Sống Việt Nam

Chương 8: Đêm Đầu Tiên Tu Luyện

Hai người trốn trong một nhà kho bỏ hoang ở ngoại ô, nơi mùi dầu máy và bụi bặm át đi mọi khí tức.

Diệp Thanh Lam ngồi tựa vào một thùng phuy gỉ sét, băng lại vết thương nơi cánh tay bằng chân khí. Lâm Phong ngồi đối diện, quyển bí tịch mở trên đùi. Suốt đường chạy, một ý nghĩ cứ đóng đinh trong đầu anh: hôm nay anh sống, là nhờ ba hơi thở mà quyển sách mua cho anh. Nếu gã vest đen không “sợ đúng chỗ”, cả hai đã chết. Anh không thể cứ mãi dựa vào may mắn và mưu mẹo. Anh phải mạnh lên. Thật sự mạnh.

“Ta muốn tu luyện.” Anh nói. “Ngay đêm nay. Chỉ cho ta.”

Diệp Thanh Lam ngẩng lên, nhíu mày. “Anh mới nhận truyền thừa ba ngày. Chân nguyên còn chưa ổn định. Tu luyện nóng vội dễ tẩu hỏa nhập ma—”

“Ta biết. Nhưng nếu cứ yếu thế này, lần sau ta chẳng còn gì để đánh đổi.” Anh áp tay lên bí tịch, hỏi câu quen thuộc: *Làm sao để mạnh lên, nhanh nhất mà an toàn nhất?*

Trang giấy nóng lên, lần này hiện ra không phải chữ đỏ cảnh báo, mà là chữ vàng — chậm rãi, ôn hòa, như một người thầy:

*”Chân nguyên lão nhân truyền cho ngươi là tinh thuần thượng cổ, khác với chân khí tạp nhạp của tu chân giả hiện đại. Đừng học cách của họ. Hãy nhắm mắt, cảm nhận luồng ấm trong đan điền, dẫn nó đi theo con đường nó muốn đi — không ép, không giục. Đêm nay, chỉ cần khơi thông một mạch. Một mạch thôi, cũng đủ đổi vận.”*

✦ ✦ ✦

Lâm Phong nhắm mắt.

Lần đầu tiên, thay vì hoảng loạn tìm cách dùng sức mạnh, anh học cách lắng nghe nó. Trong đan điền, luồng chân nguyên ấm áp mà lão nhân để lại nằm im như một hồ nước tĩnh. Anh không khuấy nó lên. Anh chỉ khẽ chạm vào, và để nó tự chảy.

Luồng ấm chậm rãi trườn đi, tìm đường, rồi dừng lại trước một mạch bị bế tắc nơi cánh tay phải — di chứng của cú va đập vào tường lúc nãy. Theo bản năng, Lâm Phong muốn dồn sức phá nó. Nhưng lời bí tịch vang lên trong đầu: *không ép.* Anh nén cơn nóng vội, kiên nhẫn dẫn luồng ấm bao quanh chỗ tắc, sưởi cho nó mềm ra, rồi mới nhẹ nhàng thấm qua.

*Tách.*

Một cảm giác thông suốt lan khắp cánh tay, mát lành và sảng khoái đến mức anh suýt bật kêu. Cả người anh nhẹ bẫng đi. Khi mở mắt ra, anh thấy trên đầu ngón tay mình, lần đầu tiên, một quầng sáng trắng mờ đang lập lòe — chân khí. Chân khí thật sự, do chính anh vận ra.

Diệp Thanh Lam nhìn quầng sáng ấy, sững người. “Không thể nào… Anh vừa khơi thông chính kinh chỉ trong một đêm? Người ta phải mất cả tháng—” Cô ngừng lại, ánh mắt chuyển sang quyển bí tịch trên đùi anh, rồi khẽ thở ra. “Quyển sách của anh… nó không chỉ biết nói thật nói dối. Nó là một bộ tu luyện pháp thượng cổ thật sự, đúng không?”

“Ta cũng đang bắt đầu tin thế.” Lâm Phong khép quyển bí tịch lại, lòng bàn tay còn vương hơi ấm của nó. Anh nhìn ra ngoài ô cửa kho, nơi ánh đèn thành phố xa xa hắt lên nền trời một quầng sáng đục. Ở đâu đó trong biển đèn ấy, Huyền Minh Hội đang lùng sục hai người. Và ở đâu đó nữa, kẻ đã phản bội Diệp gia năm xưa vẫn đang ung dung sống.

“Nghỉ một lát rồi đi.” Anh nói. “Từ đêm nay, ta không chỉ chạy nữa. Ta bắt đầu đuổi.”