Sống Việt Nam

Chương 61: Ấn Xuống

Tinh Chủ không hỏi lại lần thứ hai.

Đóa hoa băng sáu cánh rời khỏi lòng bàn tay người, chậm rãi trôi tới trước ngực Lâm Thanh, xoay tròn. Mỗi vòng xoay, hơi lạnh trong kinh mạch cậu lại bị hút về một điểm, dồn lại, nén xuống. Lâm Thanh nghiến răng. Cậu cảm thấy mầm băng — cái thứ đã cùng cậu chịu đựng suốt bao đêm — đang giãy giụa, kêu gào, không muốn bị phong kín.

“Chịu đau một chút.” Giọng Tinh Chủ vang bên tai. “Tức Cơ Ấn không giết Cửu Âm. Nó chỉ bắt Cửu Âm ngủ. Mà thứ gì đang ngủ thì không cất tiếng — chuông kia sẽ không còn nghe thấy ngươi nữa.”

Đóa hoa băng ấn vào giữa ngực Lâm Thanh. Một tiếng “khắc” khô khốc vang lên trong xương. Rồi, đột ngột, tất cả im bặt.

Cái tiếng ù ù triền miên của mầm băng mà cậu đã quen thuộc đến mức quên mất nó tồn tại — biến mất. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, trong người Lâm Thanh yên tĩnh như một mặt hồ không gió. Yên tĩnh đến trống rỗng. Cậu cúi nhìn tay mình, thử vận một luồng chân khí — và không có gì đáp lại. Con đường tu luyện của cậu, ngay lúc này, đã bị khóa chặt.

✦ ✦ ✦

Lý Vân đứng bên, nước mắt lặng lẽ chảy. “Chàng… thật sự làm rồi.”

“Ừ.” Lâm Thanh ngẩng lên, mỉm cười. Nụ cười ấy nhẹ nhõm một cách kỳ lạ. “Và nàng biết không, ta thấy dễ chịu. Suốt bao lâu nay ta cứ sợ cái thứ trong người mình. Giờ nó ngủ rồi. Ta lại là ta.”

Nhưng Tinh Chủ, đứng trên cao, ánh mắt sao lại đảo về phía biển tinh tú, và giọng người trầm xuống:

“Cảm động để dành sau. Bởi vì kế hoạch này có một mặt trái mà ta chưa nói hết.” Người quay lại, nhìn thẳng Lý Vân. “Ngươi đóng ấn thì im tiếng. Nhưng nàng thì không. Cửu Âm của nàng vẫn thức, vẫn cất tiếng. Chuông Truy Hồn mất dấu ngươi — nhưng nó vẫn nghe rõ nàng.”

Lâm Thanh sững lại. Cậu hiểu ra ngay lập tức cái mà mình, trong cơn quyết đoán, đã không kịp nghĩ tới. Cậu đã tự biến mình thành kẻ vô hình. Nhưng vô hình không có nghĩa là an toàn cho cả hai. Nó chỉ có nghĩa là — khi kẻ săn tới, nó sẽ đi thẳng tới Lý Vân, và không hề biết rằng bên cạnh nàng còn có một con dao đang giấu mình trong bóng tối.

“Vậy ra,” Lâm Thanh chậm rãi nói, và trong lòng cậu, một thứ lạnh hơn cả mầm băng đang dâng lên — không phải sợ hãi, mà là toan tính, “ngài để ta đóng ấn, không phải để cứu ta. Mà để biến ta thành quân cờ ngài giấu trong tay áo.”

Tinh Chủ không phủ nhận. “Ta đã nói rồi. Ta cho hai ngươi chọn thời điểm. Còn dùng thời điểm ấy thế nào — là việc của ngươi.”

✦ ✦ ✦

Ngoài khung cửa pha lê, biển sao bỗng tối sầm.

Không phải một hai ngôi sao tắt như trước. Lần này, cả một mảng lớn của bầu trời sao vụt tối, như thể có một bàn tay khổng lồ vươn ra che khuất. Và trong khoảng tối ấy, tiếng chuông đồng vang lên — không còn ngân từ xa nữa, mà nổ ngay bên tai, chát chúa, kéo theo một luồng khí tức tà dị, cổ xưa, đói khát.

Kẻ săn đã tới cửa Tinh phủ.

Lý Vân theo bản năng lùi lại, mầm Cửu Âm trong người nàng run lên đáp lời tiếng chuông, không sao ghìm được. Còn Lâm Thanh — kẻ vừa mất hết tu vi, kẻ giờ đây trong mắt mọi cảm ứng chỉ là một phàm nhân trống rỗng — lại bình thản bước lên nửa bước, che khuất trước mặt nàng.

Không ai nhìn cậu. Không tiếng chuông nào tìm thấy cậu.

Đó chính xác là điều cậu cần.

“Vân nhi,” cậu nói khẽ, mắt không rời khoảng tối đang cuộn trào ngoài cửa, “khi hắn vào, nàng cứ sợ. Cứ để hắn thấy nàng sợ. Còn lại, để ta lo.”