Sống Việt Nam

Chương 8: Kẻ Tiếc Ngọc

Ba ngày sau vụ Hắc Liên Đàn, phủ Tướng quân có khách.

Mộ Dung Tuyết nghe Thúy Nhi báo tin khi đang phơi mấy vị thảo dược nàng tự tay hái trong vườn sau. “Tiểu thư, có Tam hoàng tử điện hạ tới thăm phụ thân! Nghe nói… nghe nói ngài ấy hỏi thăm về viên ngọc đen mà nhà ta vừa tìm lại được.”

Tay Mộ Dung Tuyết khựng lại giữa chừng.

Tam hoàng tử. Một viên ngọc vừa lộ ra được ba ngày, mà một vị hoàng tử đã đích thân tới hỏi. Trùng hợp đến vậy sao? Trong đầu nàng, dòng chữ mờ trên Tàng Y Bảo Điển đêm ấy lại hiện lên: *”Muốn tìm kẻ giật dây, hãy xem ai là người tiếc viên ngọc này nhất.”*

Kẻ tiếc ngọc, đã tự mình ló mặt.

✦ ✦ ✦

Nàng không tới đại sảnh. Thân phận một tiểu thư vừa thoát tiếng “phế vật” chưa đủ để chen vào cuộc gặp của phụ thân và hoàng tử. Nhưng nàng có cách khác — cách của một kẻ từng sống bằng nghề đọc người.

Mộ Dung Tuyết lặng lẽ đi vòng ra hành lang sau đại sảnh, nơi có thể nghe rõ mà không bị thấy. Nàng không nghe nội dung. Nàng nghe nhịp điệu: giọng phụ thân khi bối rối, khi khách sáo; và giọng vị hoàng tử — trẻ, ôn hòa, lễ độ một cách hoàn hảo. Quá hoàn hảo. Một người thật lòng chỉ ghé thăm xã giao sẽ không giữ giọng đều tăm tắp đến thế suốt cả buổi. Chỉ kẻ đang che giấu một mục đích mới kiểm soát từng chữ cẩn thận như vậy.

Rồi nàng nghe thấy nó — một khoảnh khắc rất nhỏ. Khi phụ thân nhắc tới hai chữ “Hắc Liên”, có một nhịp ngừng cực ngắn trong hơi thở của vị hoàng tử, và tiếng chén trà đặt xuống bàn khẽ nặng hơn bình thường một chút.

Người ta có thể diễn giọng nói. Rất ít người diễn được hơi thở.

*Ngài rất muốn viên ngọc này,* Mộ Dung Tuyết thầm nghĩ. *Và ngài không muốn ai biết ngài muốn nó đến thế.*

✦ ✦ ✦

Buổi tối, Tướng quân Mộ Dung Chính cho gọi nàng.

Ông ngồi sau án thư, viên Hắc Liên Đàn đặt trong một hộp gấm trước mặt, ánh mắt trầm ngâm. Đã lâu rồi ông mới nhìn đứa con gái này lâu đến thế. “Tuyết nhi,” ông chậm rãi, “Tam hoàng tử ngỏ ý muốn mua lại viên ngọc, trả một cái giá… khó từ chối. Con thấy thế nào?”

Đây là một phép thử. Mộ Dung Tuyết biết. Ông không thật sự hỏi ý một tiểu thư về chuyện của hoàng tử. Ông đang dò xem cái đầu vừa lật ngược vụ Hắc Liên Đàn kia, rốt cuộc sắc bén tới đâu.

“Con nghĩ,” nàng chắp tay, giọng bình thản, “một món đồ mà người ta sẵn lòng trả ‘cái giá khó từ chối’ để có, thì giá trị thật của nó chắc chắn còn cao hơn cái giá ấy rất nhiều. Bằng không, họ đã trả rẻ hơn. Phụ thân, thứ đáng giá không phải viên ngọc — mà là câu hỏi: vì sao một vị hoàng tử lại cần nó đến mức chịu trả đắt, và chịu đích thân tới đây?”

Mộ Dung Chính im lặng hồi lâu. Rồi, lần đầu tiên trong nhiều năm, khóe mắt vị tướng quân dày dạn khẽ giãn ra — không phải nụ cười, mà là sự công nhận.

“Con gái ta,” ông nói khẽ, như nói với chính mình, “bao lâu nay ta đã bỏ lỡ con.” Ông đẩy hộp gấm sang một bên. “Viên ngọc này, ta chưa bán. Còn con — từ ngày mai, không cần ở lục viện nữa. Dọn về Đông viện.”

Mộ Dung Tuyết cúi đầu tạ ơn, che đi ánh mắt của mình. Đông viện — nơi ở của đích nữ được coi trọng. Một bước. Nàng vừa tiến được một bước vào trung tâm phủ Tướng quân, nơi nàng cần đứng để nhìn cho rõ ván cờ.

Và ở một nơi nào đó trong hoàng cung, một vị hoàng tử vừa trở về với hai bàn tay trắng, có lẽ cũng đang bắt đầu ghi nhớ cái tên “Mộ Dung Tuyết” — cái tên mà lẽ ra, theo kế hoạch của ai đó, đáng lẽ đã không còn tồn tại.