“Bắt đầu từ chỗ gần nhất.” Mộ Dung Tuyết lặp lại, và ánh mắt nàng dừng hẳn trên chiếc tráp gỗ bên hông Lâm thị.
Cả đại sảnh nín thở.
Lâm thị bật cười, nhưng tiếng cười đã run: “Nực cười! Tráp trang sức của ta thì liên quan gì—”
“Nếu không liên quan,” Mộ Dung Tuyết cắt lời, giọng vẫn nhẹ nhàng, “thì thứ mẫu mở ra cho phụ thân xem, có mất gì đâu? Trừ phi… trong đó có thứ không nên có.”
Ánh mắt Tướng quân Mộ Dung Chính chuyển sang chiếc tráp. Ông chìa tay: “Đưa đây.”
“Lão gia!” Lâm thị ôm chặt tráp, lùi lại một bước — và chính cái động tác bản năng ấy đã tố cáo bà. Sắc mặt Tướng quân tối sầm. Ông không nói thêm câu nào, chỉ hất tay ra hiệu. Hai gia vệ bước tới, giằng lấy chiếc tráp, mở bật nắp trước mặt cả sảnh.
Ánh đèn hắt vào trong tráp. Giữa đám trâm ngọc vòng vàng, một viên ngọc đen tuyền nằm lặng lẽ, tỏa ra thứ ánh sáng u tối đặc trưng không thể lẫn — Hắc Liên Đàn.
Cả đại sảnh chết lặng, rồi vỡ òa thành tiếng xì xào.
✦ ✦ ✦
“Không phải ta!” Lâm thị quỳ sụp xuống, mặt cắt không còn giọt máu. “Lão gia, thiếp bị hãm hại! Là con tiện nhân kia bỏ vào tráp thiếp—”
“Thứ mẫu nói con bỏ vào.” Mộ Dung Tuyết bước tới, đứng ngay trước mặt Lâm thị, cúi xuống nhìn bà như bác sĩ nhìn một mẫu bệnh phẩm. “Vậy con hỏi thứ mẫu: con bị nhốt ngoài viện, có ba gia vệ canh cửa suốt đêm — điều đó cả phủ đều biết. Con làm cách nào lẻn tới tận phòng thứ mẫu, mở tráp có khóa, đặt viên ngọc vào, rồi về viện, mà không một ai thấy? Con có phép phân thân sao?”
Lâm thị á khẩu.
Mộ Dung Tuyết đứng thẳng dậy, quay sang Tướng quân, chắp tay: “Phụ thân. Con không dám nói thứ mẫu là kẻ trộm. Con chỉ trình bày sự thật: ngọc khóa trong thư phòng chỉ ba người có chìa; con không phải một trong ba người ấy; và ngọc, cuối cùng, nằm trong tráp của người có chìa. Phần còn lại, xin phụ thân phán xử.”
Nàng lùi lại, cúi đầu — một tư thế khiêm nhường hoàn hảo. Nhưng khóe môi nàng, chỉ trong một khoảnh khắc không ai thấy, khẽ cong lên.
✦ ✦ ✦
Tướng quân Mộ Dung Chính đứng dậy khỏi ghế. Cơn giận trên gương mặt vị tướng quân từng cầm quân nơi biên ải khiến cả sảnh rùng mình. Nhưng khi ánh mắt ông lướt qua đứa con gái vừa mới đây còn bị cả phủ coi là phế vật, trong đó không chỉ có cơn giận — mà còn có một thứ ông chưa từng có với nó: sự dè chừng.
“Đưa Lâm thị về phòng, cấm túc chờ xử.” Ông trầm giọng. “Còn Hắc Liên Đàn… giao lại cho ta.”
Đám gia vệ áp giải Lâm thị đang gào khóc đi ra. Đám tỷ muội thứ xuất, vừa nãy còn hả hê chờ xem nàng bị làm nhục, giờ cúi gằm mặt, không ai dám nhìn nàng.
Mộ Dung Tuyết lặng lẽ trở về vị trí, như thể chuyện vừa rồi chẳng liên quan gì tới mình. Nhưng trong đầu nàng, ván cờ đã sang một nước mới. Nàng biết Hắc Liên Đàn không đơn giản là một viên ngọc quý — nó là mảnh khóa đầu tiên của cái âm mưu ba trăm năm mà kẻ địch dưới hầm đã nhắc tới. Lâm thị chỉ là con tốt thò tay ra đoạt nó. Kẻ giật dây phía sau Lâm thị, mới là thứ nàng cần lôi ra ánh sáng.
Đêm nay nàng thắng một trận. Nhưng trận đánh thật sự, nàng biết, còn chưa bắt đầu.
Sâu trong linh hồn, quyển Tàng Y Bảo Điển khẽ lật sang một trang mới — và trên trang giấy trống, một dòng chữ mờ dần hiện lên, như thể đáp lại suy nghĩ của nàng: *”Muốn tìm kẻ giật dây, hãy xem ai là người tiếc viên ngọc này nhất.”*