Sống Việt Nam

Chương 6: Sứ Giả Thánh Địa

Đỉnh Vân Đoan chìm trong biển mây. Diệp Huyền đứng giữa kho tàng đạo thống vừa tìm lại — những giá ngọc phủ bụi ngàn năm, những quyển công pháp phát ra hào quang mờ nhạt, và ở chính giữa, tấm Tổ Sư Lệnh màu đen tuyền lặng lẽ tỏa uy áp cổ xưa. Đáng lẽ đây phải là khoảnh khắc hắn hân hoan nhất. Nhưng trong đầu hắn, giọng của Tổ Sư — tàn hồn ẩn giữa chân mày — lại vang lên, trầm và gấp.

“Cất Tổ Sư Lệnh đi. Ngay bây giờ.” Giọng lão nghẹn lại. “Muộn rồi. Nửa tháng nay ngươi hai lần khơi động nó, uy áp truyền ra ngoài vạn dặm. Tam Đại Thánh Địa không phải lũ mù. Chúng đã cảm ứng được. Và chúng sẽ tới — không phải để hỏi thăm.”

Diệp Huyền vội thu tấm lệnh vào ngực. Nhưng đã trễ.

Từ dưới biển mây, một luồng kiếm quang màu bạc xé toạc tầng mây, lạnh lẽo và ngạo nghễ, cắm phập xuống nền đá cách hắn mười trượng. Kiếm quang tan đi, để lộ một người áo trắng, tay áo thêu chỉ bạc hình lưỡi kiếm — phù hiệu của Thiên Kiếm Tông, một trong Tam Đại Thánh Địa.

Gã nhìn Diệp Huyền, ánh mắt trịch thượng như nhìn một con kiến. “Tán tu, ngươi vừa động vào thứ không thuộc về ngươi.” Giọng gã bình thản mà đầy uy hiếp. “Giao Tổ Sư Lệnh ra, quỳ xuống dập đầu ba cái, bổn tọa cho ngươi một cái chết toàn thây. Đó là ân điển lớn nhất một kẻ như ngươi có thể mơ tới.”

✦ ✦ ✦

Liên Nhi từ sau giá ngọc bước ra, sắc mặt tái nhợt, khẽ kéo tay áo Diệp Huyền. “Huyền ca… khí tức của hắn… hắn là Kim Đan kỳ. Chúng ta chạy không kịp đâu.”

Diệp Huyền không đáp. Hắn nhìn gã sứ giả áo trắng, rồi nhìn xuống bàn tay mình — bàn tay của một tán tu quèn, tu vi còn chưa tới Trúc Cơ viên mãn. Xét thực lực, khoảng cách giữa hắn và gã kia xa như trời với vực. Nếu là ngày hôm qua, hắn đã phải quỳ.

Nhưng hôm nay, trong ngực hắn có Tổ Sư Lệnh.

“Ngươi nói ta động vào thứ không thuộc về ta.” Diệp Huyền chậm rãi mở lời, giọng bình tĩnh đến mức chính hắn cũng thấy lạ. “Vậy ta hỏi ngươi một câu. Tổ Sư Lệnh này — vốn dĩ thuộc về ai?”

Gã sứ giả khựng lại.

“Nó thuộc về Tổ Sư Môn.” Diệp Huyền tự trả lời, và khi ba chữ ấy thốt ra, tấm lệnh bài trong ngực hắn bỗng nóng rực, một tầng hào quang xám bạc thấm qua vạt áo, tràn ra bốn phía. “Cái môn phái mà vạn năm trước, Tam Đại Thánh Địa các ngươi đã hợp sức san bằng, rồi cố công xóa tên khỏi trời đất. Ngươi tới đây đòi lệnh — chẳng khác nào kẻ cướp quay lại đòi khổ chủ trả nốt phần chưa cướp được.”

✦ ✦ ✦

Hào quang xám bạc dâng lên, và cùng với nó, một luồng uy áp cổ xưa, mênh mông như biển, đè xuống cả đỉnh Vân Đoan. Gương mặt trịch thượng của gã sứ giả lần đầu biến sắc. Gã cảm nhận rõ ràng — thứ uy áp này không phải của một tán tu Trúc Cơ. Đây là uy áp của một thứ đứng cao hơn cả Tông chủ của gã, cao đến mức bản năng khiến đầu gối gã run lên, chỉ chực khuỵu xuống.

“Ngươi… ngươi làm sao khơi động được uy áp của Tổ Sư Lệnh?!” Giọng gã đã lạc đi. “Một tán tu Trúc Cơ không thể—”

“Ta không khơi động nó.” Diệp Huyền nói, và trong đầu hắn, giọng Tổ Sư đang cười — một tiếng cười vừa bi thương vừa sảng khoái, tiếng cười của một hồn phách chờ đợi vạn năm. “Là nó chọn ta. Còn ngươi — về nói với Tông chủ của ngươi một câu.”

Hắn bước tới một bước. Chỉ một bước, mà gã sứ giả Kim Đan kỳ bất giác lùi lại một bước.

“Tổ Sư Môn,” Diệp Huyền nói từng chữ, “đã trở lại.”

Biển mây dưới chân cuộn trào. Và ở ba phương trời xa xôi, trong ba tòa thánh địa nguy nga nhất của tu tiên giới, gần như cùng một lúc, ba luồng thần niệm khủng khiếp đồng loạt bừng tỉnh, quét thẳng về phía đỉnh Vân Đoan.