Sống trẻ

“Yêu”

Sao quốc tế

PP KRIT AMNUAYDECHKORN

Xu hướng kiến trúc nội thất

3 phong cách thiết kế nội thất nhà phố 100m2

Sống Việt Nam

Chương 6: Kẻ Sống Sót Duy Nhất

Căn phòng trọ của Lâm Phong rộng vừa đủ kê một chiếc giường, một cái bàn gỗ ép và một cửa sổ nhìn ra con hẻm chằng chịt dây điện. Bình thường nó chật. Nhưng lúc này, với dòng chữ đỏ còn cháy trên trang bí tịch và một Diệp Thanh Lam đứng lặng bên bàn, căn phòng bỗng rộng ra một cách đáng sợ — rộng như khoảng cách vừa mở ra giữa hai người.

“Ta đi đây.” Diệp Thanh Lam nói, xoay người.

“Khoan.” Lâm Phong đứng chắn trước cửa. Không phải bằng chân khí, chỉ bằng thân thể của một gã giao hàng cao gầy. “Cô đi lúc này, thì đúng như quyển sách nói.”

Cô dừng lại. “Ngươi tin nó.”

“Tôi không tin nó.” Lâm Phong đáp, và đó là sự thật. “Ba ngày trước tôi còn không tin trên đời có tu chân. Một quyển sách biết viết chữ đỏ thì tôi càng không tin. Nhưng tôi tin một điều: nếu cô thật sự là kẻ phản bội Diệp gia, cô đã không đứng đây tái mặt. Kẻ có tội biết trước tội của mình. Chỉ người vô tội mới bị một lời vu cáo đánh cho choáng váng như cô lúc nãy.”

Diệp Thanh Lam nhìn anh rất lâu. Ngoài hẻm, một chiếc xe máy nẹt pô chạy qua, tiếng còi xa dần.

✦ ✦ ✦

“Ngươi biết vì sao ta sống sót không?” Cuối cùng cô lên tiếng, giọng phẳng lì như đọc hồ sơ người khác. “Đêm Huyền Minh Hội đánh úp Diệp gia, ta không có nhà. Ta bị phụ thân phạt, nhốt ở biệt viện ngoại thành vì cãi lời ông về một cuộc hôn sự. Ta ghét ông đêm đó. Ta đã ước gì mình không mang họ Diệp.” Cô ngừng một nhịp. “Sáng hôm sau ta về, cả gia tộc chỉ còn tro. Và trong suốt ba năm, đêm nào ta cũng tỉnh giấc với một câu hỏi: vì sao đúng đêm ấy ta lại bị nhốt ở nơi an toàn nhất? Ai đã sắp đặt để ta không có mặt?”

Lâm Phong lặng đi. Anh hiểu ra — nỗi đau của cô không phải bị nghi là kẻ phản bội. Nỗi đau là chính cô, suốt ba năm, cũng đã âm thầm nghi ngờ chính mình. Quyển bí tịch không vu cáo. Nó chỉ nói to cái điều cô sợ nhất.

“Vậy thì,” anh nói khẽ, “quyển sách và cô đang hỏi cùng một câu. Nó không phải kẻ thù của cô. Nó là manh mối.”

Anh bước tới bàn, đặt tay lên trang giấy. Ba ngày nay anh đã học được rằng bí tịch chỉ hiện chữ khi anh dồn chân nguyên và đặt vào đó một câu hỏi thật lòng. Anh nhắm mắt, nghĩ về người con gái đang đứng sau lưng mình, và hỏi.

Trang giấy nóng lên. Một dòng chữ đỏ chậm rãi hiện ra:

*”Muốn biết ai bán đứng Diệp gia, hãy hỏi kẻ đang giữ Diệp gia Lệnh Bài. Nó không cháy trong đêm ấy. Vì nó không có trong nhà.”*

Diệp Thanh Lam bước tới, đọc, và toàn thân cô khẽ run. “Lệnh Bài Diệp gia… là tín vật gia chủ. Nó luôn ở trong từ đường. Nếu nó không cháy…”

“…thì ai đó đã mang nó ra ngoài trước khi lửa cháy.” Lâm Phong nói nốt. “Và người đó biết trước có lửa.”

✦ ✦ ✦

Đúng lúc ấy, đèn trong phòng vụt tắt.

Không phải mất điện — con hẻm ngoài kia vẫn sáng. Chỉ riêng bóng đèn phòng anh tối đi, như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Không khí đặc quánh lại, lạnh buốt, và trên da Lâm Phong nổi hết gai ốc. Cái cảm giác này, ba ngày trước anh đã gặp một lần — khi lão nhân hấp hối truyền công cho anh, ngay trước khi kẻ truy sát ập tới.

“Có người.” Diệp Thanh Lam thì thầm, chân khí đã tụ nơi đầu ngón tay, ánh xanh mờ. “Tu chân giả. Cảnh giới trên ta.”

Từ khe cửa, một giọng nói rót vào, êm ái và lịch sự đến rợn người:

“Diệp tiểu thư trốn kỹ ba năm, hôm nay lại chịu ló mặt vì một gã phàm nhân nuôi bí tịch. Đáng tiếc thật.” Bóng tối ngoài cửa cuộn lên. “Huyền Minh Hội chúng ta tìm cô mỏi mắt. Ai ngờ cô tự chui ra.”

Lâm Phong siết chặt quyển bí tịch. Trong đan điền, luồng chân nguyên non nớt của một kẻ mới tu ba ngày đập loạn lên vì sợ. Anh liếc sang Diệp Thanh Lam — người con gái mà một phút trước anh còn chưa dám chắc là bạn hay thù.

Giờ thì không còn thời gian để chọn nữa.

“Đằng sau tôi.” Anh nói, đẩy cô lùi lại, dù biết thừa mình yếu hơn cô. Đơn giản vì đó là điều lão nhân đã làm cho anh, trong con hẻm mưa đêm ấy.

Cánh cửa gỗ ép nổ tung thành trăm mảnh.