Cánh cửa gỗ ép nổ tung thành trăm mảnh.
Lâm Phong theo bản năng xoay người, lấy lưng che cho Diệp Thanh Lam. Một luồng kình phong lạnh buốt quét qua, hất anh đập vào tường. Lưng đau như gãy, nhưng anh vẫn ghì chặt quyển bí tịch trong ngực — thứ duy nhất anh có.
Trong làn bụi, một người đàn ông trung niên mặc vest đen bước vào, chỉnh lại cổ tay áo một cách nhàn nhã, như thể vừa đẩy cửa một quán cà phê chứ không phải vừa phá tan một căn phòng. “Diệp tiểu thư,” gã mỉm cười, “trốn giỏi lắm. Ba năm rồi.”
Diệp Thanh Lam đứng thẳng, chân khí xanh mờ bao quanh mười đầu ngón tay, nhưng Lâm Phong thấy rõ — tay cô đang run. Không phải vì sợ. Vì đối thủ quá mạnh.
“Trúc Cơ hậu kỳ.” Cô nói khẽ, cho anh nghe. “Ta chỉ Trúc Cơ sơ kỳ. Chênh nhau hai tầng. Đánh không lại đâu. Anh — chạy đi. Ta cản.”
“Không.” Lâm Phong nói.
✦ ✦ ✦
Anh cũng không rõ vì sao mình nói “không” nhanh đến thế. Ba ngày trước anh còn là gã giao hàng chỉ mong đủ tiền trọ. Lẽ ra anh phải chạy. Nhưng trong đầu anh vang lên hình ảnh lão nhân trong con hẻm mưa, người đã lấy thân mình chắn cho anh trước kẻ truy sát, để rồi trút hơi thở cuối cùng mà trao lại tất cả. Anh không muốn làm cái kẻ bỏ chạy để người khác chắn cho mình. Không lần nữa.
Anh áp tay lên quyển bí tịch, dồn hết luồng chân nguyên non nớt vào đó, và trong đầu nghĩ một câu hỏi thật lòng, thật gấp: *Làm sao để sống?*
Trang giấy nóng bừng. Một dòng chữ đỏ hiện ra, nhanh như chớp:
*”Kẻ này mạnh về công, yếu về thần hồn. Bí tịch có thể mượn thần hồn ngươi phát ra Nhiếp Tâm Nhất Vấn — một câu hỏi đánh thẳng vào chỗ hắn sợ nhất. Hắn sẽ loạn trong ba hơi thở. Ba hơi thở đó, đủ để chạy.”*
Gã vest đen bước tới, tay phải ngưng tụ một quầng chân khí sắc lẹm. “Đủ rồi. Ngoan ngoãn theo ta về, Huyền Minh Hội sẽ cho cô một cái chết—”
“Đêm Diệp gia cháy,” Lâm Phong đột nhiên lên tiếng, giọng anh vang lên kỳ lạ, như có thứ gì đó cộng hưởng phía sau, “ông đứng ở đâu?”
Gã vest đen khựng lại.
Chỉ một tích tắc. Nhưng quầng chân khí trong tay gã lụi đi, đồng tử gã co rút, và trên gương mặt điềm tĩnh ấy thoáng qua một thứ — không phải giận, mà là một nỗi sợ bị chạm đúng chỗ. “Ngươi… sao ngươi biết—”
“Chạy!” Lâm Phong hét, túm tay Diệp Thanh Lam.
✦ ✦ ✦
Hai người lao qua ô cửa sổ vỡ, rơi xuống mái tôn nhà bên, lăn lộn rồi bật dậy chạy dọc con hẻm chằng chịt dây điện. Sau lưng, tiếng gã vest đen gầm lên đầy phẫn nộ, nhưng ba hơi thở quý giá đã trôi qua, và khoảng cách đã mở ra.
Vừa chạy, Diệp Thanh Lam vừa liếc Lâm Phong, ánh mắt cô lần này khác hẳn. “Câu hỏi vừa rồi… ‘ông đứng ở đâu’… Anh cố tình. Anh không hỏi bừa.”
“Ừ.” Lâm Phong thở dốc. “Bí tịch nói hắn sợ câu đó nhất. Mà một kẻ của Huyền Minh Hội lại sợ câu hỏi ‘đêm Diệp gia cháy ông ở đâu’…” Anh nhìn cô. “…thì có nghĩa là đêm ấy, hắn có mặt. Và hắn biết rõ chuyện gì đã xảy ra.”
Diệp Thanh Lam đột ngột dừng lại giữa hẻm, ngực phập phồng. Ba năm cô truy tìm sự thật về cái đêm định mệnh ấy trong vô vọng. Giờ đây, chỉ trong một câu, gã giao hàng bên cạnh cô — cùng quyển sách biết nói dối và nói thật của anh ta — vừa trao cho cô manh mối đầu tiên.
“Bí tịch của anh,” cô nói, giọng khàn đi, “ta rút lại lời nghi ngờ hôm qua. Nó không phải kẻ thù của ta.” Cô ngẩng lên, và lần đầu tiên, nhìn Lâm Phong như nhìn một người đồng hành thật sự. “Chúng ta có nhiều chuyện phải làm cùng nhau.”