Sống Việt Nam

Chương 8: Những Kẻ Tìm Đến

Tin đồn lan nhanh hơn Diệp Huyền tưởng.

Chỉ ba ngày sau cái đêm ba luồng thần niệm rút lui khỏi đỉnh Vân Đoan, ở dưới chân Thanh Lạc Sơn Mạch đã có người kháo nhau: có một thiếu niên đơn độc, tay cầm Tổ Sư Lệnh, đã khiến cả Tam Đại Thánh Địa phải chùn bước. Với tu tiên giới, đó là chuyện chấn động. Nhưng với đám tán tu — những kẻ tu hành không môn không phái, quanh năm bị các đại tông môn chèn ép, cướp tài nguyên, coi như cỏ rác — thì đó là một tia sáng.

Sáng hôm ấy, Liên Nhi hớt hải chạy vào kho đạo thống. “Huyền ca! Dưới chân núi… có người. Rất nhiều người. Họ nói… họ muốn gặp ‘Tông chủ Tổ Sư Môn’.”

Diệp Huyền bước ra rìa đỉnh Vân Đoan, nhìn xuống. Dưới biển mây, lác đác trên con đường mòn dẫn lên núi, là mấy chục bóng người áo vải bạc màu, kẻ chống gậy, người dìu nhau, có cả những người bị thương. Tán tu. Những kẻ cùng đường.

“Họ tới xin gia nhập.” Giọng Tổ Sư vang trong đầu cậu, trầm ngâm. “Cũng có thể trong đó trà trộn tai mắt của Tam Đại Thánh Địa. Con phải cẩn thận. Nhưng con à — một tông môn không thể phục hưng chỉ bằng một tấm lệnh bài. Nó cần người. Câu hỏi là: con dám nhận họ không?”

✦ ✦ ✦

Diệp Huyền im lặng nhìn xuống đám người. Cậu từng là một trong số họ — một tán tu quèn, không ai chống lưng, bị đá lăn lóc khắp Thanh Lạc Sơn Mạch. Cậu hiểu cái ánh mắt vừa khao khát vừa dè dặt kia, cái ánh mắt của kẻ đã bị cự tuyệt quá nhiều lần đến mức không còn dám hy vọng.

“Nếu ta nhận họ,” cậu khẽ hỏi, “Tam Đại Thánh Địa sẽ có cớ nói Tổ Sư Môn đang chiêu binh mãi mã, và ra tay sớm hơn.”

“Đúng.” Tổ Sư đáp.

“Nhưng nếu ta không nhận,” Diệp Huyền nói tiếp, “thì Tổ Sư Môn cũng chỉ là một tấm lệnh bài và một cái tên. Một cái xác không hồn.”

Cậu hít sâu, rồi cất bước xuống núi. Đi tới trước đám tán tu đang nín thở chờ đợi, cậu không xưng tông chủ, không bày uy nghi. Cậu chỉ chắp tay, cúi mình trước họ — một cái cúi mình mà chưa đại tông môn nào từng dành cho những kẻ bị coi là cỏ rác.

“Tại hạ Diệp Huyền,” cậu nói, giọng vang rõ trong gió núi. “Tổ Sư Môn năm xưa bị hủy vì dám thu nhận những kẻ mà thiên hạ ruồng bỏ. Hôm nay ta phục hưng nó, cũng vì lẽ đó. Ta không hứa cho các vị vinh hoa. Ta chỉ hứa một điều: ở Tổ Sư Môn, không ai bị coi là cỏ rác. Ai muốn ở lại, tự tay leo hết con đường này. Leo được, là người của ta.”

✦ ✦ ✦

Đám tán tu lặng đi. Rồi, một người đàn ông trung niên chống thanh đao mẻ, quần áo rách bươm, chậm rãi quỳ xuống, dập đầu. Theo sau ông, từng người một, cả đám người cùng đường ấy quỳ rạp trên con đường mòn dẫn lên mây.

Liên Nhi đứng trên đỉnh núi nhìn xuống, mắt đỏ hoe.

Còn Diệp Huyền, đứng giữa đám người vừa nhận cậu làm chủ, ngẩng đầu nhìn ba phương trời xa — nơi ba tòa thánh địa đang lặng lẽ dõi theo. Cậu biết, kể từ giây phút này, Tổ Sư Môn không còn là một huyền thoại đã chết. Nó đã có nhịp thở đầu tiên.

“Tổ Sư,” cậu thầm gọi, “người thấy không? Sơn môn có người rồi.”

Trong chân mày cậu, tàn hồn ngàn năm khẽ rung động, và lần đầu tiên kể từ ngày chết, giọng lão nghẹn lại vì một thứ không phải bi thương — mà là hy vọng. “Ta thấy rồi, đồ nhi. Ta thấy rồi.”