Sao quốc tế

PP KRIT AMNUAYDECHKORN

Sống Việt Nam

Chương 8: Phế Vật Không Quỳ

Mười ngày một lần, Diệp gia mở Trắc Linh Đài — nghi thức đo linh lực để xếp hạng đệ tử, quyết định ai được cấp tài nguyên tu luyện, ai bị bỏ mặc.

Với Diệp Thần, Trắc Linh Đài xưa nay chỉ là một cực hình công khai. Năm nào hắn — cái thân xác phế vật này — cũng bị lôi lên đài, đặt tay lên Linh Thạch, để rồi viên đá trơ ra không một tia sáng, giữa tiếng cười nhạo của cả gia tộc. Nhưng đó là chuyện của “Diệp Thần” cũ. Còn hắn của hôm nay, sau mười ngày bí mật vận Tàng Đế Tháp tu luyện trong căn phòng rách, đã âm thầm bước tới Luyện Khí tầng bảy.

“Đừng lộ hết.” Giọng nói cổ xưa nhắc nhở khi hắn bước lên đài. “Chưa tới lúc. Nhưng cũng đừng quỳ nữa. Một quân cờ ẩn mình không có nghĩa là một quân cờ hèn nhát. Cho bọn chúng một chút — vừa đủ để chúng không dám coi thường, chưa đủ để chúng thấy cần diệt trừ.”

Diệp Hạo đứng dưới đài, khoanh tay cười khẩy: “Phế vật lại lên đài làm trò cười hằng tháng đây. Diệp Thần, năm nay Linh Thạch mà sáng được một tia, ta gọi ngươi một tiếng ca ca!”

Cả quảng trường cười ồ.

✦ ✦ ✦

Diệp Thần không đáp. Hắn bước tới, đặt lòng bàn tay lên viên Linh Thạch xanh nhạt.

Trong đan điền, hắn khẽ dẫn một tia chân khí — chỉ một tia rất nhỏ, được tầng Tàng của ngọn tháp lọc cho sạch mọi dấu vết cổ xưa, chỉ để lại linh lực thuần túy. Hắn đẩy nó vào Linh Thạch.

Viên đá vốn quanh năm trơ lì, đột nhiên bừng lên.

Không phải một tia. Ánh sáng xanh lục dâng lên từ lòng đá, sáng dần, sáng dần, nhuộm rực cả một góc Trắc Linh Đài. Trên bảng khắc cạnh đài, những vạch linh lực lần lượt sáng lên: tầng một… tầng ba… tầng năm… và dừng lại ở giữa tầng sáu.

Cả quảng trường chết lặng.

Tiếng cười tắt ngóm. Diệp Hạo đứng như trời trồng, miệng há hốc, ngón tay đang chỉ trỏ cứng đờ giữa không trung. Trung tầng sáu Luyện Khí — con số ấy không chỉ thoát khỏi “phế vật”, mà còn vượt qua chính Diệp Hạo, thiên tài được cả gia tộc kỳ vọng.

“Không… không thể nào…” Diệp Hạo lắp bắp. “Ngươi rõ ràng là phế vật! Ngươi gian lận! Ngươi—”

✦ ✦ ✦

“Ta gian lận?” Diệp Thần rút tay khỏi Linh Thạch, quay người lại. Hắn không lớn tiếng, không đắc ý. Hắn chỉ nhìn Diệp Hạo bằng ánh mắt bình thản đến lạnh người — ánh mắt của một người từ trên cao nhìn xuống. “Vậy huynh lên đây, đặt tay lên Linh Thạch, cho cả gia tộc xem ‘thiên tài’ sáng tới đâu. Nếu huynh vượt được ta, ta nhận tội gian lận, tự phế một tay. Còn nếu không…”

Hắn bỏ lửng câu nói, nhưng ánh mắt đã nói hết phần còn lại.

Diệp Hạo mặt đỏ tía tai, chân bước lên nửa bước rồi khựng lại — bởi hắn biết rõ thực lực mình chỉ ở tầng sáu sơ kỳ, thua xa con số vừa hiện trên bảng. Bước lên, là tự nhục.

Trên đài cao, gia chủ Diệp Khôn đứng bật dậy khỏi ghế, ánh mắt dán chặt vào đứa cháu “phế vật” mà mười ngày trước lão còn suýt đem ra làm lễ vật cho Huyễn Hoàng. Trong đôi mắt lão lúc này không còn khinh miệt — chỉ có kinh ngạc, và một tia thứ gì đó rất giống nỗi sợ.

Diệp Thần bước xuống đài, đi ngang qua đám người đang giãn ra nhường lối, từng kẻ vừa mới đây còn cười nhạo hắn giờ cúi gằm mặt né tránh. Hắn không nhìn ai. Trong lòng hắn chỉ vang lên một câu, lặng lẽ mà rắn như thép:

*Đây mới chỉ là để các người nhớ mặt. Còn để các người trả giá — ta sẽ quay lại.*