Công thức nấu ăn

Cách làm miến xào chay

Sống Việt Nam

Chương 1: Linh căn thức tỉnh

Thanh Khê thôn nằm nép mình dưới chân núi Vân Lĩnh, quanh năm chìm trong mây mù. Những mái nhà tranh lúp xúp tựa vào nhau như đàn chim sợ rét, vây quanh là các thửa ruộng bậc thang trồng linh thảo cấp thấp. Người dân nơi đây cả đời chỉ biết cúi mặt xuống đất cày cuốc, hiếm khi nghe đến hai chữ tu tiên, lại càng không dám mơ tới những truyền thuyết về tiên nhân ngự gió cưỡi mây nơi chín tầng trời.

Lâm Thanh, một thiếu niên mười sáu tuổi, sống trong gian nhà tranh rách nát ở cuối thôn. Cha mẹ cậu qua đời từ khi cậu còn rất nhỏ vì một trận dịch bệnh, để lại cậu bơ vơ giữa những ánh mắt lạnh nhạt của người đời. Người trong Lâm gia, dòng họ lớn nhất thôn, vẫn quen miệng gọi cậu là đứa con hoang vô dụng, bởi năm xưa một thầy bói đi ngang qua đã phán rằng thân thể cậu phàm tục, không có lấy một chút linh căn.

Từ thuở bé, Lâm Thanh đã quen với việc bị sai vặt từ sáng đến tối, bị cướp mất phần ăn ít ỏi, bị đám trẻ con trong họ xúm vào ném đá mỗi khi đi ngang. Có lần cậu bị đánh đến bầm dập, nằm co ro bên bờ ruộng cả đêm, nhưng sáng hôm sau vẫn lặng lẽ đứng dậy gánh nước như không có chuyện gì. Cậu chưa bao giờ để rơi một giọt nước mắt trước mặt ai. Trong đôi mắt gầy gò sâu hoắm ấy luôn cháy một ngọn lửa bướng bỉnh, một niềm tin mơ hồ mà mãnh liệt rằng số phận của mình không thể chỉ tồi tàn đến vậy.

Đêm ấy, trời đang quang đãng bỗng nhiên nổi giông. Những đám mây đen từ đâu ùn ùn kéo đến nuốt chửng cả vầng trăng, sấm sét gầm gừ giận dữ nơi đỉnh Vân Lĩnh, từng tia chớp xé toạc màn đêm. Lâm Thanh gánh đôi thùng nước nặng trĩu từ giếng làng trở về, đôi chân trần lội bì bõm qua con đường bùn lầy trơn trượt. Cậu vốn định cố chạy cho nhanh để kịp về trước cơn mưa, nhưng vạn vật dường như đã được an bài.

Một tia chớp chói lòa đột ngột giáng thẳng xuống cây cổ thụ già đầu thôn, chỉ cách cậu vỏn vẹn vài bước chân. Tiếng nổ kinh thiên động địa khiến Lâm Thanh ngã sõng soài xuống bùn, đôi tai ù đặc. Nhưng kỳ lạ thay, cậu không hề cảm thấy đau đớn của kẻ bị sét đánh. Trái lại, một luồng nhiệt lưu vô cùng kỳ lạ từ giữa hai chân mày bỗng nhiên bừng tỉnh, lan tỏa ra khắp châu thân như có hàng ngàn con kiến lửa đang bò dưới lớp da thịt.

Cậu nghiến chặt răng, mồ hôi vã ra như tắm hòa lẫn cùng nước mưa. Toàn thân cậu lúc thì nóng ran như bị đặt trên một lò lửa khổng lồ, lúc lại lạnh buốt thấu xương như rơi xuống hầm băng. Cơn đau đớn giằng xé ấy kéo dài tưởng chừng vô tận, đẩy ý thức cậu đến bờ vực của sự mê man.

Giữa cơn đau đớn tột cùng đó, trước mắt Lâm Thanh bỗng hiện lên vô số những đốm sáng nhỏ li ti, lấp lánh huyền ảo như những vì sao đang chầm chậm xoay chuyển quanh thân thể cậu. Cậu chưa từng trông thấy cảnh tượng nào đẹp đẽ và kỳ vĩ đến vậy trong đời. Theo một bản năng nào đó trỗi dậy từ sâu thẳm, cậu hít một hơi thật sâu, và những đốm sáng ấy liền ngoan ngoãn theo hơi thở mà chui vào bên trong cơ thể, từng chút một xoa dịu đi cơn đau đang hành hạ.

Đó chính là linh khí của trời đất, thứ mà cả đời người dân Thanh Khê thôn không một ai có thể nhìn thấy hay cảm nhận được. Lần đầu tiên trong đời, một kẻ từng bị phán là phàm tục, vô dụng, lại có thể tận mắt nhìn thấy và dẫn dắt linh khí thiên địa bằng chính bản năng nguyên sơ của mình.

Không biết đã qua bao lâu, khi Lâm Thanh tỉnh lại thì mưa đã tạnh từ lúc nào. Cậu nằm giữa vũng bùn lạnh lẽo, toàn thân ê ẩm rã rời, nhưng tinh thần lại sảng khoái và minh mẫn một cách lạ thường, như thể vừa trút bỏ được một gánh nặng vô hình đè nén suốt mười sáu năm. Cậu chậm rãi ngồi dậy, nắm chặt bàn tay gầy guộc, cảm nhận rõ ràng một nguồn sức mạnh tuy còn mơ hồ nhưng chân thực đang ẩn sâu trong đan điền, ấm áp và tràn đầy sức sống.

Cậu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời sau cơn giông giờ đã trong vắt, lác đác điểm xuyết vài vì sao sáng. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong tâm trí cậu, rõ ràng và mãnh liệt hơn bao giờ hết: linh căn của cậu không phải là không tồn tại, mà chỉ là đã bị ẩn giấu, bị phong bế kín kẽ suốt mười sáu năm qua. Và đêm nay, nhờ vào một tia sét của trời cao, lớp phong ấn ấy cuối cùng đã bị phá vỡ, linh căn đã chính thức thức tỉnh.

Lâm Thanh hoàn toàn không hề hay biết rằng, loại linh căn vừa thức tỉnh trong cơ thể cậu chính là Thiên Linh căn trong truyền thuyết, loại linh căn thuần khiết và cao quý nhất, ngàn năm mới xuất hiện một lần, thứ mà bất kỳ đại tông môn nào trong thiên hạ cũng phải tranh nhau đến đổ máu để thu nhận. Cậu chỉ mơ hồ cảm nhận được rằng, trong lồng ngực mình, một cánh cửa từ lâu khép kín nay đã hé mở.

Cậu gượng đứng dậy, gánh lại đôi thùng nước nay đã đổ vơi quá nửa, rồi từng bước chậm rãi đi về phía gian nhà tranh quen thuộc. Gió đêm sau mưa thổi qua lạnh buốt, nhưng không còn khiến cậu run rẩy như trước nữa, bởi luồng linh khí trong người đã âm thầm sưởi ấm cho cậu. Trong lòng thiếu niên nghèo khổ ấy, một con đường hoàn toàn mới, đầy chông gai hiểm trở nhưng cũng rực rỡ vô ngần, vừa lặng lẽ hé mở dưới ánh sao đêm. Đó chính là con đường tu tiên, con đường sẽ đưa cậu đi từ vũng bùn nơi sơn thôn nhỏ bé này đến tận những tầng trời cao nhất.