phong ấn kinh mạch, mang theo một Bảo Điển chọn đúng cô làm chủ, rồi ngay đêm đầu tiên bị một tổ chức bí ẩn săn lùng. Quá nhiều trùng hợp. Và cô là người không tin vào trùng hợp — trong nghề của cô, trùng hợp thường chỉ là một cái tên khác của âm mưu chưa bị phát hiện. Liệu cái chết của cô ở kiếp trước và việc cô xuất hiện ở đây có phải là hai đầu của cùng một sợi dây? Câu hỏi ấy khiến sống lưng cô lạnh đi, nhưng cũng thắp lên trong cô một ngọn lửa: cô sẽ tìm ra sợi dây đó, và lần theo nó tới tận kẻ đang cầm đầu bên kia.
Kẻ sát thủ dưới đất khẽ động đậy, cố lết đi. Mộ Dung Tuyết bước tới, đạp lên lưng hắn, cúi xuống, giọng lạnh như băng: “Ai phái ngươi tới? Hắc Liên Đàn là gì?”
Kẻ sát thủ ngẩng đầu, và qua đôi mắt còn cay đỏ, hắn nhìn cô — không phải bằng sợ hãi, mà bằng một sự kinh ngạc kỳ lạ, gần như là… kính sợ. Hắn thều thào, giọng đứt quãng: “Ngươi… quả nhiên là ngươi… Bọn ta đã đợi ngươi… suốt ba trăm năm rồi…”
Rồi trước khi Mộ Dung Tuyết kịp hỏi thêm một lời, kẻ sát thủ cắn vỡ một thứ gì đó giấu trong răng. Bọt trắng trào ra khóe miệng, thân thể hắn co giật một cái rồi bất động. Độc tự tận. Hắn thà chết còn hơn tiết lộ.
Mộ Dung Tuyết chậm rãi thu tay lại, nhìn bọt trắng vẫn còn ứa ra nơi khóe miệng kẻ chết. Một tổ chức dám nuôi những sát thủ sẵn sàng cắn vỡ nang độc thay vì hé nửa lời — cô đã gặp loại kỷ luật ấy ở kiếp trước, và cô biết nó nói lên điều gì. Đó không phải lòng trung thành mua bằng bạc, mà là thứ được tôi rèn bằng nỗi sợ hoặc niềm tin cuồng tín, thứ ăn sâu tới mức cái chết còn nhẹ hơn sự phản bội. Kẻ đứng sau đủ tàn nhẫn và đủ kiên nhẫn để tạo ra những con người như thế. Và câu nói cuối cùng của hắn cứ xoáy trong đầu cô như một mũi kim không rút ra được: “Đợi ngươi suốt ba trăm năm.” Không phải đợi một tiểu thư phủ tướng quân. Đợi cô — đợi cái linh hồn vừa vượt qua sinh tử để tới đây. Nghĩa là sự xuất hiện của cô ở thế giới này không phải ngẫu nhiên, mà nằm trong một ván cờ đã bày ra từ ba thế kỷ trước.
Mộ Dung Tuyết quỳ bên xác kẻ địch, trong tay là mảnh ngọc đen Hắc Liên Đàn, ngoài cửa sổ trăng lạnh chiếu vào soi rõ gương mặt cô — không còn chút hoảng loạn, chỉ có sự bình tĩnh đáng sợ của một người vừa nhận ra ván cờ mình đang chơi lớn hơn nhiều so với tưởng tượng.
“Đợi ta suốt ba trăm năm…” cô lặp lại khe khẽ, ánh mắt dần sắc lại. “Được. Vậy thì ta rất muốn biết, rốt cuộc các ngươi đợi ta để làm gì.”
Cô đứng dậy, giấu mảnh ngọc vào trong áo, và nhìn về phía kinh thành đang chìm trong bóng tối ngoài khung cửa. Ở nơi ấy có hoàng cung, có cung đấu, có những thế lực còn chưa lộ mặt. Và ở một nơi nào đó xa hơn, ẩn trong bóng tối ba trăm năm, có một tổ chức đã chờ đợi sự xuất hiện của cô. Kẻ thù của cô không còn là một người mẹ kế, một hoàng tử bạc tình. Kẻ thù của cô, hóa ra, đã đứng đó từ trước khi cô sinh ra ở kiếp này.
Mộ Dung Tuyết khẽ cười, nụ cười của một con phượng hoàng sắp sửa vươn cánh khỏi đống tro tàn.
“Trò chơi thú vị đây.” cô thì thầm. Và ngoài xa, tiếng trống canh ba vang lên, báo hiệu một đêm dài mới chỉ vừa bắt đầu.