Khoảng tối ngoài cửa pha lê cuộn lại, rồi từ trong đó, một lão nhân bước ra.
Lão gầy, lưng còng, khoác một tấm áo bào chắp từ vô số mảnh vải cũ đủ màu — mỗi mảnh, nếu nhìn kỹ, lại giống một mảnh y phục lột từ một xác chết khác nhau. Trong tay lão cầm một quả chuông đồng nhỏ, cũ kỹ, phủ đầy hoa văn cổ. Chính là Chuông Truy Hồn. Lão không có vẻ gì hung tợn. Trái lại, lão mỉm cười hiền từ như một ông cụ bán hàng rong.
“Ồ, ở đây.” Ánh mắt đục ngầu của lão lướt qua Lý Vân, và dừng lại. “Cửu Âm. Thơm quá. Ngàn năm rồi lão phu mới lại ngửi thấy mùi này.” Lão chép miệng, rồi quay sang Tinh Chủ đang đứng lặng trên cao. “Tinh Chủ, ngài giấu báu vật kỹ thật. Nhưng chuông của lão phu, chưa từng nghe nhầm bao giờ.”
Lý Vân lùi lại, toàn thân run rẩy — đúng như Lâm Thanh dặn, nàng để nỗi sợ hiện rõ ra mặt. Nhưng lần này, nàng không cần diễn. Khí tức từ lão nhân này khiến ngay cả linh hồn nàng cũng lạnh buốt.
✦ ✦ ✦
Lâm Thanh đứng nửa bước trước Lý Vân, cúi đầu, thu mình như một tên nô bộc tầm thường. Trong người cậu, nơi mầm băng từng trú ngụ, giờ trống rỗng và im lìm. Lão nhân Chợ Đen đưa mắt quét qua cậu — một cái quét thờ ơ, như nhìn một món đồ đạc — rồi rời đi ngay. Trong cảm ứng của lão, cậu chỉ là một phàm nhân không đáng bận tâm.
Đúng như tính toán.
“Tiểu cô nương,” lão nhân bước tới, giọng vẫn dịu dàng, “đi theo lão phu nhé. Lão phu không giết cháu đâu. Cửu Âm quý lắm, giết thì phí. Lão phu chỉ cần… mượn cháu một chút. Nuôi cháu trong một cái bình ngọc, mỗi ngày rút ra một giọt sinh cơ. Cháu sẽ sống rất lâu. Rất, rất lâu.” Lão cười. “Có khi còn lâu hơn cả lão phu.”
Tinh Chủ khẽ động, nhưng lão nhân đã giơ Chuông Truy Hồn lên, lắc nhẹ một cái. Một tiếng ngân chát chúa vang ra, và tấm áo sao của Tinh Chủ khựng lại giữa không trung, như bị vô số sợi tơ vô hình trói chặt. “Tinh Chủ đừng động. Chuông này khắc chế mọi thứ dính tới sinh cơ và tinh hồn — kể cả ngài. Ngài giữ Tinh Vực, lão phu không tranh. Nhưng con bé này, hôm nay lão phu mang đi.”
Lâm Thanh, đầu vẫn cúi, khẽ hé mắt. Cậu đã thấy điều mình cần thấy: lão nhân dồn toàn bộ tâm thần vào việc khống chế Tinh Chủ và dụ dỗ Lý Vân. Không một ai — kể cả lão — để mắt tới tên “nô bộc phàm nhân” đứng ngay cạnh con mồi.
Và trong tay áo cậu, những ngón tay đã lặng lẽ siết chặt quanh một vật lạnh buốt: mảnh Tổ Sư Lệnh giả mà Tinh Chủ đưa cho cậu lúc nãy — không, không phải Tổ Sư Lệnh, mà là mảnh Tinh Hạch mà Tinh Chủ đã bí mật dúi vào tay cậu ngay trước khi đóng ấn, cùng một câu thì thầm chỉ mình cậu nghe: *”Quân cờ giấu trong tay áo, chỉ được lộ một lần. Chọn đúng khoảnh khắc.”*
Khoảnh khắc ấy, là bây giờ.
✦ ✦ ✦
“Lão gia.” Lâm Thanh đột nhiên cất tiếng, giọng khúm núm, bước lên một bước như một tên hầu sợ hãi muốn lấy lòng. “Tiểu nhân… tiểu nhân biết chỗ con bé giấu tinh hồn, để lão gia rút cho dễ…”
Lão nhân Chợ Đen ngẩn ra. Một phàm nhân dám mở miệng? Lão bật cười, thấy buồn cười hơn là cảnh giác, và theo phản xạ, đưa mắt nhìn xuống tên nô bộc bé nhỏ đang tiến lại gần.
Đó là sai lầm đầu tiên của lão trong suốt một ngàn năm.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt lão chạm vào Lâm Thanh, cậu vung tay. Mảnh Tinh Hạch trong tay áo bắn ra, không nhắm vào lão — mà nhắm vào quả Chuông Truy Hồn. Tinh Chủ đã dặn: *cái chuông là gông, cũng là tử huyệt của lão.*
Một tiếng “coong” trong trẻo vang lên, khác hẳn tiếng ngân tà dị mọi khi. Mảnh Tinh Hạch cắm phập vào lòng chuông đồng — và toàn bộ những sợi tơ vô hình đang trói Tinh Chủ, trong một sát na, đứt phựt.
Gương mặt hiền từ của lão nhân Chợ Đen, lần đầu tiên, méo mó vì kinh hoàng. “Ngươi—”
Nhưng trên cao, tấm áo sao của Tinh Chủ đã tự do. Và Lâm Thanh biết, phần còn lại, không tới lượt một kẻ mất hết tu vi như cậu nữa.
“Vân nhi, cúi xuống!” Cậu hét, kéo nàng nằm rạp xuống nền ngọc.
Cả Tinh phủ, trong khoảnh khắc kế tiếp, nổ tung thành một biển ánh sao.